Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 488: CHƯƠNG 488. ÁI MỘ HƯ VINH NGƯỜI?

Chương 449: Ái mộ hư vinh người?

"Lý Phong, đúng là ta đã xem thường ngươi, ngươi không chỉ biết đánh nhau mà miệng lưỡi cũng rất ghê gớm, đáng sợ”

Chu Tử Ngang dằn xuống sự nóng giận, giơ ngón cái về phía Lý Phong, sau đó lại tiếp tục nói :”Cho dù ngươi đánh nhau giỏi, chửi nhau hay, thì cũng không thể che giấu một sự thật, đó là ngươi chỉ là một thằng nghèo rớt mồng tơi”

Phương pháp tốt nhất để chọc giận người khác là gì ? Vạch trần khuyết điểm !

Cổ nhân có câu, đánh người không đánh mặt, chửi người không chửi khuyết điểm, khi đã phạm vào hai điều này, thì rất dễ làm cho đối phương hận mình đến chết đi sống lại.

Chu Tử Ngang tất nhiên sẽ không quan tâm đến việc Lý Phong hận hắn, hắn vừa mới nhắn tin cho hai cậu của hắn, hai cậu của hắn đang đứng nhìn từ lầu hai, nếu Lý Phong ra tay thì hai cậu của hắn sẽ tới ngay !

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có “nghèo” mới là khuyết điểm của Lý Phong, Chu Tử Ngang đành phải chọc vào nó.

Sử Phi đoán được ý của Chu Tử Ngang, nên phụ họa theo :”Chu thiếu, chắc là ngươi không biết, Lý Phong rất thích danh hão”

Chu Tử Ngang nhướng mày một cái, cảm thấy hứng thủ hỏi :”Ồ ? Tại sao ngươi lại nói vậy ?”

Sử Phi liếc nhìn Lý Phong, đùa cợt nói :”Lúc trước ở Hoàng Gia số 1, Lý Phong nói hắn đã uống Lafite 1982 mấy lần, còn nói vị cũng bình thường, bọn ta suýt nữa cười đến rụng răng.”

“Còn nữa, hôm nay chỉ vì làm màu, Lý Phong đã thuê một chiếc Porsche Panamera, ngươi nói xem, có phải hắn thích hư danh hay không?”

“Có chuyện này sao?” Chu Tử Ngang lộ ra vẻ kinh ngạc, giả bộ không vui nói :”Sử Phi, Lý Phong là bạn học của chúng ta, ngươi đừng đặt điều nói xấu như vậy”

Sử Phi vội vàng phủ nhận :” Ta tuyệt đối không nói xấu Lý Phong, những điều này có ba người Vương Nguyệt làm chứng”

“Sử Phi đúng là không nói láo, những việc này đều là thật”

Vương Nguyệt gật đầu phụ họa.

“Aizz, vốn dĩ ta nghĩ lấy tiền cha mẹ mua một chiếc Magotan đã là làm màu lắm rồi, nhưng mà sau khi so sánh với Lý Phong thì đúng là gà con gặp đại bàng, danh hão hại người a~”

Lý Mãnh cũng lắc đầu cảm thán.

“Nữ nhân như ta không thích đàn ông làm màu, nhưng mà dù sao Lý Mãnh còn đỡ, gia đình của ngươi đủ điều kiện để mua xe, không như một số người…Không có thực lực còn cố gắng làm màu.”

Trương Thiến nói bằng giọng đùa cợt, ánh mắt khinh thường.

“Các ngươi nói đủ chưa, Lý Phong không phải là loại người như vậy, 20 triệu hắn còn không thèm lấy nữa kìa!”

Tiết Tình không nhịn nữa, đứng ra giải thích cho Lý Phong.

Bọn người Sử Phi nghe xong thì sững sờ, sau đó cười ha hả.

“Nhìn thấy số tiền lớn mà không nổi lòng tham khó lắm sao ? Như ta đây, cho dù thấy xe chở tiền chạy qua trước mặt cũng không thèm tham, tại vì có lấy được đâu mà tham, ha ha”

“Ta đi shopping thấy rất nhiều vàng bạc, kim cương cũng đâu có tham”

“Tiết Tình à, ngươi bị Lý Phong tẩy não rồi, hắn chỉ là một học sinh nghèo, làm gì có cơ hội sờ vào khoản tiền lớn như vậy ?”

Ba người Vương Nguyệt liên tục trào phúng.

“Được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa, bị người khác vạch trần điểm xấu trước các bạn nữ sẽ rất khó chịu ! Các ngươi nói nữa lỡ như Lý Phong thẹn quá hóa giận thì sao ?”

Chu Tử Ngang như cười mà không phải cười, nhìn Lý Phong nói.

“Ngươi có biết mình đang đùa với lửa không!” Ánh mắt Lý Phong lạnh lùng, từ từ nói.

Hắn biết Chu Tử Ngang cố ý chọc cho mình giận, nên hắn khống chế không để Chu Tử Ngang đạt được mục đích.

Nhưng mà thủ đoạn của Chu Tử Ngang quá bỉ ổi, miệng của Sử Phi và Vương Nguyệt cũng quá thối, hắn đã bắt đầu tức giận.

“Ôi chao, Lý Thiếu sắp nổi giận rồi ? Ta sợ lắm, xin hỏi bọn ta có nói sai cái gì không ? Không đúng không ? Nếu như ngươi khó chịu, thì lấy bằng chứng ra phản bác đi ! Không thì đánh bọn ta một trận cho hả giận đi!”

Chu Tử Ngang vỗ ngực, giả bộ sợ hãi, nhìn bọn người Vương Nguyệt đang cười trộm.

“Đúng vậy, không phải ngươi thích đánh mặt người khác sao, dùng số dư trong tài khoản ngân hàng của ngươi để đánh mặt chúng ta đi, hay là ngươi tiếp tục kiếm một người bạn để chứng minh ngươi là siêu cấp phú hào đi, vả mặt chúng ta nữa đi ! Pleaseee !”

Sử Phi nói bằng giọng mỉa mai, khoa tay múa chân như thằng hề.

Nhưng mà tâm tình của Sử Phi đang rất thõa mãn, từ khi Lý Phong vào Kim Kinh đến giờ, hắn luôn luôn bị Lý Phong áp chế, rất biệt khuất, bây giờ có hội thì đương nhiên phải trào phúng Lý Phong một trận.

Mắt Lý Phong sáng lên, nhếch miệng cười cợt :”Ồ ? Vậy sao ?”

Dùng số dư trong tài khoản ngân hàng để đánh mặt ? Tuy là thủ đoạn hơi đơn giản và thô tục, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cũng là biện pháp tốt..

Ngay lúc Lý Phong chuẩn bị làm theo đề nghị của Sử Phi thì một người đàn ông trung niên cùng với một số nhân viên từ lầu hai đi xuống.

“Hôm nay phải dọn dẹp vệ sinh thật tốt, nhất định phải lưu lại ấn tượng tốt cho khách hàng”

Người đàn ông trung niên dặn dò những nhân viên đi phía sau, từ từ xuống lầu dưới.

Vừa nói người đàn ông trung niên vừa nhìn xung quanh nhà hàng, đến khi hắn nhìn thấy bọn người Lý Phong thì lập tức sững sờ, xoa xoa mắt, xác định là mình không nhìn lầm, vội vàng đi xuống lầu, chạy đến chỗ Lý Phong.

“Ngài… Ngài là Lý thiếu ?”

Người đàn ông trung niên dừng lại trước mặt Lý Phong, vui mừng hỏi.

Lý Phong nhướng mày một cái, nghi ngờ hỏi :”Ngươi biết ta ?”

Chu Tử Ngang và bọn người Sử Phi nhíu mày, người đàn ông trung niên này nhìn rất có khí thế, chắc chắn không phải người bình thường, tại sao hắn lại biết Lý Phong, còn gọi Lý Phong là Lý thiếu ?

“Bỉ nhân Trần Hải Phi, là chủ nhà hàng này”

Trần Hải Phi lấy một cái danh thiếp dát vàng ra, cung kính đưa cho Lý Phong, nói tiếp :”Hôm đó ta đã may mắn thấy được phong thái của Lý Thiếu ở Vương gia.”

Lý Phong nhận danh thiếp, như cười mà không phải cười nói :”Đã lâu như vậy ngươi còn nhớ được ta sao ? Đúng là có lòng !”

“Thật sự là phong thái của Lý thiếu hôm đó quá mức sáng chói, không ai có thể quên được a!” Trần Hải Phi thừa dịp nịnh nọt.

Lúc đó hắn là khách mời đến tham quan, ở Vương gia, hắn đã thấy được toàn bộ quá trình Lý Phong đánh giết Vương Thành, và cũng chấn kinh khi thấy Lý Phong từ chối việc quay về gia phả của Vương Tôn gia.

“Trần lão bản đúng không ? Ta là Chu Tử Ngang, ông ngoại ta là Chung Hoành Đạt, ngươi vừa gì mà nhà Vương gia, cái gì mà phong thái sáng chói ?”

Chu Tử Ngang nghe ra có gì đó sai sai, liền vội vàng hỏi.

“Thì ra là Chu thiếu, ngài cùng Lý thiếu là …?” Trần Hải Phi giật mình, vội vàng bắt tay Chu Tử Ngang.

Tuy Chung gia kém xa sự hiển hách của Vương Tôn gia, nhưng cũng đáng để hắn tôn kính, dù sao hắn là một thương nhân, tuy nắm trong tay chuỗi nhà hàng ở khắp cả nước, tài sản khoảng 10 tỷ, nhưng mà cũng không muốn trêu chọc quái vật khổng lồ như Chung gia.

Chu Tử Ngang cũng bắt tay hắn nói :” Chúng ta là bạn học”

“À, thì ra ngài là bạn học của Lý Thiếu, vậy sao ngài lại không biết thân phận của Lý thiếu ?” Trần Hải Phi cũng nghi hoặc nhìn Lý Phong.

“Danh tiếng của ta rất nhỏ, nên không dám khoe khoang” Lý Phong cười một tiếng “Nếu Trần lão bản đã ở đây, làm phiền Trần lão bản giới thiệu một chút về ta cho bọn họ nghe đi”

Trần Hải Phi bừng tỉnh, liền vội vàng giới thiệu :”Chu thiếu, chắc ngươi không biết, Lý thiếu là ông chủ của Osvili, và còn là…”

“Cái gì ?!”

Một câu “ông chủ của Osvili” đã làm cho sắc mặc của Chu Tử Ngang và bọn người Sử Phi kịch biến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!