Chương 454: Sát ý ngút trời
Lý Phong đang nghiêm túc sao ? Sau khi phế bỏ đan điền hai anh em Chung Thụy Thành không chút lo sợ, còn bảo Chu Tử Ngang gọi Chung Hoành Đạt tới !
Tiết Tình không biết Chung Hoành Đạt mạnh đến mức nào, nhưng Trần Hải Phi thì biết !
Làm gia chủ Chung gia, tâm cơ và thủ đoạn của Chung Hoành Đạt hơn xa người thường, chưa kể võ đạo cũng cực kỳ đáng sợ !
Tại thời điểm này, lựa chọn tốt nhất của Lý Phong là rời khỏi đây sau đó gọi điện thoại cho Vương Tôn Trọng, để Vương Tôn Trọng cho người đến trấn áp Chung Hoành Đạt.
Chu Tử Ngang càng khó hiểu hơn.
Không lẽ Lý Phong không biết ông ngoại hắn mạnh đến cỡ nào, cho nên mới cho hắn gọi ông ngoại hắn tới ?
Sau khi sững sờ, trong lòng Chu Tử Ngang liền vui sướng, chỉ cần ông ngoại đến đây thì tất cả sỉ nhục mà Lý Phong đem đến cho hắn sẽ bị trả lại gấp trăm lần!
Sử Phi đang quỳ rạp xuống đất nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ kinh hỉ và phẫn nộ :”Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào, chờ đi, lúc ông ngoại của Chu thiếu đến, sẽ là lúc ngươi phải chết !”
Thấy Trần Hải Phi đứng sững sờ, Lý Phong cười nói :”Tranh thủ thời gian đi Trần lão bản, ta sắp đói chết rồi, còn ngươi nữa, đừng đứng đó nữa, lên lầu ăn cơm thôi, vừa ăn vừa nói chuyện”
Sau khi nói xong, Lý Phong bước lên lầu hai trước.
Tiết Tình cùng Trần Hải Phi liếc nhau, vội vàng đi theo.
Sắc mặt của Trần Hải Phi biến ảo mấy lần, sau đó quyết định tin tưởng Lý Phong, đứng dậy đi ra ngoài gọi nhân viên trở về.
Mới đầu những người bảo an kia còn ngăn cản không cho vào, Chu Tử Ngang thấy vậy liền phẫn nộ lao chửi mắng.
Hiện tại quan trọng nhất là để cho Lý Phong an tâm ăn cơm, đợi ông ngoại hắn đến, bọn bảo an này lại không cho đầu bếp vào, muốn làm phản à ?
Sau khi giải quyết xong chuyện này, Chu Tử Ngang không kịp chờ nữa, lấy điện thoại ra gọi cho Chung Hoành Đạt giải thích sự việc hiện tại.
Sau khi Chu Tử Ngang nói ra việc hai cậu của hắn bị Lý Phong phế bỏ đan điền, trong Chung gia có một tiếng thét giận dữ phát ra, lớn đến mức bên ngoài vài dặm cũng nghe được.
Giờ khắc này, toàn bộ Chung gia câm như hến!
Cùng lúc đó, trong phòng VIP trên lầu hai, giọng của Chí Linh tỷ tỷ vang lên trong đầu của Lý Phong :”Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn kiểm tra hay không ?”
“Thời điểm này lại tuyên bố nhiệm vụ, có khi nào có quan hệ đến Chung Hoành Đạt ?”
Sắc mặt Lý Phong hơi biến đổi, sau đó nói :”Kiểm tra”
“Nhiệm vụ: Diệt Chung Hoành Đạt "
“Mô tả nhiệm vụ : Chung Hoành Đạt đang mang theo sát ý ngút trời, chạy về hướng kí chủ, xin kí chủ chuẩn bị nghênh chiến, nếu như kí chủ không giết được Chung Hoành Đạt thì nhiệm vụ thất bại, trừ 1 triệu điểm tích lũy”
"Khen thưởng: 5000 điểm kinh nghiệm, 300 ngàn điểm tích lũy."
Sau khi xem xong mô tả nhiệm vụ, Lý Phong nhịn không được nói :”Ta chỉ định phế đan điền của Chung Hoành Đạt thôi, ai ngờ hệ thống còn hung ác hơn ta, muốn ta giết Chung Hoành Đạt…”
Không phải là Lý Phong mềm lòng, mà do có Tiết Tình và Sử Phi ở đây, nếu hắn giết người thì sẽ ảnh hưởng không tốt đến họ.
Đương nhiên, nếu hệ thống đã đưa ra nhiệm vụ, vậy hắn nhất định phải giết Chung Hoành Đạt, có điều sau khi giết xong thì phải tiết lộ cho bọn Sử Phi biết hắn là thành viên của Long Hồn, nếu không lỡ bọn họ đi báo công an thì lại phiền phức.
Suy nghĩ xong, Lý Phong tắt hệ thống, chậm rãi ngồi đợi Chung Hoành Đạt.
Chung gia cách làng du lịch khoảng 40 km, khoảng một tiếng sau, một chiếc Rolls-Royce Phantom chạy đến trước cửa nhà hàng Hải Phi.
Người tài xế trung niên mặc đồ Tuxedo xuống xe, nhanh chóng chạy ra phía sau mở cửa, tiếp đó có một ông lão mặc Đường trang chống gậy đi xuống.
Chu Tử Ngang xông ra khỏi cửa nhà hàng, vọt đến bên người ông lão, quỳ xuống.
“Ông ngoại, tôn nhi bất hiếu, làm liên lụy đến hai cậu bị phế bỏ đan điền, ông ngoại đánh chết ta đi!”
Chu Tử Ngang ôm chân của ông lão khóc ròng.
Ông lão này chính là gia chủ Chung gia —— Chung Hoành Đạt!
“Tên nghiệt tử này !”
Chung Hoành Đạt nâng tay phải lên, giả bố như muốn đánh chết Chu Tử Ngang.
Trong mắt người tài xế trung niên đứng bên canh lóe lên vẻ châm chọc.
Chu Tử Ngang ngẩng đầu, nhắm nghiền hai mắt, giả bộ như đang chờ chết, đợi Chung Hoành Đạt đánh một chưởng.
Bọn Sử Phi đứng đằng sau, lo lắng không dám tiến lên trước.
Sau một hồi lâu, Chung Hoành Đạt giận dữ nói :”Nếu ta giết ngươi, Hồng Diễm nhất định sẽ hận ta đến chết, ngay cả hai cậu ngươi cũng sẽ không nỡ để ta làm như vậy, thôi đi, ai bảo ngươi là cháu ngoại ta ! Đứng dậy đi! “
"Ông ngoại!" Chu Tử Ngang lộ vẻ mặt cảm động, nhưng lại tự trách không chịu đứng dậy.
Hắn biết ông ngoại hắn ăn mềm không ăn cứng, nên mới chủ động muốn chết, đúng như dự liệu của hắn, ông ngoại mềm lòng, hắn an toàn !
“Ta nói ngươi đứng lên !”
Chung Hoành Đạt hét lớn một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ.
“Vâng!” Chu Tử Ngang vội vàng đứng lên, lau nước mắt nói :”Ông ngoại, hai cậu còn đang hôn mê trong đại sảnh…”
“Dẫn ta đi!”
Chung Hoành Đạt hừ một tiếng, đi theo Chu Tử Ngang vào nhà hàng, đến chỗ của hai anh em Chung Thụy Thành.
Nhìn thấy hai đứa con đang nằm trên mặt đất hôn mê, hơi thở yếu ớt, Chung Hoành Đạt nhắm hai mắt lại một cách đau khổ, sau khi mở mắt ra, trong mắt như có hai luồng điện bắn ra bốn phía !
“A Nghĩa, cho hai vị thiếu gia uống thuốc”
Chung Hoành Đạt ra lệnh, tài xế Chung Nghĩa liền móc một cái bình sứ từ trong ngực ra, đổ ra hai viên thuốc màu nâu, đút cho hai anh em Chung Thụy Thành uống.
Khoảng hơn một phút sau, hai anh em Chung Thụy Thành tỉnh dậy.
“A! Đan điền của ta !”
“Võ đạo của ta !”
Sau khi hai người phát hiện ra mình bị phế đan điền, liền thảm thiết kinh hô.
Chung Hoành Đạt gầm lên giận dữ, hai anh em cùng nhau ngậm miệng lại.
“Nói, vì sao không nói cho ta biết là các ngươi muốn đối phó Lý Phong ?”
Chung Hoành Đạt lạnh lùng nhìn hai đứa con trai, hỏi.
"Cha. . . Bọn ta tưởng đây chỉ là việc nhỏ. . ."
Nói đến đây Chung Thụy Thành ngậm miệng lại, mới đầu hắn nghĩ phế bỏ Lý Phong chỉ là chuyện nhỏ, không cần nói cho Chung Hoành Đạt, nhưng giờ thì…
Hai anh em hắn đều bị phế bỏ đan điền, đây là chuyện lớn.
“Hừ, các ngươi có biết Lý Phong là ai không ?” Trong mắt Chung Hoành Đạt hiện lên vẻ kiêng kỵ, nói.
Chung Thụy Thành không cần suy nghĩ liền nói: “Là học sinh của Kim Kinh, Siêu Phàm trung kỳ, hắn còn có một môn bí pháp dùng để tăng chiến lực trong lúc chiến đấu, thực lực tổng hợp chắc là Siêu Phàm hậu kỳ, lúc đánh với bọn ta hắn đã dùng bí pháp, bây giờ chiến lực chắc chắn đã giảm mạnh”
“Cha, bây giờ chính là thời điểm Lý Phong suy yếu, cha mau giết hắn, báo thù cho chúng ta!”
Sau khi bị phế đan điền, hai người về sau sẽ biến thành phế nhân, hắn không chịu nổi cái cảm giác bị rớt từ trên thiên đường xuống địa ngục, bây giờ hắn hận đến mức muốn lột da róc thịt Lý Phong.
Chung Thụy Nghiệp cũng đang cực kỳ hận Lý Phong :”Đúng vậy, cha mau giết hắn đi, hiện giờ hắn chưa chạy xa đâu”
Chung Hoành Đạt trừng mắt lườm hai người, lạnh lùng nói :”Cái gì mà học sinh Kim Kinh, Lý Phong rất có thể là loại người kia, mà hắn cũng chưa hề đi đâu ! Hắn đang ăn trưa ở lầu hai !”
“Cái gì ? Lý Phong không chạy ?”
“Người kia ? Người kia nào ?”
Hai anh em Chung Thụy Thành nghe mà không hiểu.
“Hừ, tạm thời còn chưa xác định được, nếu hắn thật sự là người kia thì hai ngươi đã mang tới đại họa !”
Sau khi nói xong, Chung Hoành Đạt đi lên lầu hai.