Chương 466: Bị chặn đường
Trên mặt biển mênh mông bát ngát, Lý Phong ôm Tưởng Vận Trúc bên hông, kéo Vương Chấn sau lưng, lướt trên mặt biển như mũi tên rời cung.
Bởi vì tốc độ quá nhanh, hai bên sóng nước sẽ rẽ ra, sóng nước cao đến hai, ba mét, nhìn từ trên cao xuống rất hùng vĩ và mạnh mẽ.
Cảm nhận gió biển táp vào người, Tưởng Vận Trúc hưng phấn la lớn :”Oa, tốc độ này còn nhanh hơn ca nô nữa!”
Gió biển rít gào hai bên tai, làm nàng có cảm giác khuôn mặt hơi đau, điều này nghĩa là tốc độ của Lý Phong rất nhanh.
Chỉ có điều trên biển không có đồng hồ đo tốc độ, nên Tưởng Vận Trúc không biết là nhanh cỡ nào.
“Còn phải nói sao ? Ta là cường giả cấp S+ đấy !”
Lý Phong tự hào nói.
Tốc độ ca nô khoảng 40 - 100km/h, với loại ca nô lớn như của Vương Chấn ban nãy thì tốc độ có thể đạt đến 93km/h.
Mà tốc độ hiện tại của Lý Phong khoảng 120km/h, phải biết hắn đang ôm một người và kéo theo một người nữa, và để giữ lại chân khí nên hắn vẫn chưa dùng hết tốc độ.
Nếu Lý Phong chạy một mình, và chạy toàn lực, tốc độ của hắn có thể đạt tới 200km/h!
“Lúc ta rời khỏi Kim Kinh, ngươi chỉ mới là Siêu Phàm trung kỳ, tại sao trong thời gian ngắn như vậy ngươi lại đột phá nữa rồi ?”
Đây là lần thứ hai Lý Phong nói mình là cường giả cấp S+, nên Tưởng Vận Trúc nổi lên nghi ngờ !
“Ừm, thì ta vừa mới đột phá sau khi chiến đấu với mấy tên Nhật Bản kia!”
LP nhún nhún vai, nói một cách tùy ý.
Tưởng Vận Trúc :”…”
Sau khi chiến đấu là đột phá ? Không cần tu luyện ? Nhẹ nhàng như vậy sao ?
Sau một hồi lâu, Tưởng Vận Trúc thở dài một hơi, cười bất đắc dĩ :”Nếu như ta có thể đột phá dễ dàng như ngươi thì tốt rồi “
Nếu nàng là cường giả cấp S, thì tối nay sẽ không rơi vào tình cảnh này ! Ít ra Tiểu Dã Nhất Lang sẽ không bắt được nàng dễ dàng như vậy.
Ai ngờ Lý Phong lại nhẹ nhàng nói:” Muốn đột phá dễ dàng sao ? Rất đơn giản, chỉ cần cùng ta…Hắc hắc hắc”
Tưởng Vận Trúc :”???”
Lý Phong tại sao cười xấu xa như vậy ? Cùng hắn làm gì ?
“Nói đi, có phải ngươi đang nghĩ xấu không ?”
Tưởng Vận Trúc nhéo hông Lý Phong, hờn dỗi hỏi.
Tưởng Vận Trúc hoài nghi Lý Phong đang nghĩ bậy bạ, nhưng mà không có chứng cứ….
“Khục, không có không có, ta chỉ đang nghĩ cách để ngươi tăng cảnh giới lên mà thôi”
Lý Phong tiếp tục cười xấu xa.
“Vậy ngươi nói đi…Ta cần cùng ngươi làm gì thì mới có thể tăng cảnh giới một cách dễ dàng ? Nhất định phải nói, không nói ra, ta nhéo chết ngươi !”
Tuy nói vậy, nhưng Tưởng Vận Trúc vẫn không nỡ dùng sức…
“Khụ khụ, tất nhiên là làm chuyện kia rồi!”
Lý Phong nhăn nhó nói.
Tưởng Vận Trúc:”???”
Đúng là đang nghĩ xấu thật ! Bị nàng đoán đúng rồi !
“Aaaaaa! Một ngày ngươi không nghĩ xấu thì không ăn ngon đúng không ?”
Tưởng Vận Trúc nổi giận, bắt đầu nhéo mạnh hơn!
Lý Phong đau nhe răng trợn mắt, cầu xin Tưởng Vận Trúc tha cho.
Thực ra Tưởng Vận Trúc không giận thật, trong lòng nàng càng thêm quyết tâm, về đến Trung Quốc sẽ trao thân cho Lý Phong.
Sớm muộn cũng phải làm, sớm một chút cũng tốt !
“Ta không nghĩ xấu mà ! Ta nói thật”
Lý Phong bất đắc dĩ, vội vàng nói ra 《 Thần công hai bên cùng có lợi 》
“A?” Tưởng Vận Trúc sững sờ, có loại công pháp này thật sao ? Đây là bàng môn tà đạo trong tiểu thuyết mà !
Có điều, loại võ công tà ác kia thì chỉ có một người được lợi, người còn lại sẽ bị hút khô, còn cái 《 Thần công hai bên cùng có lợi 》 này, xem ra cả hai bên đều được lợi ích.
“Nếu ta muốn đột phá tới Siêu Phàm sơ kỳ, thì cần thời gian bao lâu ?”
Tưởng Vận Trúc nổi lên hứng thú, tuy có chút không đàng hoàng, nhưng mà thăng cấp kiểu này rất đơn giản, làm cho nàng hơi tò mò.
“Ừm…Cái này phải chờ ta vào Thánh cảnh, bây giờ ta chỉ có thể giúp ngươi tăng lên thành Tông Sư hậu kỳ…Nhưng phải mất 48 giờ”
Lý Phong hơi xấu hổ nói.
"Tông Sư hậu kỳ sao. . . Vậy cũng rất tốt rồi."
Tưởng Vận Trúc hơi thất vọng, nhưng sau đó lại hưng phấn.
Với thiên phú võ đạo của nàng mà muốn tăng lên thành Tông Sư hậu kỳ thì phải mất khoảng năm năm, bây giờ chỉ cần 48 giờ là được, đủ để nàng hưng phấn rồi !
Lý Phong nhếch miệng, cười quái dị nói :”Vậy sau khi về chúng ta thử một chút nhé ?”
Tưởng Vận Trúc đang định đồng ý, thì khuôn mặt đỏ lên :”Phi, ai thèm thử với ngươi, bại hoại lưu manh”
Lý phong cười xấu xa :”Vận Trúc, chắc là ngươi không biết, trên thế giới này có một định luật, có tên Thật là thơm”
Nghe xong câu này, Tưởng Vận Trúc càng đỏ mặt hơn.
Hai người chỉ lo cười giỡn mà không biết có một chiếc tàu chiến xuất hiện ở phía trước, còn cách bọn họ khoảng ba hải lý.
Đây là một chiếc tàu chiến hạng nặng, trọng lượng khoảng 2000 tấn, thuộc sự quản lý của hải quân tự vệ số ba Nhật Bản, tàu chiến mang số hiệu 229, hỏa lực rất mạnh.
Lúc này, trên tháp quan sát có một sĩ quan mặc quân phục cầm ống nhòm ban đêm nhìn ngắm mặt biển.
“Đó…Đó là gì ?”
Đột nhiên, sĩ quan này nhìn thấy ở bên ngoài ba hải lý, trên mặt biển có hai cột sóng, giữa hai cột sóng là một bóng người đang chạy nhanh về phía này.
Sau khi bình tĩnh lại, sĩ quan này cầm bộ đàm nói :”Thiếu tá Tam Tỉnh, ta phát hiện mục tiêu, phía đông nam cách đây ba hải lý”
Hạm trưởng Tam Tỉnh Thái Lan của chiến hạm số 229 biến sắc, lập tức hạ lệnh, tất cả tiến vào trạng thái chiến đấu, đồng thời hạ lệnh cho chiến hạm mở hết tốc lực tiến về phía đông nam.
“Thiếu tá Tam Tỉnh, chúng ta có nên báo cáo với đại tá Phúc Điền hay không ?”
Một sĩ quan hỏi.
“ Ngu ngốc! Chẳng lẽ ngươi muốn nhường chiến công cho người khác hay sao ?”
Tam Tỉnh Thái Lang răn dạy.
Ở thời hòa bình này muốn có được chiến công rất khó khăn, nếu bắt được cơ hội thì phải độc chiếm.
Lỡ như báo xong thì đại tá Phúc Điền hạ lệnh chờ đợi, hoặc chờ tiếp viện thì sao ? Mẹ nó! Mỡ đến miệng mèo còn rơi mất ?”
Sĩ quan này biến sắc, khuyên bảo :”Người kia có thể rẽ nước mà đi, chắc chắn cảnh giới võ đạo cực kỳ cao, ta sợ…”
“Ngu ngốc, đây là thời đại của vũ khí nóng, cho dù hắn có mạnh hơn thì cũng chỉ là con người mà thôi !” Tam Tỉnh Thái Lang khinh miệt nói :”Chờ đến khi hắn lọt vào phạm vi công kích, thì bật hết hỏa lực, bắn cho hắn thành cái rổ máu, hiểu chưa ?”
“Vâng” Sĩ quan cúi đầu nhận lệnh.
Chiến hạm có trang bị Oto Melara 76mm, RUR-5 ASROC, tên lửa phát xạ chống tàu ngầm, và bốn tên lửa AGM-84.
Còn có hai cái Mk 32 SVTT, ngư lôi, và một đại liên, có thể gọi đây là phòng ngự dày đặc.
Tên lửa, ngư lôi, hạm pháo,phòng ngự tầm gần tầm xa, tất cả đều đầy đủ, đừng nói là người thường, cho dù là tàu chiến cũng bị bắn cho nát xác!
1 phút sau, Lý Phong đã tiếp cận tầm bắn của hệ thống phòng ngự tầm gần, Tam Tỉnh Thái Lang liền ra lệnh tấn công, tất cả hỏa lực của chiến hạm đều mở ra!
Một bức tường màu đỏ do máy phát xạ dựng lên giữa mặt biển.
Mà Lý Phong thì đang chạy nhanh, dùng mắt thường cũng nhìn thấy hắn sắp đụng phải bức tường hồng ngoại này.