Chương 461: Vô sỉ phản bội
Nhiệt Kinh, Nhật Bản, bên bờ biển vào lúc 1 giờ rưỡi sáng.
Một người phụ nữ mặc áo da màu đen bó sát người bước đi trong bóng đêm, sau khi đến bờ biển, người này lấy đèn pin ra đánh mã Morse để truyền tin.
(mã Morse: một loại mật mã)
Vài giây sau, trên mặt biển đen nhánh đột nhiên sáng lên một loạt kí hiệu mã Morse trả lời, sau đó tiếng mô tơ vang lên, một chiếc ca nô từ xa đi tới, tấp vào bờ.
Trên ca nô có một người đàn ông trung niên, tướng mạo bình thường, mã Morse trả lời ban nãy là của hắn.
Người phụ nữ mặc áo da nhảy lên ca nô, sau đó ngồi ghế bên cạnh người đàn ông trung niên nói :”Đưa ta đến vùng biển quốc tế !”
“Lấy được đồ chưa ?” Người đàn ông trung niên không nổ máy ca nô ngay mà hỏi ngược lại.
Người phụ nữ mặc áo da trở nên căng thẳng, cảm thấy có gì đó không đúng.
Người đàn ông trung niên này là người mà tổ chức an bài, nhiệm vụ duy nhất của hắn là đưa nàng đi đến vùng biển quốc tế, những thứ khác đáng lẽ ra hắn không cần phải biết.
“Không nói sao ? Vậy là đã lấy được rồi !”
Người đàn ông trung niên cười một tiếng, sau đó nhún người nhảy lên bờ.
Sắc mặt người phụ nữ mặc áo da kịch biến, sau đó nàng liền muốn nổ máy ca nô rời đi, nhưng dù nàng cố khởi động bao nhiêu lần thì động cơ cũng không nổ.
“Hỏng bét, trúng kế rồi!”
Người phụ nữ mặc áo da cảm thấy trái tim chùng xuống, định quay người nhảy xuống biển.
Nhưng lúc này, mười mấy ngọn đèn chĩa tới từ bốn phương tám hướng, sau đó mười mấy chiếc ca nô ầm ầm lướt về phía người phụ nữ này !
“Tại sao ngươi lại phản bội tổ chức ?”
Người phụ nữ mặc áo da quay đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên, phẫn nộ hỏi.
“Phản bội ? Ta mai danh ẩn tích tại Nhật Bản mười lăm năm, đã sống trong cảnh nơm nớp lo sợ đủ rồi !”
“Bây giờ Ám Ảnh đã đồng ý chỉ cần giao ngươi ra ta sẽ có 20 triệu đô la Mỹ, cớ gì mà không làm ?”
Người đàn ông trung niên ngửa mặt lên trời cười như điên.
“Bỉ ổi!”
Người phụ nữ mặc áo da gầm lên một tiếng, chân phóng về phía người đàn ông trung niên.
Nếu đã phản bội tổ chức, thì phải dùng mạng để chuộc tội !
Đối mặt với sự điên cuồng của người phụ nữ này, người đàn ông trung niên không những không bối rối, mà còn lộ ra vẻ trào phúng :”Nhìn phía sau ngươi xem !”
Người phụ nữ giật mình, một luồng gió mạnh đã đánh vào phía sau nàng.
Nàng chưa kịp quay đầu lại đã có cảm giác đau đớn ở ngay cổ, sau đó thì nàng mất đi ý thức.
“Hừ, con đàn bà Trung Quốc ngu xuẩn!”
Một người người đàn ông mặc trang phục võ sĩ màu đen xuất hiện, đỡ lấy nàng bằng một tay, trào phúng nói.
“Không phải nàng quá ngu, mà do Tiểu Dã tiên sinh quá mạnh, nàng không phải là đối thủ của Tiểu Dã tiên sinh”
Người đàn ông trung niên cung kính ôm quyền nói.
“Vương Chấn Quân, ngươi làm không tệ”
Tiểu Dã Nhất Lang cười ha ha sau đó khen ngợi.
Cùng lúc đó, mười tên võ sĩ áo đen nhảy lên bờ, theo sát sau lưng của Tiểu Dã Nhất Lang.
“Ngài Tiểu Dã, ngài định xử lý con đàn bà này thế nào ?”
Vương Chấn nhìn người phụ nữ mặc áo da một cách tham lam , hỏi nhỏ.
“Đương nhiên là đem về tra tất bức cung, làm sao ? Ngươi có ý gì ?”
Tiểu Dã Nhất Lang cười lạnh hỏi.
"Tiểu Dã tiên sinh nói giỡn, chẳng lẽ ngài không có ý gì với nàng sao ?”
Vương Chấn liếm môi nói.
“Hừ, dung mạo của nữ nhân này quá tầm thường, không lọt vào được mắt…A, khoan đã, nàng đeo mặt nạ da người !”
Tiểu Dã Nhất Lang sờ lên mặt của người phụ nữ này một cái đã cảm thấy không thích hợp.
Sau đó ánh mắt của Tiểu Dã Nhất Lang sáng lên, dùng tay lột mặt nạ da người ra, sau đó một khuôn mặt tuyệt mỹ hiện ra trước mặt hắn.
Nếu Lý Phong ở đây, hắn sẽ nhận ra người phụ nữ này …. Nàng chính là Tưởng Vận Trúc!
Kim Kinh, khoảng 12h30 khuya, sau khi phế bỏ đan điền của Chung Thụy Khôn và Chung Thiếu Kiệt, Lý Phong trở về nhà, vừa định ngủ thì có thông báo từ hệ thống.
“Đinh, kí chủ có nhiệm vụ mới, có muốn kiểm tra hay không ?”
Lý Phong giật mình, một loại cảm giác bất ổn xuất hiện trong lòng:”Giờ này sao lại có nhiệm vụ ? Nhiệm vụ liên quan đến ai ?”
“Kiểm tra!”
“Nhiệm vụ : Cứu vãn nữ thần Tưởng Vận Trúc (4)”
“Mô tả : Đi đến Nhiệt Kinh Nhật Bản, Kinh độ Đông XXX, Vĩ độ Bắc XXX, tìm cách cứu viện Tưởng Vận Trúc đang bị bắt bởi ninja Nhật Bản là Tiểu Dã Nhất Lang, nếu Tưởng Vận Trúc bị xâm hại, thì coi như nhiệm vụ thất bại, trừ 1 triệu điểm tích lũy”
“Phần thưởng nhiệm vụ : 8000 điểm kinh nghiệm, 500 ngàn điểm tích lũy, 50 điểm chinh phục”
Lý Phong vụt dậy, sát ý toàn thân phóng ra :” Tiểu Dã Nhất Lang, tiểu gia nguyền rủa mười tám đời tổ tông của ngươi ! Nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của Tưởng Vận Trúc, tiểu gia sẽ xé xác ngươi ra thành trăm mảnh”