Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 499: CHƯƠNG 499. TA CHÁN GHÉT NGƯƠI ÁNH MẮT

Chương 460: Ta chán ghét ngươi ánh mắt

Đêm đó, trên đường cao tốc thành phố Kim Kinh có bốn chiếc siêu xe đang lao nhanh.

Cả bốn chiếc đều là Rolls-Royce Phantom, trong bốn chiếc xe này là các thành viên của Chung gia.

Sau khi hai anh em Chung Thụy Thành về đến nhà, họ đã kể lại tất cả sự việc diễn ra ở làng du lịch, những thành viên khác khi nghe xong đều giật mình và hoảng sợ, sau đó gấp rút thu dọn đồ đạc, ngậm ngùi dọn nhà trong nhục nhã.

Đối với hào môn như Chung gia thì dọn nhà là một chuyện rất đơn giản, có rất nhiều thành thị có bất động sản của Chung gia, chỉ cần mang theo một chút đồ riêng còn những đồ vật dọn không được thì rao bán, cho nên Chung gia tuy người nhiều nhưng dọn dẹp rất nhẹ nhàng.

Chiếc Rolls-Royce Phantom đầu tiên do Chung Thụy Khôn – cường giả Siêu Phàm cảnh duy nhất còn sót lại của Chung gia lái, ghế phụ là con trai hắn Chung Tuấn Kiệt, hàng sau là vợ hắn và con gái hắn Hàn Mai và Chung Vũ Đồng.

“Cha ! Sau này chúng ta có thể trở về Kim Kinh không ?”

Chung Thiếu Kiệt hỏi một cách không cam lòng.

Chung Thiếu Kiệt năm nay 16 tuổi, là học sinh cấp ba trường trung học phổ thông Kim Kinh, tuy còn đang học cấp ba nhưng hắn đã là một tên thiếu gia ăn chơi trác táng nổi tiếng, đến đâu cũng được người xung quanh nịnh nọt, bây giờ phải rời bỏ tổ ấm để đi đến thành phố xa lạ, hắn không cam lòng cũng là điều đương nhiên.

“Được ! Chỉ cần ngươi cố gắng tu luyện, ngày ngươi bước vào Thánh cảnh chính là ngày chúng ta trở về”

Trong mắt Chung Thụy Không lóe lên vẻ thù hận, lạnh lùng nói.

“Cha, ngươi cứ yên tâm, một ngày nào đó ta sẽ trở thành cường giả Thánh cảnh”

Chung Thiếu Kiệt siết chặt hai tay, nói một cách tự tin.

Thiên phú võ đạo của hắn tốt hơn Chung Thụy Thành, 16 tuổi đã chạm đến Tông Sư, chỉ cần qua một thời gian nữa, thành tựu của hắn chắc chắn sẽ vượt qua Chung Thụy Thành, rất có thể hắn sẽ thành người đầu tiên bước vào Thánh cảnh trong lịch sử hơn trăm năm qua của Chung gia.

Chung Thụy Không vui mừng cười cười, âm thầm nói :”Lý Phong, những sỉ nhục mà ngươi mang cho Chung gia hôm nay, sau này chúng ta sẽ trả lại gấp trăm lần”

Ngay lúc hắn vừa nói xong câu này, có một bóng người đột nhiên xuất hiện trước xe.

Chung Thụy Không giật mình thắng gấp theo bản năng, sau một tiếng két chói tai, chiếc Rolls-Royce Phantom đã ngừng khi còn cách người kia khoảng 2m.

Những chiếc xe đằng sau cũng thắng gấp theo phản ứng dây chuyền.

“Con mẹ nó ! Gặp phải người định ăn vạ tống tiền sao ?

Trong lòng Chung Thiết Kiệt giận dữ, định đi xuống dạy cho người kia một bài học.

“Chờ một chút !” Chung Thụy Không vội vàng kéo hắn lại, sắc mặt nghiêm trọng nhìn về bóng người phía trước nói :”Người này rất có thể là …Lý Phong!”

Đèn trước của xe đang chiếu vào một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ thể thao, miệng mỉm cười, đứng một cách hiên ngang.

Chính là Lý Phong !

“Cái gì ?!” Trong lòng Chung Thiếu Kiệt chấn động, cảm giác sợ hãi như là sóng biển ập tới.

Hàng Mai và Chung Vũ Đồng ở hàng ghế sau cũng giật mình, nhìn Lý Phong một cách sợ hãi.

Lúc này, Chung Thụy Thành, Chung Thụy Nghiệp mở cửa xe đi ra để xem có chuyện gì, sau khi thấy Lý Phong phản ứng đầu tiên của hai người là sững sờ, sau đó biến sắc nói :”Lý thiếu, tại…Tại sao ngài đến đây ?”

Lý Phong mỉm cười :”À, ta tới hỏi thăm các ngươi xem có cần ta giúp gì không “

Khóe miệng hai người Chung Thụy Thành giật một cái, cảm giác như có ngụm máu tươi dâng lên đến cổ họng.

Đến xem bọn ta có cần giúp đỡ không ? Nói thẳng ra là ngươi đến giám sát bọn ta đi !

Có điều, tại sao Lý Phong lại đến đây, không lẽ Lý Phong theo dõi bọn hắn từ đầu đến giờ ? Mục đích của hắn là gì ? Nhổ cỏ tận gốc sao ?

Nghĩ đến khả năng này, trái tim của hai anh em Chung Thụy Thành chùng xuống!

Lúc hai người còn đang suy nghĩ thì Lý Phong nói :”Ta còn chưa gặp người em thứ ba của các ngươi ! Mau mời hắn ra đây để ta nhìn một chút !”

Nghe xong câu này, hai người Chung Thụy Thành biến sắc.

Lý Phong đến để tìm lão tam, hắn có ý đồ gì ? Không lẽ hắn cảm thấy lão tam có thể uy hiếp hắn cho nên muốn trừ khử lão tam ?

“Lý thiếu, lão tam không đi chung với bọn ta…” Chung Thụy Thành ôm quyền, gượng cười nói.

Vì để bảo vệ lão tam, Chung Thụy Thành bí quá hóa liều.

“Thật sao ?” Lý Phong nhướng mày một cái, nhìn về phía Chung Thụy Nghiệp.

Sắc mặt Chung Thụy Nghiệp cũng bất định, sau đó cắn răng gật đầu nói “Đúng vậy, lão tam đi đường khác”

Lão tam là hi vọng cuối cùng của Chung gia, bằng bất cứ giá nào bọn họ cũng phải bảo vệ hắn.

“Thì ra Chung Thụy Khôn không đi chung với các ngươi!” Lý Phong cười một tiếng, sau đó chỉ vào chiếc Rolls-Royce Phantom mà Chung Thụy Khôn đang ngồi :”Vậy ta muốn biết…Hắn là ai !”

Lúc này, mồ hôi hai anh em Chung Thụy Thành rơi như mưa.

“Nói không được sao ?” Lý Phong nhếch miệng, cười một cách trào phúng, sau đó sầm mặt lại :”Vậy các ngươi có thể chết được rồi !”

Vừa nói xong, Lý Phong liền định đánh ra một chưởng để giết chết hai anh em Chung Thụy Thành !

“Chờ chút !” Chung Thụy Khôn không dám yên lặng nữa, vội vàng xuống xe nói :”Ta chính là Chung Thụy Khôn”

“Lão tam!” Chung Thụy Thành giận dữ hét lên.

“Lão tam, ngươi…Aizz!” Chung Thụy Nghiệp thở dài, trong tiếng thở tràn đầy cay đắng.

Lão tam là cường giả Siêu Phàm cảnh duy nhất còn sót lại của Chung gia, nhất định không thể để hắn xảy ra chuyện.

“Anh cả, anh hai, chúng ta chạy không thoát !”

Chung Thụy Không nói một cách suy sụp.

Nếu Lý Phong đã xuất hiện ở đây, nghĩa là tất cả hành động của Chung gia đều bị hắn nắm trong lòng bàn tay, muốn giấu diếm Lý Phong là chuyện không thể nào.

“Ít ra ngươi còn chút lý trí” Lý Phong suy nghĩ cười một tiếng, sau đó trầm giọng nói “Để ta phế bỏ đan điền hay là …Chết !”

Nghe xong câu này, thân thể Chung Thụy Khôn chấn động, sắc mặt trắng bệch !

“Lý thiếu, xin ngài thả cho Chung gia một con đường sống đi!”

Hai anh em Chung Thụy Thành cố gắng cầu xin.

“Ta đã cho Chung gia các ngươi một con đường sống rồi, phế bỏ đan điền của Chung Thụy Thành thì ta sẽ cho các ngươi rời đi, nếu không thì cùng xuống địa ngục gặp Chung Hoành Đạt đi”

“Ta cho các ngươi ba giây suy nghĩ, 3, 2,…”

Lý Phong bắt đầu đếm ngược.

“Được, ta đồng ý!” Chung Thụy Khôn cười thảm, buông tay nhận mệnh.

Hai người Chung Thụy Thành sững sờ, nhắm mắt lại.

Người ta là dao thớt, bọn họ là thịt cá, bọn họ đã không còn năng lực để phản kháng, chỉ có thể chấp nhận!

“Rất tốt !” Lý Phong gật đầu, đi đến trước mặt Chung Thụy Khôn, đưa tay đánh vào đan điền.

“Rắc”

Một tiếng vang giòn, đan điền của Chung Thụy Khôn đã bị phế, chân khí tán đi, khuôn mặt như già đi mười mấy tuổi !

Chung Vũ Đồng và Hàn Mai ngồi trong xe lấy tay che miệng, mặt lộ vẻ bi thương, Chung Thiếu Kiệt nắm chặt hai tay, trong mắt lấp lóe hận thù.

Có lẽ cảm ứng được sự hận thù của Chung Thiếu Kiệt, Lý Phong quay qua nhìn hắn sau đó nhếch miệng nói :”Nhớ kỹ, hôm nay ta đã tha cho Chung gia các ngươi một con đường sống, các ngươi cần phải cảm ơn ân đức của ta, nếu như các ngươi còn nung nấu ý định báo thù…”

“Xoảng”

Một cái vuốt rồng được ngưng tụ bằng chân khí xuyên qua kính chắn gió, bắt lấy Chung Thiếu Kiệt, kéo lê hắn đến trước mặt Lý Phong.

“Ta không thích cách ngươi nhìn ta”

Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng, đưa tay phế bỏ đan điền của Chung Thiếu Kiệt!

“A!”

Chung Thiếu Kiệt kêu thảm một tiếng, ngã xuống đất xụi lơ.

Bọn người Chung Thụy Thành chấn động, vội vàng xoay đầu nhìn về phía khác.

Lý Phong quá mạnh, mạnh đến mức bọn họ không dám hận, nếu hận hắn thì chỉ có một con đường chết.

“Cố gắng sống đời bình thường đi, nếu không…Trên đời này sẽ không còn Chung Gia”

Sau khi nói xong, thân thể của Lý Phong lóe lên, từ từ đi xa…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!