Chương 448: Ta, vua đá xéo!
"Ta vẫn chưa tin lắm”
Sau một lúc lâu suy nghĩ, Tiết Tình lắc đầu nói.
Từ trước đến nay nàng chỉ nghe về thuật dịch dung trong tiểu thuyết, phim ảnh chứ chưa bao giờ thấy được ngoài đời thật.
Vả lại trước đó Beethoven mặc nguyên bộ âu phục màu trắng, còn bây giờ Lý Phong mặc đồ thể thao, nếu cả hai là một vậy bộ y phục đó đâu rồi ?
Có quá nhiều điểm đáng ngờ, nên Tiết Tình vẫn chưa tin hẳn.
Lý Phong cười lắc đầu :”Ta biết chuyện này rất khó tin, nhưng mà không sao, chờ đến khi trở về nhà, ta lại đeo mặt nạ lần nữa cho ngươi xem”
Hắn cũng biết có rất nhiều thứ đáng ngờ, nếu chỉ nói bằng miệng thì Tiết Tình khó mà tin được, chỉ còn cách đợi về nhà để chứng minh lại.
“…Đành phải vậy thôi”
Tiết Tình cắn môi, nói.
Nói thẳng ra, hiện tại nàng đang đấu tranh tâm lý, Beethoven là người mà nàng sùng bái, Lý Phong lại là ân nhân cứu mạng của nàng, nếu hai người là một thì…
Trời ạ, Tiết Tình cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
“Chỉ sợ Lý Vân Hải sẽ không tới”
Lý Phong lấy điện thoại di động ra, mở website của lễ hội âm nhạc, nhưng vẫn không thấy có bất cứ tin tức nào nói là Lý Vân Hải sẽ xuất hiện.
Sau đó, hắn tiện tay lướt qua top những từ khóa hot ở Micro Blog nhưng cũng chưa thấy tin tức gì về việc Beethoven xuất hiện.
Tiết Tình gật đầu :”Ừm… Ta cũng nghĩ vậy”
Tuy nàng đến đây để xem Lý Vân Hải biểu diễn, nhưng việc Lý Vân Hải không xuất hiện cũng không khiến cho nàng thất vọng, vì so với Lý Vân Hải thì nàng càng muốn gặp được Beethoven hơn.
“Thời gian không còn sớm, chúng ta đi ăn trưa đi” Lý Phong tắt điện thoại sau đó nói.
“Ừm, được, ta cũng hơi mệt rồi, ăn trưa xong chúng ta đi về” Hiện tại Tiết Tình rất muốn biết Lý Phong có phải là Beethoven thật không, nếu không phải nàng sợ Lý Phong thấy mình quá gấp gáp thì nàng đã không thèm ăn cơm trưa mà chạy thẳng về nhà rồi.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía khu ăn uống.
Lễ hội âm nhạc hấp dẫn rất nhiều du khách, chổ nào cũng đông nghịt người, bởi vì giờ đang là giờ ăn cơm, cho nên khu ăn uống càng đông hơn.
Bên trong khu ăn uống, có món ăn vặt, thức ăn nhanh, nhà hàng cao cấp, không thiếu gì cả, nhà hàng nào cũng có người xếp hàng dài đứng đợi.
Hai người vất vả lắm mới vào được một nhà hàng cao cấp tương đối ít người, sau khi lấy số mới phát hiện trước họ còn có 6 người nữa.
“Kệ đi, dù sao đây cũng là nhà hàng ít người nhất rồi”
Trong lời nói của Lý Phong có chút bất đắc dĩ và bực bội.
“Ừm, vậy chúng ta ngồi chờ đi”
Tiết Tình không quan tâm, khi nàng ở ngoại quốc cũng thường xuyên đi ăn ở nhà hàng , lần nào đến cũng phải chờ rất lâu mới có đồ ăn.
Ngay lúc hai người ngồi ở phòng chờ thức ăn thì Chu Tử Ngang và bọn người Sử Phi đi tới.
“A?”
Chu Tử Ngang dừng lại khi nhìn thấy Lý Phong và Tiết Tình.
Sắc mặt của Sử Phi thay đổi khi hắn nhìn thấy Lý Phong cùng Tiết Tình.
Phía sau hai người, Vương Nguyệt, Trương Thiến và Lý Mãnh cũng dừng lại, nét mặt rất phức tạp, không biết đang nghĩ gì.
“Ồ, có phải là Lý thiếu và đồng học Tiết Tình không ?” Chu Tử Ngang cười ha hả, đi đến trước mặt hai người, như cười mà không phải cười hỏi :”Hai người sao không đi ăn trưa mà lại ngồi đây làm gì ?”
Lý Phong trợn mắt, cười cười nói :”Chu đại thiếu sao không đi ăn trưa, mà lại đứng đây nói nhảm làm gì ? Rảnh quá sao ?”
Bọn người Sử Phi hít vào một hơi !
Ngay cả Chu Tử Ngang mà Lý Phong cũng dám chửi, trâu bò thật!
Nụ cười trên mặt Chu Tử Ngang trong nháy mắt đông cứng lại :”Lý Phong, có phải ngươi nghĩ là ngươi đánh nhau rất giỏi, cho nên trong mắt ngươi Chu Tử Ngang ta chẳng là cái thá gì?”
Sử Phi thất bại hai lần khiến cho Chu Tử Ngang rất tức giận, đúng lúc hai cậu của hắn cùng đi ăn cơm, nên hắn muốn nhân dịp này gây sự với Lý Phong.
Lý Phong lắc đầu cười một tiếng :”Chu đại thiếu hiểu lầm rồi, không phải là ta “nghĩ” là ta đánh nhau rất giỏi mà chính xác là ta đánh nhau rất giỏi, cho nên trong mắt ta ngươi chẳng là cái thá gì cả”
Chu Tử Ngang :”???”
Mọi người :”???
Lý Phong nói cái gì? Hắn nói hắn đánh nhau rất giỏi nên không để Chu Tử Ngang vào mắt?
“Được rồi, các ngươi làm gì thì làm đi, đừng làm phiền ta và Tiết Tình, chúng ta cần yên tĩnh.”
Lý Phong lười nói nhảm với Chu Tử Ngang, phất phất tay đuổi Chu Tử Ngang như đuổi một con ruồi.
“Con mẹ nó…” Chu Tử Ngang cảm giác trong lòng có một đợt lửa giận hừng hực cháy lên, muốn chửi thẳng vào mặt Lý Phong, làm cho Lý Phong tức giật ra tay.
Có điều làm vậy thì hơi chợ búa, mà hắn cũng không muốn để mọi người thấy mình bị Lý Phong chọc tức, đi chọc người khác cuối cùng mình lại là người tức thì hơi bẽ mặt.
“Mọi người đều là bạn học, gặp nhau chào hỏi cũng bình thường thôi mà” Chu Tử Ngang hít sâu, đè lại sự nóng giận, sau đó cười nói :”Hình như các ngươi đang đợi đến lượt mình đúng không?”
“Chứ không lẽ đợi ngươi ?” Lý Phong trừng mắt, cười cợt nói.
“Ha ha” Chu Tử Ngang suy nghĩ sau đó cười một tiếng nói :”Chúng ta cũng đến đây ăn, nhưng lại không cần chờ, ngươi biết tại sao không ?”
Lý Phong không nhịn được cười, nói :”Không có hứng thú biết, hơn nữa ta cũng muốn nhắc nhở ngươi một chút, cố quá thì quá cố, bớt làm màu lại đi.”
Khóe miệng Chu Tử Ngang giật một cái, cơn tức mới vừa dằn xuống giờ lại dâng lên lần nữa.
Nãy giờ Tiết Tình không còn lạnh lùng như trước nữa mà đã che miệng cười rộ lên khi nghe Chu Tử Ngang bị chọc giận.
Miệng lưỡi Lý Phong quá độc, tranh luận với hắn sẽ bị tức chết.
Lúc này Sử Phi mới đứng ra tiếp lời cho Chu Tử Ngang :”Toàn bộ làng du lịch này đều là của ông ngoại Chu Thiếu, tính ra thì Chu thiếu là chủ nhân ở đây, chỉ cần đi tới nhà hàng nào thì nhà hàng đó sẽ đối đãi Chu thiếu như là rồng đến nhà tôm, không cần phải bốc số ngồi chờ”
Trên khuôn mặt của ba người Vương Nguyệt lộ ra vẻ hâm mộ, đây đúng là cuộc sống của công tử thế gia a! Cả đời bọn họ chắc cũng không thể nào ngang tầm được với Chu Tử Ngang.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, rất ít người trên thế giới này được như Chu Tử Ngang, đa số đều là người bình thường giống bọn họ, cho dù Lý Phong đánh nhau rất giỏi thì sao ? Cũng phải ngoan ngoan ngồi đợi mà thôi !
Nghĩ như vậy khiến cho bọn người Vương Nguyện cảm thấy tốt hơn nhiều.
“Nghe chưa hả ?” Chu Tử Ngang đắc ý cười, quay qua nhìn Tiết Tình nói :”Tiết Tình ở đây chơi cả buổi sáng chắc vừa mệt vừa đói đúng không, hay là đi với bọn ta, ta mời ngươi đi ăn tiệc”
Không chờ Tiết Tình đáp lại, Chu Tử Ngang nói tiếp :”Tất nhiên là chỉ mời Tiết Tình mà thôi, còn “bạn” Lý Phong đây thì cứ vui vẻ mà ngồi chờ tiếp đi nhé, ha ha ha “
Chu Tử Ngang vừa nói xong, thì bọn người Sử Phi liền cười hùa theo, trong tiếng cười tràn ngập vẻ trào phúng và khinh thường.
Tiết Tình tức giận, định đứng dậy cãi lại Chu Tử Ngang.
Lý Phong liền vội vàng kéo tay của nàng lại, nghiêm túc nói :”Tiết Tình, ta hỏi ngươi, nếu ngươi bị chó cắn, ngươi có cắn lại chó không ?”
Nghe câu này Tiết Tình cũng sững sờ, sau đó trả lời một cách vô thức :”Tất nhiên là không rồi, chỉ có chó mới cắn lộn với nhau thôi”
Lý Phong búng tay một cái nói :”Đúng rồi… Vì vậy chúng ta không cần phải tranh luận với loại người này, tranh luận với bọn chúng là hạ thấp bản thân mình”
Tiết Tình: ". . ."
Chu Tử Ngang: ". . ."
Mọi người : ". . ."
Đây gọi là chửi mà không thô tục.
Lý Phong cười thầm :”Này thì cà khịa, ngươi muốn làm tiểu gia nổi giận sao ? Nằm mơ đi!”