Chương 444: Ngươi tính là cái gì?
"Lý Phong, có thật là Beethoven cũng ở đây?”
Tiết Tình hưng phấn đến mức giọng nói cũng run rẩy
Nàng thần tượng Beethoven đến mức nằm mơ cũng muốn gặp, bây giờ nguyện vọng sắp được thực hiện, làm sao không kích động cho được ?
“Thật”
Lý Phong mỉm cười nói.
“Vậy ta có thể cùng ngươi đi gặp hắn được không ?”
Tiết Tình hỏi bằng giọng chờ mong.
“Ặc!”
Lý Phong ngơ nhác, tiểu gia chính là Beethoven, ngươi muốn đi cùng thì ta làm sao giả dạng được.
“Không được, ngươi ở đây canh chừng Sử Phi, đừng để hắn chạy”
Lý Phong nháy mắt, cuối cùng cũng tìm được một lí do hợp lý.
Trên sâu khấu, Sử Phi :”???”
Chạy con mẹ ngươi a ! Tại sao ta phải chạy?
“Hừ, Lý Phong, ta không cần ai canh chừng, ta đứng ở đây chờ ngươi gọi Beethoven đến, hay là… Ngươi muốn mượn cớ tìm Beethoven để bỏ chạy? Nếu Beethoven đã ở đây thì ngươi chỉ cần một cú điện thoại là hắn sẽ tự động xuất hiện, cần gì phải đi tìm ?”
Sử Phi nói một cách nghi ngờ.
“Sử Phi, ngươi và não ngươi có phải là đang yêu xa không? Beethoven là nhân vật tầm cỡ, phải tự đi mời mới có thể tỏ rõ thành ý. Chờ đó đi, lát nữa tiểu gia mời Beethoven đến để làm ngươi xấu hổ.”
Lý Phong cười một tiếng, nháy mắt với Tiết Tình, rời khỏi đây.
Xác định không có ai theo dõi, Lý Phong bèn cố ý lẫn vào trong dòng người.
“Có khi nào… Lý Phong thực sự mời được Beethoven không ?”
Lý Mãnh có chút hoài nghi.
“Ai biết được…” Trương Thiến lén nhìn Tiết Tình, nói :”Cũng có thể hắn đang khoác lác”
Tiết Tình cười thầm trong lòng, Lý Phong khoác lác ? Aizz, trước kia nàng cũng nghĩ rằng Lý Phong nói hắn đã uống Lafite 1982 là khoác lác, nhưng sau khi Lý Phong không hề do dự cho nàng 20 triệu, nàng đã biết, Lý Phong không khoác lác.
“Không cần suy nghĩ nhiều, về sau sẽ rõ”
Sắc mặt Vương Nguyệt hiện lên vẻ nghi ngờ, nói.
Sử Phi đứng trên sân khấu thì càng không cần nói, trong lòng rối loạn, con mẹ nó, Lý Phong mời Beethoven thật sao ? Nếu hắn làm thật, vậy lần này lại thất bại rồi.
Vừa nghĩ đến hậu quả làm Chu Tử Ngang khó chịu, Sử Phi đã cảm thấy hoảng sợ.
Lúc này Lý Phong đã đi xa khoảng 1km, tìm một cái toilet đi vào, khóa cửa cẩn thận, sau đó mở hệ thống, tìm một cái mặt nạ biến hình.
“Mặt nạ biến hình : Mặt nạ này hệ thống dùng hợp kim Nitinol cao cấp có thể nhớ được nhiều loại hình dạng khác nhau, sau khi mang măt nạ có thể thay đổi khuôn mặt, giọng nói theo ý muốn, đây là vật phẩm cực kỳ hữu dụng với những người có ý định trộm cướp, giết người, phóng hỏa!”
“Chú thích : Mặt nạ có giá 1000 điểm tích lũy”
Lần trước khi tìm mặt nạ da người để cho Hoa Gian Hội Lý Hương sử dụng để ở lại cạnh Ngụy Băng Khanh, Lý Phong đã thấy được mặt nạ biến hình này trong khu mua sắm hệ thống.
Sau khi nhận được mặt nạ biến hình, Lý Phong liền phát hiện nó này rất nhẹ, cảm giác mềm mại, mỏng như cánh ve, như một lớp da người.
Sau khi đeo vào, Lý Phong thử tưởng tượng ra một gương mặt, sau đó hắn cảm giác đươc mặt nạ đang chuyển động.
Vài giây sau, sự chuyển động ngừng lại, Lý Phong mua một cái gương từ trong khu mua sắm soi thử.
Trong gương là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng lại rất đẹp trai, vốn dĩ Lý Phong để tóc ngắn, bây giờ tóc hắn đã dài đến lỗ tai, bổ luống 5-5 làm cho khuôn mặt đẹp trai này tăng thêm khí chất đàn ông.
Lý Phong hưng phấn nói :”Đúng là thay đổi thật, không hổ danh là vật phẩm xuất ra từ hệ thống”
Sau khi nói xong, Lý Phong mới phát hiện, giọng nói của mình cũng thay đổi, trở nên trầm và nam tính hơn.
Tiếp theo Lý Phong lại mua thêm quần áo, sau khi đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn mới mở cửa toilet đi ra ngoài.
Thời gian từng phút từng phút trôi qua…
Sử Phi đã đi xuống dưới sân khấu, thấp thỏm lo âu nhìn xung quanh.
Lý Phong đã đi được 15p, còn 5p nữa là đến hẹn.
Trên sân khấu, vị nhạc sĩ vô danh đang chơi bài 《 Giữa mùa hạ 》 theo yêu cầu của Sử Phi, mọi người xung quanh không hứng thú.
Mượn lời Sử Phi nói lúc trước, bài này đã nghe đến chai lỗ tai.
“Ta cảm thấy Lý Phong sẽ không trở lại, hay là chúng ta đi đi” Lý Mãnh không kiên nhẫn nói.
“Ta cũng cảm thấy hắn sẽ không quay lại, aizz, không ngờ Lý Phong là loại người này” Trương Thiến lắc đầu, mặt mũi tràn đầy thất vọng.
“Chờ thêm chút đi, còn 5p nữa” Trên mặt Sử Phi hiện lên vẻ bất đắc dĩ nói.
Mẹ nó, chưa tận mắt thấy Lý Phong về làm sao đi được ? Bằng bất cứ giá nào cũng phải đợi Lý Phong trở về.
Đúng lúc này, trong đám người vang lên tiếng hô :” Oaaa, người kia đẹp trai quá, nhìn thật là men”
Bởi vì hiện tại mọi người không chú ý đến bản nhạc 《 Giữa mùa hạ 》, nên sau khi nghe được câu này bèn đồng loạt nhìn qua.
Ngay trong tầm mắt mọi người, một người nam nhân tướng mạo phi phàm, thân thể cao ráo, mặc một bộ âu phục màu trắng đi về phía sân khấu.
“Oa, đẹp trai quá, đây là ngôi sao nào vậy, sao từ trước đến giờ chưa từng gặp ?”
“Người anh em này nhìn qua rất không tầm thường”
Trong lúc mọi người đang xì xào bàn tán, người này đến sân khấu, nhìn mọi người sao đó hỏi :”Ta là Beethoven, bạn thân của Lý Phong, xin hỏi ai là Tiết Tình”
Toàn sân khấu đột nhiên yên tĩnh, sau đó lại nhao nhao lên!
“Cái gì, hắn là Beethoven, ta có nghe lộn không ?”
“Trời ơi, cuối cùng cũng gặp được Beethoven ngoài đời, đẹp trai hơn cả trong tưởng tượng của ta nữa”
“Trâu bò, trâu bò, hôm nay đúng là không uổng công đến đây”
Thân thể Tiết Tình chấn động, lấy tay che miệng, khuôn mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc :”Hắn là Beethoven sao ? Cuối cùng ta cũng gặp được Beethoven rồi ! Trời ạ, ta có phải là đang nằm mơ?”
Đám người Sử Phi, Vương Nguyệt thì sững sờ, Lý Phong thật sự mời được Beethoven đến ? Có điều… Lý Phong đâu? Sao không thấy trở lại.
Lý Phong nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn nói :” Cuối cùng thì ai là Tiết Tình ?”
“Ta…Ta là Tiết Tình, ngài…Ngài là Beethoven thật sao ?”
Tiết Tình bước đến trước mặt Lý Phong, run run nói
Lý Phong nhìn Tiết Tình một hồi, cười nói :”Đúng, ta là Beethoven, ta nghe Lý Phong nói có người nghi ngờ ta, bắt buộc ta phải biểu diễn, người đó là ai vậy ?”
Tiết Tình cố nén lại sự hưng phấn, chỉ Sử Phi nói :”Là hắn !”
Ánh mắt Lý Phong như điện xẹt qua phía Sử Phi.
Ánh mắt lạnh lùng của Lý Phong cùng với khí thế mạnh mẽ của hắn, làm cho Sử Phi cảm giác như bị sét đánh, nội tâm run rẩy, mồ hôi sau lưng rơi như mưa.
Sau một hồi lâu, Sử Phi cố gắng trấn định lại, ưỡn ngực nói :”Ta nghi ngờ ngươi, ngươi có chứng cớ gì chứng minh mình là Beethoven, còn nữa, Lý Phong đâu, tại sao không trở về cùng ngươi ?”
Lý Phong cười lạnh :”Ta mang theo một đống thiết bị đến đây, cho nên nhờ Lý Phong ở lại giữ giùm, đó là chuyện của ta và Lý Phong. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi có tư cách gì nghi ngờ ta ?”
“Ta…” Sắc mặt Sử Phi đỏ lên.
“Hừ, lí do ta đến đây, không phải vì để giải quyết nghi ngờ cho ngươi, mà là đã đến thời điểm ta nên lộ diện”
“Còn lấy gì để chứng minh ta là Beethoven… Lát nữa ngươi sẽ biết”
Sau khi nói xong, Lý Phong liền bước lên sân khấu.