Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 466: CHƯƠNG 466. SỰ CHÊNH LỆCH GIỮA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH VÀ TRẺ SƠ SINH

Chương 427: Sự chênh lệch giữa người trưởng thành và trẻ sơ sinh

“Tần Tinh, phát bóng đi”

Trên sân bóng rổ, Lý Phong đang định tự mình phát bóng, nhưng mà suy nghĩ một lát sau đó đổi ý.

Nếu để hắn phát bóng, với năng lực của Tần Tinh và Phương Kiệt sẽ dễ bị ba người Vương Chấn giành bóng, nếu vậy hắn lại phải đi giành bóng, quá mất thời gian, hắn quyết định để Tần Tinh phát bóng, còn hắn tiến công, như vậy mới có thể giành chiến thắng trong 3 phút.

“Được !”

Hiện tại Tần Tinh rất hưng phấn, nếu Lý Phong cứ giữ phong độ này, vậy hắn sẽ có được 2000 tệ, hắn sẽ mua được đôi Air Jordan 1 !

Sau khi Tần Tinh lui ra đến trung tuyến, Lý Phong liền dự định xông lên để nhận bóng, Vương Chấn, Lý Minh, thủ sẵn trước Lý Phong để giành bóng, chỉ chờ Lý Phong nhận được bóng là ngay lập tức ập tới.

Thực ra mục đích của bọn họ là chơi đòn tâm lý, giương đông kích tây, bọn họ muốn ép Tần Tinh giao bóng cho Phương Kiệt, như vậy Hàn Hổ có thể giật bóng từ tay Phương Kiệt.

Có điều, Tần Tinh đã suy nghĩ kỹ, muốn giành chiến thắng trận đấu này thì phải nhờ vào Lý Phong, nhiệm vụ của hắn và Phương Kiệt chỉ là chuyền bóng, hổ trợ, cho dù có hai người kèm Lý Phong, thì hắn cũng nhất định phải chuyền bóng cho Lý Phong.

Sau khi nháy mắt ra hiệu, Tần Tinh ném bóng, ngay khi Lý Phong vọt tới nhận bóng, Vương Chấn và Lý Minh ở phía sau ngay lập tức áp sát kèm hắn.

“Đến đây, để ta xem ngươi qua người bằng cách nào”

Vương Chấn la lớn sau đó giang hai cánh tay để thủ.

“Một mình ngươi không thể nào qua được chúng ta, nếu như ta là ngươi ta sẽ chuyền bóng cho Tần Tinh”

Lý Minh cũng dùng ngôn ngữ để khích Lý Phong.

“Vậy sao?”

Lý Phong khẽ nhếch miệng cười, quay lưng về hai người, sau đó nhanh chóng xoay người, Vương Chấn và Lý Minh tiến lên một bước, bám chặt hướng di chuyển của Lý Phong.

Lúc này, Lý Phong bị ép chặt đến mức không thể nào làm ra bất cứ động tác qua người nào.

Ngoài sân, Sử Phi cười nhạo nói :”Hừ, Lý Phong quá ngu, di chuyển sai làm!”

“Nếu như ta là hắn, ta sẽ chuyền bóng cho vị trí đang trống là Tần Tinh, bây giờ thì hay rồi, hướng chuyền bóng bị chặn, lách người cũng không lách được, chỉ có thể đứng một chỗ nhồi bóng, sau khi nhồi 20 giây thì sẽ phạm luật, lúc đó quyền giữ bóng sẽ là của Vương Chấn”

Lần này Vương Nguyệt và những học sinh khác đã rút kinh nghiệm, không có hùa theo Sử Phi, họ sợ bị Lý Phong làm cho mất mặt lần nữa….

Ngay sau khi Sử Phi nói, Lý Phong đột nhiên ném mạnh bóng xuống đất, trái bóng luồn qua hai chân bay ra phía sau Vương Chấn. Vương Chấn mới đầu bị bất ngờ, sau đó vui mừng quay người lại bắt bóng.

Hắn nghĩ hắn và Lý Minh còn đứng đó, Lý Phong muốn lấy bóng chỉ có cách vòng qua hắn và Lý Minh.

Nhưng mà Lý Phong lại hành động không theo dự tính của Vương Chấn!

Ngay lúc Vương Chấn quay người, Lý Phong liền tận dụng kẽ hở giữa hắn và Lý Minh để vượt qua, Vương Chấn và Lý Minh thì cảm giác có một chiếc xe cỡ nhỏ đụng vào mình, cả hai bị hất văng ra hai bên.

“VL”

“WTF”

Vương Chấn và Lý Minh không nhịn được phải chửi thề.

Mẹ nó, rốt cục kẻ nào mới là học sinh lớp năng khiếu bóng rổ, kẻ nào mới là học sinh trường nghệ thuật ? Sức mạnh của Lý Phong quá là khủng khiếp, chỉ húc một cái đã hất văng bọn họ.

Ngay lúc này, Lý Phong bắt lấy bóng, nhanh chóng dẫn bóng về phía rổ.

Hàn Hổ đang ở vị trí phòng thủ, hắn lập tức tiến lên cản bóng.

Ngay lúc này, chân Lý Phong đã chạm vào vạch hai điểm, tay phải Lý Phong cầm bóng, chân nhún nhảy một cái, bay lên không.

Ngay giữa không trung, thân thể của Lý Phong kéo căng ra, hai chân khép lại, cả người bay về phía trước, cánh tay phải đưa lên cao, giống như một chiếc máy bay chiến đấu đang lướt đi.

Lý Phong đang bay…. Bay theo một đường thẳng.

Nhìn từ xa, đỉnh đầu của Lý Phong đã cao ngang rổ, lúc này Hàn Hổ vừa định phòng thủ thì đã đứng sững sờ tại chỗ.

Ngay lập tức, Lý Phong đập tay phải xuống, trái bóng đập mạnh vào rổ!

“Phanh”

Một tiếng thật lớn vang lên, trái bóng đập mạnh vào rổ, khung rổ lắc lư.

Mọi người yên lặng!

Đến lúc Lý Phong rơi xuống đất, mọi người đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.

“Không đúng…Bay từ vạch hai điểm để dunk, ta không nhìn lầm chứ ?”

“Ta chỉ nghe nói free throw line dunk, chứ chưa bao giờ thấy dunk ở vạch hai điểm cả, sức bật kinh khủng gì thế này.”

“Trâu bò, quá trâu bò”

Những người cổ vũ cho Lý Phong hiện giờ đã không còn tin vào những gì mình thấy.

Vừa lúc nãy Sử Phi còn nói là Lý Phong ngu, bây giờ mặt hắn đã tái nhợt như màu gan heo!

Vương Nguyệt và những học sinh khác tự cảm thấy may mắn, vì ban nãy không hùa theo Sử Phi, may là bọn họ đã rút được kinh nghiệm, nếu không thì mặt họ giờ cũng đã nghệch ra như Sử Phi.

“Trời ạ!”

Tiết Tình trừng mắt thật lớn, lấy hai tay che miệng, khuôn mặt hiện ra ba chữ “Không tin nổi”

Có thể nói, bây giờ biểu hiện của Lý Phong còn kịch tính hơn cả lúc ép Tề Lực quỳ xuống trong hộp đêm.

Nàng không hiểu gì về võ đạo , cũng không biết Siêu Phàm cảnh đáng sợ như thế nào, nhưng mà động tác dunk vừa rồi của Lý Phong đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong đầu của nàng.

Tưởng Vận Trúc đứng bên cạnh, tuy đã sớm đoán trước Lý Phong sẽ làm gì rất ghê gớm, nhưng mà vẫn cực kỳ ngạc nhiên trước sức bật này.

Lúc Lý Phong bay giữa không trung, cách thân thể Lý Phong giãn ra thật sự quá đẹp, lúc đó Tưởng Vận Trúc cứ ngỡ là thời gian đã ngừng lại.

Trên sân bóng, sự hoảng sợ và tuyệt vọng đã hiện lên trên mặt của ba người Vương Chấn.

Ba người bọn họ tự cảm thấy trình độ bóng rổ của mình không tệ, nhưng mà so sánh với cú dunk ban nãy của Lý Phong, bọn họ cảm thấy Lý Phong là người trưởng thành, còn bọn họ chỉ là trẻ sơ sinh!

Sự chênh lệch này làm bọn họ có cảm giác tuyệt vọng!

“2:0, còn ba điểm nữa, tiếp tục đi”

Lý Phong ném bóng cho Tần Tinh, cười nói.

Tần Tinh gật đầu một cái theo bản năng, sau đó chạy đến khu vực phát bóng.

“Chấn ca, giữ vững tinh thần, trận đấu chỉ mới bắt đầu thôi”

Lý Minh vỗ vai Vương Chấn, sau đó nhìn Lý Phong một cách kiên định, chạy về vị trí kèm Lý Phong.

Vương Chấn lên dây cót tinh thần, sau đó tập trung vào trận đấu.

Ngay lúc hai người vừa về vị trí phòng thủ, Lý Phong đã nhận bóng từ Tần Tinh, trong nháy mắt lúc Vương Chấn và Lý Minh nhào lên, Lý Phong lùi lại một bước, trực tiếp ném bóng. Trái bóng tạo thành một vòng cung tuyệt mỹ, bay thẳng vào lưới, 3:0!

Vương Chấn :”???”

Lý Minh :”???”

Đại ca…. Bọn ta chỉ là muốn chơi bóng rổ mà thôi, cầu xin ngươi cho một cơ hội để chơi có được không!

Mọi người xung quanh cũng không còn ngạc nhiên nổi, so với hai lần trước thì lần này quá nhẹ nhàng, bây giờ bọn họ có cảm giác Lý Phong đang chơi bóng với trẻ con, không có gì đáng để hoan hô…

Vì để nhanh chóng kết thúc trận đấu, hai lần sau Lý Phong trực tiếp ném bóng vào rổ, dù cho Vương Chấn và Lý Minh cố gắng phòng thủ cỡ nào, chỉ cần Lý Phong chạm được vào bóng là lùi lại lấy đà sau đó ném bóng vào rổ.

Tuy Lý Phong thấp hơn Vương Chấn và Lý Minh gần 20cm, nhưng sức bật của Lý Phong rất mạnh, nên Lý Phong không cần phải lo việc Vương Chấn và Lý Minh cản bóng.

Thêm hai lần ném bóng vào rổ ở vạch ba điểm một cách dễ dàng, tỷ số là 5:0, trận đấu kết thúc trong vòng 1p25 giây.

Ba người Vương Chấn hồn phi phách lạc. Đứng thất tha thất thểu đối diện Lý Phong.

Đến bây giờ, bọn họ vẫn chưa chấp nhận được sự thật là minh đã thua một học sinh học sâu khấu nghệ thuật. Mẹ nó! Chắc chắn là đang nằm mơ, không chỉ là mơ bình thường, mà là mơ thấy ác mộng!

Tần Tinh và Phương Kiệt thì hưng phấn ôm nhau nhảy lên, thắng trận là được 2000 tệ !!!

Ngoài sân, sắc mặt của Sử Phi vô cùng khó coi, con mẹ nó lần nào cũng bị Lý Phong làm mất hết mặt mũi, tên Lý Phong này là khắc tinh của hắn hay sao ?

“Lý Phong, tại sao lần nào cũng là ngươi nhận được sự chú ý của mọi người, ta không phục, ta không phụcccc !”

Trong lòng Sử Phi điên cuồng la hét!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!