Chương 431: Giao dịch
“A!”
Tiết Tình bị hành động của người đàn ông trung niên làm giật mình, sững sờ.
Tại sao đối phương lại đột nhiên quay người về phía mình, và thứ lấp lóe trong tay hắn là gì ?
Giờ phút này, trong đầu Tiết Tình trống rỗng.
Phía đối diện, người đàn ông trung niên kia nhe răng cười một cách đáng sợ, tay phải thì nhanh chóng đâm về phía trái tim Tiết Tình.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người đột nhiên hiện ra sau lưng của người đàn ông trung niên, đưa tay lên chém vào cổ hắn!
Người đàn ông trung niên kia chỉ kịp kêu “A” một tiếng, rồi ngã về phía sau!
Lúc này, cây châm màu lam chỉ cách ngực của Tiết Tình khoảng 1cm !
Chỉ cần gần một chút nữa, là đã đâm vào người Tiết Tình.
Cây châm không đáng sợ, đáng sợ là thứ màu lam dính trên cây châm, đây rõ ràng là kịch độc được bôi lên cây châm!
Bóng người kia dùng một tay đỡ lấy người đàn ông trung niên, một tay cầm cây châm lên kiểm tra.
Đến lúc này, Tiết Tình mới hoàn hồn lại, khi nàng nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia, thì nàng chỉ biết im lặng và kinh ngạc.
Bóng người kia chính là Lý Phong.
Tại sao Lý Phong lại đột nhiên xuất hiện, không lẽ từ nãy đến giờ hắn âm thầm theo dõi mình.
Còn nữa….Người đàn ông trung niên này là ai, sao nhìn quen mắt như vậy, hình như mình đã gặp ở đâu thì phải.
Ngay lúc Tiết Tình còn đang im lặng ngạc nhiên, Lý Phong hỏi :”Ngươi không muốn giải thích tại sao ngươi lại trốn đi sao ?”
Lý Phong vừa mới dùng hệ thống để kiểm tra chất màu lam dính trên cây châm, đó đúng là kịch độc, chỉ cần đâm vào mạch máu thì chắc chắn sẽ chết.
May mắn hắn kịp thời đánh ngất đối phương, nếu không thì hậu quả khó lường !
“Ta…” Trong đầu Tiết Tình hoàn toàn hỗn loạn, nhưng trực giác nói với nàng, sự thật không giống như suy nghĩ của nàng lúc trước….
Lý Phong cười trào phúng nói :”Ngươi cho rằng ta đam mê sắc đẹp của ngươi, muốn làm hại ngươi, cho nên ngươi cố ý nói đi toilet để lén chạy khỏi trung tâm mua sắm, đúng không ?”
“Ta…” Tiết Tình vốn dĩ định phủ nhận, nhưng mà lời vừa đến miệng thì nàng đã nuốt trở lại, bởi vì lòng tự trọng không cho phép nàng nói dối.
Thấy nàng không nói lời nào, Lý Phong lắc đầu cười một cái, đùa cợt nói :”Có thấy người đàn ông này quen mặt không ?”
“Lúc ở trung tâm mua sắm, hắn đã lén tiếp cận ngươi từ phía sau, ta cố ý trượt chân là để đẩy ngươi ra khỏi vị trí ngươi đang ngồi, tránh thoát hắn ám sát”
Lý Phong cười nói.
“A!” Tiết Tình bỗng nhiên nhớ lại.
Đúng rồi, lúc Lý Phong đẩy nàng lại, nàng đã nhìn thấy người đàn ông trung niên này đứng phía sau mình.
Tuy nhiên lúc đó nàng chỉ kịp liếc qua một cái, nên cũng không nhớ rõ, bây giờ Lý Phong nhắc nàng mới nhớ lại.
Vậy là Lý Phong không phải cố tình sờ soạng nàng, mà là cứu nàng, nàng hiểu lầm ý tốt của Lý Phong sao ?
“Trời ạ, ta…Ta đã làm gì thế này !”
Cuối cùng Tiết Tình cũng nhận ra hành động của mình ngu ngốc đến mức nào, người ta cứu nàng mà nàng còn nghĩ hắn là biến thái, lại còn hành xử như một đứa nhỏ bỏ nhà đi bụi.
Lúc này trong đầu Tiết Tình xuất hiện đủ loại cảm xúc, xấu hổ, hối hận, tự trách…
Trên con đường này, đèn đường rất mờ, người đàn ông trung niên kia thì lại giả vờ say, động tác của Lý Phong cũng rất nhanh, người qua đường cho rằng người đàn ông trung niên này say xỉn đến mức té xỉu vào lòng Lý Phong, cho nên không ai hỏi han gì.
Thực ra lí do một phần cũng vì đây là một người đàn ông trung niên, chứ nếu người xỉu là người đẹp như Tiết Tình thì chắc mọi người đã bu lại hỏi thăm.
“Ta có lỗi với ngươi, ta không nên hiểu lầm ngươi, ta…Ta quá ngu ngốc”
Tiết Tình khóc không ra nước mắt, nếu bây giờ có cái lỗ nàng sẽ chui xuống ngay lập tức.
Lý Phong khoát khoát tay :” Không sao, hành động của ta cũng có chút lỗ mãng, với lại ta rất thích sự ứng biến nhanh lẹ của ngươi”
Thử đổi lại mạch suy nghĩ mà xem, nếu Lý Phong là một người phụ nữ yếu đuối, thì khi gặp chuyện giống với Tiết Tình, có lẽ hắn cũng sẽ suy nghĩ giống như Tiết Tình. Bởi vì hành động của Lý Phong quá đột ngột, mà thời gian hắn tiếp xúc với Tiết Tình cũng ngắn, Tiết Tình không tin tưởng hắn cũng là bình thường.
“A?” Tiết Tình sững sờ, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng chờ Lý Phong mắng, kết quả Lý Phong lại khen nàng. Có phải nàng đang gặp ảo giác ?
“A cái gì mà a, không lẽ ngươi muốn ta mắng ngươi một trận sao ?”
Lý Phong nhịn không được cười nói.
Tiết Tình khoát tay liên tục, nói :”Không phải, không phải, ta… Ta..”
Bỗng nhiên nàng cảm thấy rất cảm động khi Lý Phong chịu thông cảm cho mình, cảm động vì Lý Phong đã không bỏ rơi mình.
Trước đó, nàng và Lý Phong chỉ là quan hệ thuê mướn, không có bất kỳ tình cảm gì, sau việc này, nàng đã tín nhiệm Lý Phong hơn.
“Được rồi, có gì về nhà rồi nói tiếp”
Lý Phong nhìn xung quanh, sau đó đưa tay gọi một chiếc taxi.
“A, ngươi muốn đưa hắn về nhà sao?”
Tiết Tình đoán được Lý Phong muốn làm gì, hoảng sợ la lên.
Lý Phong gật gật đầu :”Ừm, chuyện này rất phức tạp, chúng ta về rồi nói tiếp”
Đang nói chuyện thì xe taxi đã dừng trước mặt hai người, Lý Phong nhát mắt ra hiệu với Tiết Tình, hay người cùng nhau dìu người đàn ông trung niên này vào ngồi ở hàng ghế sau.
Tiết Tình không dám hỏi nhiều, ngồi vào ghế cạnh bác tài, sau đó taxi liền nhanh chóng rời đi.
Tên này rõ ràng là sát thủ a! Sao không giao nộp hắn cho cảnh sát, hoặc là đưa đến Long Hồn? Tại sao lại mang hắn về nhà ? Tiết Tình nghĩ nát óc mà không hiểu được Lý Phong muốn làm gì.
Lý Phong lắc đầu nói :”Ta hoài nghi tên sát thủ này thuộc một tổ chức nào đó, chắc chắn là có người đã thuê người tổ chức này ám sát ngươi”
“Cho dù xử lý hắn xong, tổ chức sát thủ này cũng sẽ tiếp tục phái ra những sát thủ khác, chỉ khi nào thành công thì bọn chúng mới dừng lại”
Đừng nói là phụ nữ, cho dù là đàn ông, khi nghe đến chuyện có một tổ chức sát thủ liên tục phái người ám sát mình thì cũng sẽ sợ xanh mặt.
“Nhưng mà…” Lý Phong nhẹ nhàng nói tiếp :”Ta quen người cầm đầu của nhóm sát thủ này, cho nên ta muốn làm một giao dịch với nàng, để nàng ngừng truy sát ngươi”
Phản ứng đầu tiên của Tiết Tình là sững sờ, sau đó vui mừng nói :” Thật sao, ngươi… Ngươi không gạt ta chứ ?”
“Đã khi nào ta gạt ngươi chưa ?” Lý Phong trợn mắt, ngạo nghễ nói :”Ngươi về phòng trước đi, ta gọi điện thoại cho người kia đã”
“Ừm!” Tiết Tình liên tục gật đầu, từ từ đi về phòng ngủ.
Sau khi nghe tiếng cửa đóng lại, Lý Phong phất tay ra tạo một bức tường bằng chân khí, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi.
“Alo, con nào đó”
Khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, thì có một giọng nói ngọt ngào phát ra.
Lý Phong :”???”
Con mẹ nó chuyện gì xảy ra…. Tiểu gia ta đâu phải con chó con mèo đâu.
Ngay lúc này, một gương mặt tuyệt mỹ hiện ra trong não Lý Phong.
Nghĩ đến ước định với đối phương, khóe miệng của Lý Phong nhếch lên, nói :”Tiêu tiểu thư, người của ngươi đang nằm trong tay ta!”
Đây chính là lâu chủ của Phong Vũ Lâu -- Tiêu Lăng Phi.