Chương 430: Nghĩ lớn làm lớn
“Cái gì… Tiểu gia ta tại sao lại thành tên biến thái ? Tiểu gia ta đã làm cái gì ?”
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cảm giác như có 10 ngàn con ngựa chạy qua trước mặt !
Hèn gì bỗng nhiên Tiết Tình trở nên như vậy, thì ra là sinh lòng nghi ngờ với hắn.
Có điều, việc gì đã làm cho Tiết Tình hiểu lầm hắn như vậy ?
“Má… Đừng nói là cái vấp ngã ban nãy nhé! Ta mới cứu mạng ngươi đó!”
Lý Phong khóc không ra nước mắt !
Như vậy, không lẽ việc Tiết Tình nói đau bụng cũng là lấy cớ, thực tế là nàng đang…chạy trốn !
“May là ta đi theo…”
Lý Phong nhìn về hướng nhà vệ sinh nữ Tiết Tình đang đi tới, ánh mắt lấp lóe suy nghĩ.
Nhà vệ sinh trong trung tâm mua sắm không có cửa sau, Lý Phong có thể chắc chắn việc này, nên hắn không sợ Tiết Tình sẽ bỏ trốn.
“Hay là cố ý để cho nàng trốn thoát ?”
Lý Phong trầm ngâm suy nghĩ một kế hoạch mạo hiểm.
Lý Phong nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh nam, sau khi vào phòng Lý Phong liền dùng thuật Ẩn Thân , sau đó dùng thuật Xuyên Tường, đi vào nhà vệ sinh nữ.
Nếu không tính những lần bị mẹ dẫn vào nhà vệ sinh nữ lúc còn nhỏ, thì đây là lần đầu Lý Phong vào nhà vệ sinh nữ.
Không giống như nhà vệ sinh nam, nhà vệ sinh nữ được chia ra từng phòng từng phòng, ở ngoài thì có một hàng nữ sinh đang đợi.
Đây là thứ khác với nhà vệ sinh nam, người nào thường xuyên đi chơi ở trung tâm mua sắm sẽ biết, mỗi lần đi toilet thì nhà vệ sinh nữ lúc nào cũng có người xếp hàng đợi, còn nhà vệ sinh nam thì không có chuyện này.
Còn lý do tại sao có chuyện này … khụ khụ Lý Phong cũng không giải thích được.
Vì để tìm xem Tiết Tình đang ở phòng nào, Lý Phong liền dùng thuật Thấu Thị.
Khụ Khụ… Mọi người đừng hiểu lầm, Lý Phong không có ý định nhìn lén, chỉ là đang điều tra mà thôi, chỉ cần không thấy Tiết Tình ở trong phòng Lý Phong sẽ ngay lập tức lướt qua, còn những thứ vô ý nhìn thấy thì… Chỉ là vô ý mà thôi.
Ngay cả cái tên giả gái ở phòng thứ ba bên trái Lý Phong cũng không vạch trần hắn, đương nhiên, không vạch trần là vì hắn không làm gì quá đáng, nếu như tên giả gái này dùng điện thoại quay phim hay là lén lút nhìn trộm… Lý Phong sẽ khiến hắn trả giá đắt.
Lý Phong tìm một hồi liền phát hiện ra Tiết Tình đang ở trong phòng thứ sáu phía bên trái, đúng như Lý Phong đoán, Tiết Tình không đi toilet mà là cầm điện thoại và đi tới đi lui trong lo lắng.
“Ơ…Nàng định gọi cho ai ? Không lẽ là Tưởng Vận Trúc?”
Nghĩ đến đây, Lý Phong cảm thấy đau tim, hắn thật sự không có ý gì a, lỡ như để Vận Trúc nghĩ là nàng mới vừa đi thì hắn đã bắt đầu ăn vụng, như vậy thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan này….
Lúc Lý Phong còn đang lo lắng, thì Tiết Tình bỗng nhiên cắn răng, quyết tâm mở cửa đi ra khỏi toilet.
“Ửm?” Lý Phong nhướng lông mày một cái, ngạc nhiên nhìn xem Tiết Tình định làm gì.
Lúc này, Tiết Tình len lén mở cửa nhà vệ sinh, cúi thấp người nhìn tới nhìn lui, sau đó lại len lén chuồn khỏi nhà vệ sinh nữ.
“Đúng là định im lặng chuồn khỏi đây!”
Lý Phong nhịn không được mỉm cười.
Qua mấy ngày ở chung, Lý Phong phát hiện Tiết Tình là dạng thục nữ lạnh lùng, tính cách này có lẽ được hình thành từ khi còn ở nước ngoài.
Bình thường thì khi một cô gái biết mình là con riêng, họ sẽ có tâm lý tự ti, họ sẽ cố gắng thu mình lại, tự sống trong thế giới nội tâm của mình, cứ như vậy dần dần tạo thành tính cách lạnh lùng.
Có điều, cách nói chuyện và hành xử của Tiết Tình rất quý tộc, có lẽ do cách giáo dục của Orlando Matthew. Đây là lần đầu Lý Phong thấy Tiết Tình lén lút như vậy.
Không hiểu sao Lý Phong cảm thấy vui vui.
Ngay lúc này, trước sự quan sát của Lý Phong, Tiết Tình cẩn thận tìm một đường khác để đi khỏi trung tâm mua sắm.
Khi đến chỗ cầu thang, Tiết Tình vỗ ngực thở phào, sau đó men theo lối cầu thang thoát hiểm để xuống dưới.
Vì để tránh sự chú ý của Tiết Tình, Lý Phong dùng thuật Xuyên Tường để đi vào lối thoát hiểm, tiếp tục theo dõi Tiết Tình.
Ngay lúc hăn sắp xuống lầu một, Lý Phong bỗng nhiên nghe được tiếng có người mở cửa lối thoát hiểm, tiếng này rất nhỏ, chắc chắn người kia đã rất cố gắng để không gây tiếng động. Nếu không phải thính lực của Lý Phong hơn hẳn người thường, chỉ sợ hắn cũng không nghe được.
“Sát thủ của Phong Vũ Lâu tới rồi sao ?” Ánh mắt của Lý Phong lộ vẻ lạnh lùng, cười nói :”Phong Vũ Lâu quả là rất phách lối, người mà Long đầu bảo vệ cũng dám ám sát… Khoan đã, có khi nào, Phong Vũ Lâu cũng không biết chuyện này ?”
Nghĩ đến đây, trong đầu Lý Phong lại xuất hiện một kế hoạch khác.
“Hừ! Nếu làm vậy Tiêu Lăng Phi có cảm kích ta không ?”
Lý Phong lắc đầu, tạm thời đè xuống những suy nghĩ này, tiếp tục đi theo Tiết Tình ra khỏi khu mua sắm.
“ Phù, cuối cũng cũng trốn được”
Vừa ra khỏi trung tâm mua sắm, Tiết Tình thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút được gánh nặng.
Lúc nãy khi trốn bằng lối thoát hiểm, nàng sợ muốn chết, nàng sợ chỉ cần mình quay đầu lại sẽ thấy Lý Phong đứng sau lưng.
Cảm giác này giống như hồi bé đi đường một mình vào ban đêm, luôn có cảm giác có một người đi sau lưng mình. Cảm giác này…Thật khó mà miêu tả được.
Lý Phong đứng sau lưng Tiết Tình, khóe miệng giật một cái, hiện tại hắn rất muốn đánh mông của Tiết Tình vài cái.
Tiểu gia ta trước giờ nổi tiếng quân tử, sao nàng lại sợ ta đến như vậy !
“Rốt cục có nên gọi điện nói với Vận Trúc tỷ việc này hay không?”
Tiết Tình đứng dựa vào góc tường, tự hỏi.
Tại Trung Quốc chỉ có một người có thể làm Tiết Tình hoàn toàn tín nhiệm, đó là Tưởng Vận Trúc.
Chính Tưởng Vận Trúc là người hộ tống nàng về Trung Quốc, lúc nàng cảm thấy tương lai ảm đạm không còn ánh sáng, Tưởng Vận Trúc là người cho nàng hi vọng.
Vừa rồi lúc ở nhà vệ sinh, nàng rất muốn gọi cho Tưởng Vận Trúc, nhưng nàng lại sợ Tưởng Vận Trúc gọi chất vấn Lý Phong, như vậy nàng sẽ không thể trốn được.
Bây giờ nàng đã thoát khỏi “ma trảo” của Lý Phong, nàng liền suy nghĩ không biết có nên báo cho Tưởng Vận Trúc hay không ?
“Không được, chờ ta rời khỏi Kim Kinh rồi tính tiếp”
Tiết Tình cất điện thoại di động, làm ra quyết định.
“Rời khỏi Kim Kinh ? Cô nàng này đúng là nghĩ lớn làm lớn à nha !”
Lý Phong cười cười lắc đầu, đường xá thì chưa quen, bây giờ là buổi tối mà lại dám đi một mình, tuy Hoa Hạ không đến nỗi nguy hiểm, nhưng với nhan sắc của Tiết Tình thì không ai dám nói trước chuyện gì.
Ngay lúc Lý Phong còn âm thầm cười khổ thì Tiết Tình đã đi tới trạm xe bus, chuẩn bị đón xe ra sân bay.
Lúc này Lý Phong thấy người đàn ông trung niên từ trung tâm mua sắm đi ra đuổi theo Tiết Tình.
“Rốt cục cũng hành động rồi sao, vậy thì ta cũng mượn cơ hội này để rửa sạch nỗi oan a~”
Lý Phong trầm ngâm, đã nghĩ xong kế hoạch.
“Bây giờ ta nên đi thẳng đến Kinh Thành, ở đó có tổng bộ của Long Hồn, cho dù Lý Phong có tới cũng không dám làm gì ta !”
Trên vỉa hè, trong lúc Tiết Tình còn đang nghĩ cách đối phó Lý Phong, thì người đàn ông kia đã đến gần, hắn giả bộ làm người say, từ từ tiếp cận Tiết Tình.
Tiết Tình thấy đối phương đến gần mình, liền tránh qua một bên nhường đường.
Ngay tại thời điểm người đàn ông này sắp đi qua Tiết Tình, đột nhiên hắn xoay người lại, trong tay phải có một cái cây châm màu lam lóe lên, đâm về hướng Tiết Tình.