Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 484: CHƯƠNG 484. SỬA ĐỔI TRÍ NHỚ

Chương 445: Sửa đổi trí nhớ

Người vô danh trên sân khấu đang chơi bài 《 Giữa mùa hạ 》 đã dừng lại.

Mẹ nó, đánh đàn mà không ai nghe thì đánh làm gì ?

Chưa kể sau khi Beethoven đến, hắn có cảm giác mình đang múa rìu qua mắt thợ, không còn chút tự tin nào.

“Aizz, vốn định mượn cơ hội này để đánh ra chút tiếng tăm, ai ngờ… Đen đủi thật “

Người kia lắc đầu, đứng dậy định rời khỏi đây.

Lúc này, Lý Phong đột nhiên gọi hắn lại :”Ngươi rất có tài năng, tiếp tục cố gắng, chắc chắn sẽ nổi danh”

Người này nghe xong liền sững sờ, sau đó vui mừng nói :”Beethoven, ngài… Ngài đang nghiêm túc sao ?”

Mọi người dưới sân khấu cũng sững sờ, theo cách nhìn của bọn họ thì người này cũng khá bình thường, tài năng có hạn, Beethoven lại nói hắn chắc chắn sẽ nổi danh, không lẽ là do kiến thức của bọn họ chưa đủ, không nhìn ra được tài năng của hắn.

“Đúng, ngươi phải có lòng tin với bản thân, nếu ngay cả chính mình cũng không tin mình, dù ngươi có là thiên tài cũng sẽ không đi được bao xa! Cố lên ! Ta xem trọng ngươi!”

Lý Phong vỗ vỗ bả vai của người nhạc sĩ kia nói.

“Vâng, ta nhất định sẽ cố gắng gấp bội, không phụ kỳ vọng của ngài”

Sự buồn bã trên mặt người kia đã biết mất, thay vào đó là vẻ kiên định tự tin.

Ngay cả Beethoven cũng nói hắn sẽ thành công, vậy thì tại sao hắn phải bỏ cuộc ?

Lý Phong mỉm cười gật đầu.

Hắn chỉ là nhìn thấy nét mặt thất vọng của người này, nên muốn khích lệ để hắn đừng bỏ cuộc, dù sao chỉ là một câu nói, nếu giúp được người khác thì tại sao lại không làm!

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Lý Phong từ từ ngồi xuống cạnh đàn piano, hai tay đặt lên phím đàn.

Mọi người bỗng nhiên yên tĩnh, theo dõi từng cử chỉ của Lý Phong.

“Kích hoạt làm mờ khuôn mặt”

Trước khi bắt đầu biểu diễn, Lý Phong âm thầm nói.

Hiện nay hắn đang thay đổi diện mạo, lỡ như có người thấy được trên internet, sau đó nhận ra hắn giả mạo thì phiền phức lớn.

Hắn phải tìm cách vẹn toàn để có thể quang minh chính đại dùng dung mạo này đóng vai Beethoven.

Đúng lúc này, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên :”Đề nghị của kí chủ xung đột với nhiệm vụ ‘Lần đầu biểu diễn của Beethoven’, đề nghị bị bác bỏ”

Lý Phong :”???”

Hệ thống có ý gì ? Nhất định phải thấy được mặt của tiểu gia thì mới hoàn thành nhiệm vụ ? Đùa à ?

Ngay sau đó Lý Phong nhanh chóng nói ra sự lo lắng của mình.

Sau ba giây kiểm tra hệ thống nói :”Kí chủ có đồng ý tiêu hao 1000 điểm tích lũy để sửa đổi trí nhớ của những người từng gặp diện mạo này của kí chủ trong nhà hàng Andrea không ?”

Nghe được thông báo này, Lý Phong hưng phấn :”Tại sao ta lại quên mất cái này nhỉ ?”

Hệ thống cứu vãn nữ thần có năng lực sửa đổi trí nhớ của người khác, giống như lúc hắn cứu ông bà cha mẹ của Tô Đồng, hắn cũng từng dùng năng lực này !

Nếu hệ thống đã ra tay thì hắn hoàn toàn có thể yên tâm làm Beethoven.

“Thay đổi trí nhớ của tất cả mọi người, trừ Liễu Thi Hàm”

Lý Phong suy nghĩ một chút rồi nói.

Liễu Thi Hàm là nữ nhân của hắn, chuyện này hắn có thể giải thích với Liễu Thi Hàm.

Sau khi trừ đi 1000 điểm tích lũy, thông báo của hệ thống vang lên :”Hoàn thành sửa đổi trí nhớ”, kể từ bây giờ, Vệ Minh Thành cũng được, Leandel cũng tốt, trí nhớ của họ về Lý Phong sẽ biến thành diện mạo hiện tại.

Nhờ vậy Lý Phong không cần mở tính năng làm mờ khuôn mặt của hệ thống.

Sau khi làm xong, Lý Phong hít một hơi thật sâu, bắt đầu đàn.

“Đinh đinh đinh đinh. . .”

Tiếng đàn ưu mỹ vang lên, bài nhạc 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 dưới ngón tay của Lý Phong được thể hiện tự nhiên như mây trôi nước chảy, như tiếng suối róc rách.

Sau khi đàn xong, mọi người đồng loạt vỗ tay.

“Chính xác, người này chắc chắn là Beethoven, bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 giống y như đúc với nguyên bản”

“Nghe thật hay, không hổ là Beethoven”

“Chính chủ, đúng là chính chủ”

“Ta từng nghe nhiều người cover 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 , nhưng mà không ai có thể đàn ra ý vị giống Beethoven, không hổ danh là chính chủ”

Nếu như trước đó còn có người hoài nghi đây không phải là Beethoven, thì bây giờ mọi nghi ngờ đã biến mất.

Tiết Tình nhìn Lý Phong trên sân khấu mà không chớp mắt, trong mắt gần như hiện lên vẻ si mê :”Đây đúng là Beethoven rồi, trời ạ, cuối cùng ta cũng đã gặp được hắn !”

Đúng lúc này, một giọng nói khó chịu vang lên :”Hừ, chỉ như vậy thôi mà đã khẳng định đây là Beethoven ? Nếu vậy ta lên đàn bài 《 Gửi tới Liễu Thi Hàm 》 cũng thành Beethoven rồi ! Nhảm nhí”

Tất cả mọi người đều yên tĩnh, nhìn về hướng âm thanh phát ra, thấy Sử Phi dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lý Phong ở trên sân khấu, rõ ràng chính là hắn nói những lời ban nãy.

Ngay lập tức, mọi người điên máu lên :”Ngươi có bệnh à ? Dựa vào cái gì mà ngươi khẳng định đây không phải là Beethoven ?”

“Ngươi nghĩ ngươi là ai, có tư cách gì mà nghi ngờ Beethoven ?”

“Ta thấy ngươi rõ ràng là đang gato!”

Sắc mặt Sử Phi cau có, đang muốn mở miệng phản bác thì Lý Phong đứng dậy nói :”Ta nghe Lý Phong nói, trong lớp của hắn có một kẻ ngu ngốc tên là Sử Phi, chắc kẻ đó là ngươi đúng không ?”

Sử Phi biến sắc :”Lý Phong dám nói ta là kẻ ngu ngốc ?”

“Đúng là ngươi rồi !” Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng, sau đó từ từ nói :”Ta đã nói rồi, ta có cách chứng minh thân phận của mình”

Sau khi nói xong, Lý Phong gọi video call cho Vệ Minh Thành để nói chuyện.

Sau khi Vệ Minh Thành bắt máy, Lý Phong mở loa ngoài nói :”Vệ tiên sinh, ta muốn nhờ ngài làm nhân chứng “

Trí nhớ của Vệ Minh Thành đã bị sửa đổi nên gật đầu nói :”Được, có chuyện gì ?”

Lý Phong gật đầu, xuống sân khấu đi đến trước mặt Sử Phi nói :”Vệ tiên sinh, mời ngài nói cho vị tiên sinh này biết, ta có phải là Beethoven hay không ?”

Sắc mặt của Sử Phi rất khó coi, tại sao thủ đoạn của Beethoven lại giống Lý Phong như vậy, cả hai đều nhờ Vệ Minh Thành làm chứng.

“Tất nhiên ngươi chính là Beethoven, không thể nào giả được ! Ta và Leandel có thể làm chứng”

Trong video Vệ Minh Thành nói bằng giọng khẳng định.

“Giờ ngươi tin chưa ?” Lý Phong tắt máy nhìn Sử Phi hỏi.

Sắc mặt của Sử Phi càng lúc càng khó coi, Vệ Minh Thành đã làm chứng rồi, hắn còn nói gì được ?

Tiết Tình không kìm nén được sự kích động, là thật, Beethoven này là thật !!!

“Có vẻ tin rồi đúng không ?” Lý Phong lắc lắc đầu, quay lại sân khấu, nói với mọi người :”Mấy ngày trước ta lại sáng tác một bản hòa tấu piano, nhân dịp này ta muốn để mọi người cùng thưởng thức”

Sau khi nghe câu này, mọi người ngay lập tức hưng phấn.

Tác phẩm mới của Beethoven, bọn họ là nhóm người được nghe đầu tiên, thật là may mắn.

Quay lại chỗ piano, Lý Phong bắt đầu đàn.

Giai điệu vang lên một cách sôi sục, còn mọi người thì yên tĩnh không nói gì nữa.

Đến khi bản hòa tấu kết thúc, mọi người càng ồn ào hơn lúc trước.

“Trời ạ, bản hòa tấu này quá hay!”

“Ta có cảm giác linh hồn của mình như giãn ra!”

“Thưa ngài Beethoven, bản hòa tấu này lên gì ? Đây có phải là bản gốc không ?”

Lý Phong gật đầu :” Bản hòa tấu này gọi là 《 Croatian Rhapsody》, đây là bản gốc của ta, mong mọi người ưa thích”

Tất cả mọi người bao gồm cả Tiết Tình đều bái phục sự tài tình của Lý Phong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!