Chương 467: Một người diệt một hạm!
Lý Phong đang ôm Tưởng Vận Trúc phi nước đại trên mặt biển thì nhìn thấy bức tường hồng ngoại, hắn nhanh chóng dùng Tiên Tung Bộ, ôm lấy Tưởng Vận Trúc nhảy lên cao khỏi mặt biển mười mấy mét, miễn cưỡng tránh được bức tường hồng ngoại.
Có điều hắn và Tưởng Vận Trúc tránh được, nhưng Vương Chấn bị cột sau lưng thì không ! Vương Chấn bị bắn thành vô số mảnh nhỏ!
Đây chính súng máy đại liên quét hồng ngoại, ngay cả tàu chiến cỡ nhỏ cũng bị bắn thành sắt vụn huống gì là thân thể của con người !
“Mẹ nó, định đem hắn về Trung Quốc vậy mà…”
Lý Phong chửi thầm, hắn cũng không thương hại gì Vương Chấn, lúc Vương Chấn phản bội Long Hồn, bán đứng Tưởng Vận Trúc thì Vương Chấn đã xác định phải chết rồi.
Có điều Lý Phong không nghĩ đến Vương Chấn chết thê thảm như vậy, chết không toàn thây…
Đúng lúc này, hệ thống phòng ngự của MK15 lại khóa chặt Lý Phong, điên cuồng xả đạn.
Không chỉ vậy, Otto Melella 76 mm và pháo hạm cũng đồng loạt khai hỏa, từng viên đạn pháo 76mm có đuôi tên lửa bắn thẳng vào Lý Phong, nếu bắn trúng thì cho dù Lý Phong là Siêu Phàm hậu kỳ cũng sẽ trọng thương, thậm chí là chết.
Ngay cả Tưởng Vận Trúc đang được Lý Phong ôm cũng sẽ tan xác thành muôn vạn mảnh.
Đúng như Tam Tỉnh Thái Lang nói, đây là thời đại của vũ khí nóng, cường giả từ cấp Tông Sư trở lên có thể không sợ súng lục hay súng máy hạng nhẹ, nhưng mà khi đối mặt với hàng không mẫu hạm, pháo hạm, tên lửa, thậm chí là bom nguyên tử, thì cường giả cấp Tông Sư cũng sẽ biến thành bã vụn.
Ít nhất phải bước vào cấp SSS- thì mới không còn sợ tên lửa.
Trong lòng Lý Phong nặng nề, Tiên Tung bộ chớp nhoáng liên tục, tàn ảnh xuất hiện ở khắp nơi để tránh thoát sự tập kích của pháo hạm.
“Lý Phong, đây là chiến hạm của Nhật Bản, chúng ta gặp phiền phức rồi!”
Tưởng Vận Trúc nhìn những viên đạn đang bay tới, nói một cách run rẩy.
Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình phải đối mặt với sự tập kích của chiến hạm, mà còn trong tình huống như thế này nữa.
Lúc xem phim, khi nhìn thấy chiến hạm thì mọi thứ rất hùng vĩ, nhiệt huyết sôi trào.
Nhưng mà đến lúc đối mặt với chiến hạm thì chỉ có sợ hãi, tuyệt vọng, giống như nhảy múa trước mặt tử thần ! Nồng độ adrenalin trong não bộ tăng vọt !
“Yên tâm ! Có ta ở đây, chiến hạm Nhật Bản không thể làm ngươi bị thương được !”
Sắc mặt Lý Phong lạnh lùng, Tiên Tung Bộ lại lóe lên, tránh thoát tia hồng ngoại quét qua, ôm Tưởng Vận Trúc đánh thẳng vào thân tàu 229.
Đối mặt với sự tập kích của chiến hạm, càng tránh né thì càng thêm bất lợi,chỉ có tiến thẳng vào thân tàu thì mới có cơ hội sống!
Bởi vì hệ thống bảo vệ của tàu không thể bắn vào thân tàu được, nếu bắn thì tàu cũng chìm theo.
Lúc này, mọi người bên trong chiến hạm 229 rối loạn.
"Tam Tỉnh thiếu tá, địch nhân đang tiếp cận chúng ta!”
“Tốc độ của hắn là 180km/h”
“Trời ạ, đây có còn là người không ? Chạy trên mặt biển mà 180 km/h, không thể tin nổi !”
“Đáng chết, MK15 không bắn trúng hắn được, tốc độ của hắn quá nhanh”
"Thiếu tá Tam Tỉnh , chúng ta phải lui lại, nếu để hắn lên được tàu thì chúng ta đều xong đời !”
Tam Tỉnh Thái Lang càng nghe càng giận: "Ngu xuẩn, các ngươi đúng là một đám ngu xuẩn, các ngươi nghĩ đây là trò chơi sao ? Đây là chiến trận !”
“Chúng ta đang điều khiển chiến hạm tiên tiến nhất của Nhật Bản, những người trên tàu đều là quân tự vệ tinh nhuệ !”
“Địch chỉ có hai người, một nam một nữ, các ngươi lại sợ đánh không lại hắn ? Các ngươi muốn lui sao ? Mổ bụng tự sát hết đi!”
“Tiếp tục bắn tên lửa, sử dụng cả ngư lôi cho ta, ta không tin dưới mưa bom bão đạn mà hắn vẫn có thể sống sót !”
Trong suy nghĩ của Tam Tỉnh Thái Lang, chỉ cần kích hoạt tất cả vũ khí trên chiến hạm, thì Lý Phong và Tưởng Vận Trúc đều phải chết, nhưng ai biết bắn lâu như vậy, trừ lúc đầu xử lý được một tên “địch nhân” bị cột đằng sau ra thì từ nãy đến giờ không bắn trúng được viên nào nữa.
Con mẹ nó không thể nhịn được !
Nếu như nghe lời những tên ngu xuẩn này lui lại, đến khi hắn gặp mặt đại tá Phúc Điền hắn sẽ phải mổ bụng xin lỗi.
Theo lệnh của Tam Tỉnh Thái Lang thì tên lửa chống tàu ngầm Asroc, hai cái tên lửa chống hạm AGM-84 và hai nòng ngư lôi Triple 324mm 68 đều được sử dụng.
Lại thêm MK15 và Otto Melella 76 mm cùng bắn, trên trời dưới biển bây giờ đã toàn là đạn và tên lửa, tạo thành thiên la địa võng, ầm ầm bao bọc Lý Phong.
“A”
Đối mặt với tình cảnh tuyệt vọng này, Tưởng Vận Trúc nhắm mắt lại.
Nàng không cam tâm chết như thế, nàng còn chưa trao thân cho Lý Phong, nếu như chết nàng cũng tình nguyện chết một mình, không thể liên lụy Lý Phong.
“Lý Phong, ta có lỗi với ngươi, ta không nên liên lụy ngươi!”
Tưởng Vận Trúc đau khổ nói.
“Nữ nhân ngốc, bây giờ không phải lúc nói những lời này!” Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng, nói :”Ta còn chưa sử dụng thần công cả hai cùng có lợi với ngươi, làm sao cam tâm chết ở chỗ này được !”
“Cuồng bạo!”
“Bạo tẩu !”
Lý Phong không hề sợ hãi, ngay lập tức mở át chủ bài, khí tức trên thân thể trong nháy mắt tăng lên, gần như chạm vào cánh cửa Thánh cảnh !
Tốc độ của Lý Phong cũng tăng theo cảnh giới ! Trước đó tốc độ của hắn đã đạt tới 180km/h sau khi sức mạnh tăng vọt, tốc độ của hắn đã đến 300km/h.
Ngay lúc này, Lý Phong dùng Tiên Tung Bộ, trong thời khắc nguy hiểm hắn tránh thoát từng viên từng viên đạn pháo và tên lửa bay đến.
Sau khi Tiên Tung Bộ lóe lên 18 lần liên tục, Lý Phong lại dùng đến Vô Ảnh Bộ, chỉ trong giây lát hắn đã đến boong tàu của chiến hạm 229.
Sau lưng, đạn dược và tên lửa vẫn không ngừng trút xuống, từng quả từng quả tên lửa và ngư lôi vẫn đang bắn ra.
Cảm nhận được Lý Phong đột nhiên dừng lại, Tưởng Vận Trúc từ từ mở hai mắt ra, lúc nàng nhìn thấy mình đang đứng trên boong tàu, thì nàng có một loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
“Hiện tại chưa phải lúc vui mừng, chờ ta giải quyết hết người trên tàu này rồi nói tiếp”
Lý Phong để Tưởng Vận Trúc xuống, tay phải chụp vào hư không, nắm lấy một thanh trường kiếm bằng chân khí.
Tiếp theo, Lý Phong kéo Tưởng Vận Trúc đi đến trước mặt của MK15, chém một kiếm vào họng súng.
“Xoẹt Xoẹt”
Ngay lúc MK15 đang đổi hướng về phía Lý Phong thì Lý Phong đã chém một kiếm, chặt đứt MK15, họng súng đang bị đốt đỏ rớt xuống boong tàu, phát ra tiếng ầm vang.
Giải quyết xong MK15 thì Lý Phong cũng không còn lo gì nữa, hắn một tay nắm tay Tưởng Vận Trúc, một tay cầm trường kiếm đi về phía thân tàu.
"Bảo hộ thiếu tá Tam Tỉnh!"
“Quyết tử vì Đế Quốc Nhật Bản “
Quân tự vệ trên tàu 229 cầm vũ khí xông về phía boong tàu, nhằm vào Lý Phong và Tưởng Vận Trúc, điên cuồng xả đạn.
Lý Phong cười lạnh, tên lửa và súng máy của mẫu hạm còn chưa bắn trúng nổi hắn, dăm ba khẩu súng lục và tiểu liên thì đáng là gì ? Ngay cả Tưởng Vận Trúc cũng không bắn trúng được !
Chỉ thấy Lý Phong lướt đi trong mưa đạn, nhanh chóng vọt về phía tự vệ quân, giơ kiếm lên chém !
"Bá" "Bá" "Bá "
Ánh kiếm lóe lên, đầu người rơi xuống !
Chỉ vài giây sau, những binh lính xông tới boong tàu đều bị giết sạch, không chừa một tên !
Ở đằng sau, Tam Tỉnh Thái Lang thấy Lý Phong đang đến gần, hắn cười thảm :”Thánh Hoàng bệ hạ, ta không nên tham công liều lĩnh, ta có tội !”
Sau khi nói xong, Tam Tỉnh Thái Lang rút cây kiếm bên hông ra, mổ bụng tự sát.