Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 492: CHƯƠNG 492. CHỮ CHỮ CHÂU TÂM

Chương 453: Chữ chữ châu tâm

"Thật…Thật mạnh!”

Tiết Tình lấy tay che miệng, vẻ mặt chấn kinh thất thần.

Trong Hoàng Gia số 1, Lý Phong chưa kịp hiện ra thực lực thì Tề Lực đã quỳ xuống !

Lúc chạm trán với tên sát thủ thì thậm chí còn chưa kịp thấy Lý Phong, tên sát thủ đã ngất đi.

Cho nên đây là lần đầu tiên Tiết Tình thấy Lý Phong ra tay, lần này Tiết Tình đã bị Lý Phong làm rung động.

Tại sao một người đàn ông vừa có thể là một thiên tài âm nhạc, vừa là một cao thủ võ học, mà lại còn đẹp trai…

Trời ạ, Tiết Tình cảm thấy mình sắp bị Lý Phong mê hoặc.

“Không hổ là Lý thiếu- người trấn áp cả Vương gia, trâu bò thật!”

Trần Hải Phi giơ ngón cái lên, trong lòng vui mừng.

Hắn đã thành công, Lý Phong thắng, nguy cơ của hắn đã được giải quyết một nửa, chỉ cần trấn áp Chung Hoành Đạt, thì nhà hàng Hải Phi có thể tiếp tục kinh doanh ở Kim Kinh.

Bọn người Sử Phi ở phía đối diện đều sững sờ!

Mẹ nó…Cái gì mà lợi kiếm ra khỏi vỏ, sừng sững giữa thiên địa ? Giờ thì nằm thẳng cẳng hai chân chĩa lên trời rồi ! Lại còn đỉnh thiên lập địa, phong thái hoàng giả ! Mẹ nó, mới mấy giây đã nằm đất hít xi măng !

Là do hai anh em Chung Thụy Thành quá phế, hay là do Lý Phong quá mạnh ?

Hai mắt Chu Tử Ngang đỏ như máu, toàn thân run rẩy.

Cậu cả và cậu hai bị Lý Phong phế bỏ đan điền ? Từ nay về sau hai cậu từ cường giả Siêu Phàm cảnh, biến thành mấy tên phế vật ngay cả người thường cũng không bằng ?

Tại sao có thể như vậy ?

Chu Tử Ngang hận, hắn hận Lý Phong ra tay độc ác!

Chu Tử Ngang sợ, hắn sợ Lý Phong sẽ độc ác như vậy với hắn!

Chu Tử Ngang cũng hối hận, nếu không phải mình năn nỉ hai cậu ra tay giáo huấn Lý Phong, thì việc này đã không xảy ra !

Lúc này, đủ loại suy nghĩ đang chạy loạn trong đầu Chu Tử Ngang, gần như làm hắn điên lên !

“Chu Tử Ngang, có phải ngươi đang có cảm giác trộm gà không được còn mất nắm thóc hay không ?”

Lý Phong quay người nhìn về phía Chu Tử Ngang, đùa cợt hỏi.

Sắc mặt Chu Tử Ngang xanh lại, lùi một bước trong vô thức, nói :”Lý Phong, ngươi…Ngươi đừng làm loạn !”

Lý Phong nhếch miệng, từ từ đi về hướng Chu Tử Ngang :”Không phải ngươi luôn muốn ép ta ra tay sao ? Bây giờ ta ra tay thì ngươi lại sợ ?”

Chu Tử Ngang giật mình, trên mặt hiện ra vẻ bối rối :”Ai ép ngươi ra tay ? Ta không hiểu ý của ngươi !”

“A” Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, chỉ về hướng Sử Phi nói :”Đầu tiên, ngươi nhờ Sử Phi đưa cho ta hai tấm vé giả, kế hoạch của ngươi là để ta bị ngăn lại trước cổng vào lễ hội, lúc đó ta thẹn quá hóa giận mà ra tay. May mắn ta nhìn ra vé giả, đánh tráo lại mới không vướng bẫy của ngươi”

Sắc mặt của Chu Tử Ngang, Sử Phi kịch biến, thân thể run lên một cái !

Đáng chết, Lý Phong đã sớm biết ? Làm sao hắn biết được ?

Tiết Tình, Lý Mãnh, Trương Thiến cũng biến sắc.

Bọn họ còn đang không hiểu tại sao Sử Phi có vé vào cửa, thì ra vé vào cửa là miếng mồi để đưa Lý Phong vào bẫy.

Nhưng mà tại sao Lý Phong biết được ? Với lại hắn tráo hai vé như thế nào ? Nghĩ vỡ đầu cũng không ra !

“Kế hoạch A không được, ngươi lại chuyển qua kế hoạch B, ngươi biết Beethoven là bạn thân của ta, nên đã cố ý kêu Sử Phi lên sâu khấu chửi bới Beethoven, cố ý chọc giận ta!”

“Tiếc là người tính không bằng trời tính, Beethoven cũng trùng hợp tham dự lễ hội này, kế hoạch độc ác của ngươi lại tiếp tục thất bại.”

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, trên mặt lộ vẻ trào phúng.

Thân thể của Chu Tử Ngang, Sử Phi lại run lên một cái, ngay cả Vương Nguyệt cũng kinh sợ !

Thời điểm mà bọn họ bàn kế hoạch này rõ ràng là không có người lạ nào đứng gần, không lẽ Lý Phong biết đọc suy nghĩ của người khác, nếu không thì làm sao hắn lại biết được!

Sắc mặt của Tiết Tình có chút quái dị, cái gì mà người tính không bằng trời tính, rõ ràng ngươi là Beethoven a! Chu Tử Ngang và Sử Phi kiếp trước đã tạo nên nghiệp gì để kiếp này gặp phải kẻ thù như ngươi …

“Tiếp đó…”

Nói đến đây, Lý Phong đã đi đến trước mặt Chu Tử Ngang, nhìn hắn một cách đe dọa, cười lạnh lùng nói :”Ngươi tiếp tục muốn ép ta ra tay , ai ngờ Trần lão bản đột nhiên xuất hiện, cuối cùng thì người thẹn quá hóa giận lại là ngươi và Sử Phi…”

“Cổ nhân không lừa ta ‘Người đắc đạo thì được nhiều người giúp, người thất đạo thì chỉ có một mình’ ,thuận theo đạo thì sẽ gặp may mắn, nghịch với đạo thì không ai ủng hộ.”

“Oanh”

Trong đầu Chu Tử Ngang như có một luồng sét nổ vang, sự hoảng sợ đã bao trùm hắn.

Tất cả đều đúng, Lý Phong giống như bậc toàn trí toàn năng, thật đáng sợ !

“Ai ngờ ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định, nhờ hai cậu của ngươi ngang ngược ra tay với ta, kết quả…”

Nói đến đây, sắc mặt Lý Phong trầm lại, lạnh lùng nói :”Bọn hắn bị ta phế bỏ đan điền, từ trên trời rơi xuống vực thẳm, trở thành phế nhân, ngay cả người thường cũng không bằng, Chu Tử Ngang a Chu Tử Ngang, bọn họ ra nông nỗi này cũng nhờ ngươi ban tặng!”

“Phốc!”

Chu Tử Ngang há mồm phun ra một ngụm máu !

Từng chữ từng chữ của Lý Phong như vô số cây châm, đâm vào tim của hắn, sau khi nghe những lời này, nội tâm hắn càng thêm kích động, nên mới phun máu.

Lý Phong dùng tay tạo ra một bức tường chân khí, ngăn ngụm máu này, sau đó tiếp tục cười nói :”Chu Tử Ngang a Chu Tử Ngang, ngươi đúng là kẻ ngu ngốc nhất thiên hạ!”

“Phốc”

Chu Tử Ngang lại phun máu lần nữa, cuối cùng cơ thể không chịu nổi, ngã xuống đất.

Bọn người Sử Phi câm như hến !

Chỉ nói mấy câu đã là Chu Tử Ngang giận đến mức phun hai ngụm máu, đây đúng là Gia Cát Lượng tam khí Chu Du phiên bản hiện đại !

Lúc này mình nên khiêm tốn một chút, kẻo lại bị Lý Phong nói mấy câu rồi phun máu như Chu Tử Ngang !

Lý Phong quay qua nhìn về phía Sử Phi, như cười mà không phải cười nói :”Sử Phi…”

“Soạt soạt”

Sử Phi ngay lập tức quỳ xuống :”Lý thiếu, những chuyện này không liên quan đến ta, ta bị Chu Tử Ngang ép buộc, van cầu Lý thiếu bỏ qua cho ta đi!”

Lý Phong: ". . ."

Ta còn chưa nói xong câu mà tên Sử Phi này đã quỳ rồi, ta đáng sợ đến vậy sao ?

“Nếu không liên quan đến ngươi thì ngươi quỳ làm gì ? Có tật giật mình ?”

Lý Phong cũng không đỡ Sử Phi, chỉ là dùng tư thái đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, như cười mà không phải cười hỏi.

Sử Phi khóc không ra nước mắt :”Ta…Ta chỉ là bị buộc làm bậy mà thôi, xin Lý thiếu tha thứ”

Khuôn mặt của Vương Nguyệt đã trắng bệch vì tức giận, đây là người đàn ông mà nàng theo đuổi sao ? Không có chút cốt khí, nàng đúng là bị mù !

Lý Phong đùa cợt cười một tiếng: "Ngươi không có tư cách để ta ghi hận, trong mắt ta ngươi chỉ là giun dế, ta sẽ không nổi giận với giun dế !”

Câu nói này làm cho Sử Phi tức nổ phổi, nhưng mà Sử Phi cũng không dám phản bác, chỉ yên lặng quỳ ở đó.

Lý Phong buông tha cho Sử Phi, đi đến trước mặt Chu Tử Ngang tát cho hắn tỉnh lại :”Chu Tử Ngang, ta biết ngươi hận đến mức muốn giết ta, bây giờ ta cho ngươi cơ hội, gọi ông ngoại ngươi đến đây, ta muốn nói chuyện với hắn về việc bồi thường cho nhà hàng Hải Phi”

Thân thể Chu Tử Ngang chấn động, không dám tin tưởng hỏi lại :”Ngươi nói thật ?”

“Tất nhiên, Lý Phong ta trước giờ không biết nói dối, ngươi gọi điện cho hắn đi, ta và Tiết Tình chờ trên lầu hai”

Nói xong, Lý Phong nhìn Trần Hải Phi nói :”Trần lão bản, ta và Tiết Tình muốn lên lầu hai ăn trưa, làm phiền ngươi sắp xếp một chút “

Trần Hải Phi: "? ? ?"

Tiết Tình: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!