Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 491: CHƯƠNG 491. LIỀN PHẾ HAI NGƯỜI

Chương 452: Liền phế hai người

Tề Lực từng nói Lý Phong là một cường giả Siêu Phàm cảnh, nghe Tề Lực nói Lý Phong khoảng chừng hai mươi tuổi, hai anh em Chung Thụy Thành cảm thấy nhiều lắm Lý Phong chỉ là Siêu Phàm sơ kỳ.

Ai ngờ Lý Phong lại là Siêu Phàm trung kỳ, đã hoàn toàn vượt khỏi sự suy đoán của hai anh em Chung Thụy Thành!

Trong tất cả học sinh của Kim Kinh, chỉ Chu Tử Ngang hiểu được Siêu Phàm trung kỳ đáng sợ đến mức nào, cậu cả của hắn năm nay hơn 40 tuổi, cũng chỉ mới vừa đột phá đến Siêu Phàm trung kỳ, còn Lý Phong thì sao ? Mới 19 tuổi !

Đương nhiên, tuổi này có thể là giả, nhưng mà dù có giả thì chắc chắn Lý Phong cũng không quá 30 tuổi!

Còn trẻ như vậy đã đạt tới độ cao ngang bằng cậu cả của hắn, thiên phú võ đạo của Lý Phong quả là đáng sợ !

Bọn người Sử Phi tuy không hiểu Siêu Phàm trung kỳ có ý nghĩa gì, nhưng mà tất cả cảm giác hưng phấn trước đó đã bị dập tắt, hiện giờ trong đầu bọn họ chỉ còn lo lắng !

“Đáng chết, không có khả năng đó, khí tức này là giả!”

Sau khi ổn định tinh thần, sắc mặt Chung Thụy Nghiệp khó coi, điên cuồng hét lên.

“Nhị đệ, cho dù hắn là Siêu Phàm trung kỳ thì thế nào ? Ngươi và ta liên thủ lại, hắn chắc chắn phải chết, ra tay đi!”

Chung Thụy Thành dằn xuống sự hoảng sợ, phóng tới chỗ Lý Phong.

Chung Thụy Nghiệp gật gật đầu, mũi chân hướng về bên trái.

“Bá”

Tàn ảnh của Chung Thụy Thành xuất hiện, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lý Phong, hắn cười gằn đấm thẳng vào mặt Lý Phong!

Lúc tung quyền, chân khí màu xanh của hắn ngưng tụ lại trên nắm đấm, từ xa nhìn lại giống như một cái mặt trời nhỏ màu lam, lóa mắt vô cùng!

Khi đối diện một quyền này, Lý Phong ngây ngốc đứng tại chổ, không tránh né, cũng không phản kích !

Thấy cảnh này, Chung Thuy Thành nhe răng cười lớn hơn nữa :”Thì ra chỉ là miệng cọp gan thỏ, đồ rác rưởi !”

Ở bên trái, Chung Thụy Nghiệp trong nháy mắt trầm tĩnh lại, giảm tốc độ của mình xuống.

Ngay cả một quyền của đại ca Lý Phong cũng không đỡ nổi, hắn không cần tiến lên tham gia náo nhiệt.

Nói thì chậm diễn ra thì nhanh, chỉ chớp mắt một cái nắm đấm của Chung Thụy Thành đã đánh vào người của Lý Phong !

Đứng ở đằng xa, Chu Tử Ngang không nhịn được vui mừng kêu to, ngay cả Chung Thụy Nghiệp cũng nhịn không được nắm chặt hai tay, cảm giác hưng phấn.

Nhưng lúc này, chuyện kỳ lạ xảy ra !

Nắm đấm của Chung Thụy Thành xuyên qua thân thể của Lý Phong, lại không có bất kỳ tiếng động gì, giống như là đang đấm vào không khí!

"Đáng chết, đây là tàn ảnh!" Sắc mặt Chung Thụy Thành kịch biến!

Ngay lúc này, một thân ảnh xuất hiện sau lưng của Chung Thụy Nghiệp, vỗ một chưởng vào lưng hắn :”Thiên Anh Chưởng!”

“Răng rắc”

Chân khí hộ thể quanh người Chung Thụy Nghiệp vỡ nát như vỏ trứng gà.

Chung Thụy Nghiệp sợ hãi, ngay tại thời khắc nguy hiểm, hắn liều mạng lao về phía trước.

Có điều tuy rằng hắn phản ứng nhanh, nhưng Lý Phong lại càng nhanh hơn, Tiên Tung Bộ lóe lên, ngay lúc Chung Thụy Nghiệp vừa lao tới trước thì hắn đã theo sát sau lưng Chung Thụy Nghiệp, đánh ra thêm một chiêu Thiên Sát Quyền.

Sau khi đánh ra một quyền này, dùng mắt thường cũng nhìn thấy, sau lưng Chung Thụy Nghiệp bị lõm vào, nội tạng bên trong thì chịu thương tổn gấp ba lần.

“Phốc”

Chung Thụy Nghiệp cảm giác như lục phủ ngũ tạng bị một cỗ chân khí cuồng bạo quấy phá, hắn há miệng phun ra một ngụm máu đen !

“Thiên Khôi Chỉ !”

Lý Phong lắc mình, xuất hiện ra đằng trước Chung Thụy Nghiệp, điểm một chỉ vào đan điền của hắn.

“Rắc”

Một tiếng vang giòn, sắc mặt Chung Thụy Nghiệp trắng bệch như giấy, sau đó thân thể mềm nhũn ngất đi!

Những việc này chỉ xảy ra trong chưa tới 1 giây, Chung Thụy Thành đứng đối diện không kịp làm gì thì Chung Thụy Nghiệp đã bị Lý Phong đánh nát đan điền!

“Cậu hai!”

Chu Tử Ngang ở đằng xa nhìn thấy cảnh này mà mắt muốn nứt ra, không dám tin những gì mình thấy!

Rõ ràng là hai đánh một, cậu cả cùng cảnh giới với Lý Phong, hai người đang ở kèo trên, tại sao tình thế lại chuyển biến đột ngột như vậy, chỉ trong chớp mắt, cậu hai đã bị Lý Phong đánh ngất đi ?

Bọn người Sử Phi lạnh run, sắc mặt tái nhợt.

Bọn họ nhiều lắm cũng chỉ thấy những người đồng lứa đánh nhau, chưa bao giờ thấy cường giả võ đạo tranh phong ! Lúc này họ mới phát hiện, thì ra cường giả võ đạo đáng sợ như vậy!

“Nhị đệ !”

Chung Thụy Thành gầm lên giận dữ, mang theo sự giận dữ cuồng bạo đánh về hướng Lý Phong.

“Cuồng bạo!”

Lý Phong cười lạnh một tiếng, khí thế trên thân thể lại tăng vọt một mảng lớn, biến thành Siêu Phàm hậu kỳ!

“Đáng chết, làm sao có thể ?”

Trong lòng Chung Thụy Thành hoảng hốt, sát ý của hắn đối với Lý Phong chỉ còn lại một nửa, một nửa kia đã biến thành hoảng sợ !

Trước khi đánh chỉ là Siêu Phàm trung kỳ, đánh xong một người lại tăng lên thành Siêu Phàm hậu kỳ, không lẽ Lý Phong ẩn giấu thực lực, hay là hắn có bí pháp tăng lên chiến lực trong lúc chiến đấu ?

Cho dù là loại nào thì cảnh giới của Lý Phong cũng đã vượt qua Chung Thụy Thành.

“Tiên Tung Bộ”

Nhoáng lên một cái, chỉ còn lại một cái tàn ảnh của Lý Phong, còn hắn đã biến mất, việc này làm cho Chung Thụy Thành mất đi mục tiêu.

“Không được, ta không phải là đối thủ của Lý Phong, nếu tiếp tục đấu thì chỉ còn một con đường chết, ta phải nghĩ biện pháp mới được”

“Đúng, con bé kia!”

Ánh mắt Chung Thụy Thành sáng lên, đánh loạn bốn phía, sau đó uốn éo thân thể, xoay về phóng tới chỗ Tiết Tình.

Bắt giặc phải bắt vua trước, đánh rắn đánh nơi bảy tấc, Tiết Tình là nhược điểm duy nhất của Lý Phong, chỉ cần bắt được Tiết Tình, Lý Phong sẽ ném chuột sợ vỡ bình.

“A!” Tiết Tình không ngờ Chung Thụy Thành sẽ vọt về hướng của mình, nàng bị dọa đến mức xanh mặt, la lớn lên !

“Bỉ ổi!”

Trần Hải Phi đứng bên kia tức giận dựng cả râu, hắn chỉ hận mình không phải là cường giả võ đạo, không thể nào ngăn được hành động bỉ ổi của Chung Thụy Thành.

“Thắng làm vua thua làm giặc, muốn trách thì phải trách ngươi quá thân với Lý Phong “

Chung Thụy Thành nhe răng cười, hắn đã vọt tới trước mặt Tiết Tình, chuẩn bị bắt Tiết Tình lại.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, thì một cái vuốt rồng bằng chân khí đột nhiên xuất hiện sau lưng Chung Thụy Thành, vuốt rồng vừa xòe ra liền bắt được Chung Thụy Thành !

“Đáng chết, đây là thứ gì ?”

Chung Thụy Thành đột nhiên không thể động đậy được, sợ hãi la lên.

“Thám Vân Thủ!” Lý Phong cười lạnh một tiếng, kéo hắn đến trước mặt mình, châm chọc nói :”Ngươi nghĩ ngươi là Siêu Phàm trung kỳ thì không cần sợ ai ? Ngu ngốc !”

Mặt Chung Thụy Thành đỏ đến mang tai, không thể phản bác!

Thám Vân Thủ là võ kỹ siêu cấp do hệ thống xuất ra, so về sức tổn thương thì không thể bằng Thiên Thương Quyền, Thiên Sát Quyền, so về năng lực khống chế thì không bằng Thiên Cương Tam Thập Lục thức!

Nhưng mà chỉ cần là người có cảnh giới thấp hơn Lý Phong, thì gần như không thể tránh khỏi Thám Vân Thủ!

Chung Thụy Thành uy phong hiển hách trước đây giờ đang nằm như khúc gỗ trong tay Lý Phong, mặc cho Lý Phong tha hồ lắc lên lắc xuống.

“Lúc ngươi chưa làm rõ trắng đen đã ra tay giúp Chu Tử Ngang, ngươi có từng nghĩ đến cảnh này không ?

Lý Phong đùa cợt hỏi.

“Ngươi…Ngươi muốn làm gì ? Ta cảnh cáo ngươi, cha ta là Siêu Phàm hậu kỳ, chỉ còn nửa bước nữa là sẽ bước vào Thánh cấp, ngươi đừng làm loạn!”

Chung Thụy Thành ngoài mạnh trong yếu nói.

“Hả! Thế sao ?” Lý Phong nhún nhún vai, không thèm để ý nói :”Chỉ dựa vào điểm này còn chưa uy hiếp được ta, em của ngươi đã bị ta phế bỏ đan điền, hai người là anh em, cũng nên chia ngọt xẻ bùi chứ nhỉ ?”

Chung Thụy Thành biến sắc :”Ngươi dám, ta…”

“Im mồm !” Lý Phong lười nghe hắn nói nhảm, một chưởng đánh tan phòng ngự của Chung Thụy Thành, tiếp tục dùng một chỉ phá đan điền của hắn.

“Rắc”

Một tiếng vang giòn xuất hiện, đan điền của Chung Thụy Thành đã bị phế!

“A!” Chung Thụy Thành la lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết, nghiêng đầu ngất xỉu!

Mọi người đều yên tĩnh !

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!