Chương 462: Ngàn dặm cứu viện
Tiết Tình đang ngủ say ở phòng kế bên, bỗng nhiên cảm giác có luồng hơi lạnh tràn vào phòng, lạnh đến mức tỉnh lại.
“Không lẽ là quên đóng cửa sổ ?”
Tiết Tình còn đang buồn ngủ ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy, bật đèn đầu giường nhìn về phía cửa sổ.
Cửa sổ đóng chặt, ngay cả rèm cửa cũng không động đậy chút nào.
“Chuyện gì xảy ra ? Cửa sổ thì đóng, điều hòa thì tắt, tại sao trong phòng lại lạnh như vậy ?”
Tiết Tình cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trong phòng giảm xuống, đến mức nàng nổi cả da gà.
Lúc Tiết Tình còn đang nghi hoặc thì đột nhiên nhiệt độ trong phòng bình thường trở lại…
Nhiệt Kinh, Nhật Bản, bên bờ biển…
Tiểu Dã Nhất Lang nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Tiết Tình một cách tham lam, vẻ tà dâm hiện rõ trong mắt.
“Tiểu Dã tiên sinh, nữ nhân này đúng là… Cực phẩm !”
Vương Chấn nuốt nước miếng, giọng nói run run.
Nữ nhân này quá đẹp, đẹp như tiên nữ, vóc người quyến rũ như ma quỷ, nếu là trước đây hắn còn không dám tưởng tượng mình sẽ chạm vào được nữ nhân xinh đẹp bậc này!
“Đúng là cực phẩm, nếu ta không bắt lấy cơ hội thì đúng là lãng phí.”
Tiểu Dã Nhất Lang cười dâm nói.
Vừa nói xong câu này, mấy tên võ sĩ đi theo hắn cũng cười lên ha hả.
“Tiểu Dã tiên sinh, ngài ăn thịt có thể chừa cho ta chút canh được không ? Ta…Ta đảm bảo sẽ tận tâm tận lực làm việc cho Ám Ảnh.
Vương Chấn vỗ vỗ bộ ngực, nói.
“Yên tâm, ai cũng có phần !” Tiểu Dã Nhất Lang vung tay lên, nói một cách hào sảng.
Nghe câu này, trong lòng Vương Chấn nổi lên một ngọn lửa nóng!
Hơn mười tên võ sĩ kia cũng hưng phấn kêu lên.
“Có điều…” Mắt Tiểu Dã Nhất Lang sáng lên, cười tà dâm nói :”Nữ nhân ngất xỉu chơi không vui, làm cho nàng tỉnh dậy thì mới sướng.”
Nghe xong câu này, Vương Chấn lo lắng nói :”Lỡ như nàng tỉnh dậy sẽ phản kháng hoặc là tự sát thì sao ?”
“Ngu ngốc, ngươi bị thiểu năng à ? Nếu Tiểu Dã tiền bối có thể làm nàng tỉnh lại thì chắc chắn có biện pháp làm cho nàng không thể phản kháng.”
“Hừ, lũ Trung Quốc óc chó, dám coi thường Tiểu Dã tiền bối, Tiểu Dã tiền bối có cách để nữ nhân này nằm im ngoan ngoãn !”
Những tên võ sĩ sau lưng Tiểu Dã Nhất Lang nhao nhao dạy đời Vương Chấn.
Vương Chấn không dám bất mãn khi nghe những lời này, chỉ có thể cười hùa theo :”Đúng đúng đúng, các vị dạy phải, do kiến thức của ta quá hạn hẹp, không hiểu được năng lực của Tiểu Dã tiên sinh”
Tiểu Dã Nhất Lang khoát khoát tay, cười nói :”Được rồi, Vương Chấn là đồng nghiệp mới của chúng ta, các ngươi nên khách khí một chút.”
“Vâng!” Một đám võ sĩ đồng loạt vâng dạ, nhưng vẫn dùng ánh mắt khinh thường nhìn về phía của Vương Chấn.
Người Nhật Bản xem thường những kẻ yếu, nhất là loại phản quốc như Vương Chấn, càng không được bọn họ tôn kính, trong mắt bọn hắn thì Vương Chấn không bằng con chó.
Đương nhiên, do Vương Chấn còn giá trị lợi dụng, nên bọn họ vẫn giả lơ, đến khi hết giá trị lợi dụng…Hừ hừ, bọn họ sẽ làm cho Vương Chấn phải hối hận vì đã xuất hiện trên thế giới này.
Cười âm hiểm xong, Tiểu Dã Nhất Lang móc từ trong ngực ra một ống chích chứa thuốc màu xanh lam, nhẹ nhàng đâm vào tĩnh mạch trên cổ tay của Tưởng Vận Trúc, sau đó chất dịch được từ từ tiêm vào trong người nàng.
“Tiểu Dã tiên sinh, ngài đang tiêm cái gì vào người nàng vậy ?”
Vương Chấn hiếu kỳ hỏi.
“Là một loại thuốc mới được Ám Ảnh nghiên cứu ra -- RB300Q, cường giả cấp Tông Sư trở xuống khi trúng loại thuốc này thì chân khí sẽ bị hạn chế, lực lượng xói mòn cực nhanh, ngay cả sức lực để cắn lưỡi cũng không còn.
“À…Chắc có hiệu lực rồi, đánh thức nàng đi”
Tiểu Dã Nhất Lang cười dâm, lay người Tưởng Vận Trúc mấy cái, Tưởng Vận Trúc từ từ tỉnh lại.
“Ta…Ta đang ở đâu ?”
Tưởng Vận Trúc chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra, khi nàng nhìn thấy Tiểu Dã Nhất Lang liền thét lên :”A, ngươi là ai!”
Lúc nói chuyện, nàng giãy dụa định đứng lên, nhưng cơ thể không chiều theo ý thức, không có chút sức lực nào!
“Ta là ai ? Ta là cường giả cấp S ! Nữ nhân, ngươi là tù binh của ta, biết không ? Ngươi la đi, la rách cuống họng cũng không ai cứu ngươi đâu, cam chịu số phận đi, hahaha”
Tiểu Dã Nhất Lang nhìn Tưởng Vận Trúc một cách tham lam, rồi điên cuồng cười.
Hơn mười tên võ sĩ áo đen và Vương Chấn cũng cười không kiêng nể gì cả.
Tưởng Vạn Trúc cảm thấy trước mặt tối sầm, trái tim chùng xuống, nhưng nàng vẫn ôm chút hi vọng hỏi :”Ngươi muốn làm gì ?”
“Ngươi là nữ chúng ta là nam, ngươi đoán xem chúng ta muốn làm gì ?” Tiểu Dã Nhất Lang cười dâm đãng nói.
Tưởng Vận Trúc cảm giác như có một tia sét xẹt qua trong đầu, sợ đến mức mất hồn mất vía.
Xong rồi, nàng rơi vào tay địch nhân, tất cả đã hết rồi!
Không được, ta không thể để bọn hắn làm nhục.
Trong nháy mắt, nàng quyết định cắn lưỡi tự tử, chỉ là nàng vừa muốn cắn lưỡi thì lại phát hiện…Nàng không đủ sức để cắn lưỡi!
“Đừng giãy dụa, ta đã tiêm RB300Q vào người ngươi, đừng nói là phản công, ngay cả cắn lưỡi cũng không có sức để làm !”
Nói đến đây, Tiểu Dã Nhất Lang chuẩn bị ra tay với Tưởng Vận Trúc.
Nàng chưa từng nghĩ tới mình sẽ gặp tình huống này, chẳng lẽ hôm nay sẽ bị những tên Nhật Bản này làm nhục sao ?
Không được, thà giết nàng đi còn hơn!
Sớm biết như thế, nàng đã cùng Lý Phong….
“Ai tới cứu ta đi ! Lý Phong, Lý Phong, ngươi mau đến cứu ta được không, Lý Phong, ta rất nhớ ngươi!”
Giờ phút này, Tưởng Vận Trúc nhớ Lý Phong vô cùng.
Nghe Tưởng Vận Trúc gọi Lý Phong, bọn người Tiểu Dã Nhất Lang càng hưng phấn thêm.
“Lý Phong…Đây là tên người đàn ông của ngươi sao ? Hắn chắc là đang ở Trung Quốc đúng không, cho dù ngươi dùng loa phóng thanh gọi thì hắn cũng không nghe được đâu, ngoan ngoãn một chút, biết đâu chúng ta chơi sướng sẽ tha ngươi một mạng!”
Nói đến đây Tiểu Dã Nhất Lang định ra tay.
Nhưng đúng lúc này, một vết nứt màu đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn.
“Hả, đây là cái gì ?”
Tiểu Dã Nhất Lang buông Tưởng Vận Trúc ra, sau đó nhanh chóng lùi lại !
Bọn võ sĩ và Vương Chấn cũng giật mình, vội vàng lùi ra xa.
Tưởng Vận Trúc đang nằm trên đất cũng bị hù sợ, nếu không phải hiện giờ nàng không động đậy được thì cũng sẽ lui xa khỏi vết nứt màu đen giống bọn người Tiểu Dã Nhất Lang.
Mọi người tò mò nhìn chằm chằm, một đôi tay vươn ra từ trong khe nứt.
“Wtf? Hai cái tay, hai cái tay!”
“Sắp chết rồi, sắp chết rồi, đây là tay của ma quỷ sao ?”
“Trời ạ, thật là kinh dị”
“Mẹ ơi, ta muốn về nhà!”
Khi đối mặt với những thứ không hiểu thì con người ta thường sẽ hoảng hốt và sợ hãi, những võ sĩ áo đen kia cũng không ngoại lê, có một tên trong số đó hoảng sợ phát khóc, hô cha gọi mẹ!
Tiểu Dã Nhất Lang thì đảo mắt liên tục, tuy chưa đến mức gọi mẹ, nhưng lúc này hắn cũng rất sợ hãi!
Đúng lúc này, hai cánh tay nắm vào hai bên thành vết nứt, xé mạnh ra hai bên.
“Răng rắc”
Tiếng vang phát ra như vỏ trứng gà bị bể, vết nứt màu đen mở rộng, một người bước ra từ trong đó, sau đó vết nứt tan biến như tuyết gặp mặt trời.
Trong nháy mắt khi thấy bóng người này, Tưởng Vận Trúc đầu tiên là sững sờ, sau đó là vui sướng, điên cuồng la lên :”Lý Phong!”
Tiểu Dã Nhất Lang: "? ? ?"
Vương Chấn: "? ? ?"
Đám người võ sĩ áo đen : "? ? ?"