Chương 468: Truy binh đến!
Một giây sau khi Tam Tỉnh Thái Lang mổ bụng tự sát, Lý Phong kéo Tưởng Vận Trúc xông vào phòng chỉ huy.
“Đột nhiên lại tự sát, chơi không vui !”
Sắc mặt Lý Phong lộ vẻ khó chịu nhìn Tam Tỉnh Thái Lang nằm trên đất.
Nhìn quân hàm có thể thấy được, Tam Tỉnh Thái Lang là chỉ huy cao nhất của chiến hạm này, nghĩa là những khó khăn nãy giờ mà hắn và Tưởng Vận Trúc chịu đựng là do tên Tam Tỉnh Thái Lang này gây ra.
“Trong khoang tàu chắc chắn còn lính Nhật, có điều những sĩ quan trong đài chỉ huy đã bị diệt, những tên kia cũng không còn uy hiếp được chúng ta, chúng ta mau rời khỏi nơi này đi !”
Sắc mặt Tưởng Vận Trúc nghiêm trọng.
Chiến hạm 229 sẽ không đột nhiên khai hỏa vào họ, chắc chắn là có lệnh từ cấp trên, nói không chừng, bây giờ đang có chiến hạm khác đi đến đây.
Lý Phong diệt được một chiếm hạm đã có thể coi như Chiến thần nhập thể, thần may mắn phù hộ, nếu thêm mấy chiếc tới Lý Phong chắc chắn là chịu không nổi.
Thậm chí còn có khả năng tệ hơn, đó là cường giả võ đạo của Nhật Bản sẽ truy kích bọn họ, nếu chỉ là cường giả cấp S còn đỡ, lỡ như là cấp SS hay thậm chí cấp SSS...
Tưởng Vận Trúc không dám tưởng tượng đến kết quả.
Lý Phong biết Tưởng Vận Trúc đang lo lắng điều gì, nên gật đầu nói :”Ừm, chúng ta tranh thủ thời gian rút lui đi.”
Nói xong, Lý Phong ôm Tưởng Vận Trúc xông ra phía sau đài chỉ huy, nhảy xuống mặt biển, lao đi vun vút.
Chiến hạm 229 do không có người lái nên cứ đi thẳng theo hướng đã được định sẵn, đến lúc những lính Nhật còn sót lại chạy đến khoang chỉ huy để bắt đầu điều khiển, thì Lý Phong đã ôm Tưởng Vận Trúc chạy xa…
10 phút sau, Đại Kiều Uy Cửu nhảy lên boong tàu của chiến hạm 229, khi hắn thấy những thi thể ở khoang chỉ huy, thì lửa giận bùng nổ !
“Đáng chết đáng chết đáng chết! Kẻ nào, là kẻ nào ? Dám giết võ sĩ và binh lính của Đế Quốc Nhật Bản vĩ đại chúng ta !”
Lúc Đại Kiều Uy Cửu đang truy kích theo hướng tây thì hắn thấy hướng tây bắc có hỏa lực xẹt qua bầu trời đêm, sau đó hắn liền chạy đến, nhưng vẫn trễ một bước !
Đại Kiều Uy Cửu ôm lửa giận và hi vọng đi vào khoang chỉ huy để xem còn người nào sống hay không.
Ai ngờ, khi hắn vừa bước vào cửa đã bị mưa đạn nhằm vào.
“Phanh" "Phanh" "Phanh" . . .
"Cộc cộc cộc" "Cộc cộc cộc" . . .
Những quân lính còn sót lại thấy có người vào, tưởng nhầm là quân địch quay về, nên giật mình bóp cò.
“Oanh”
Đại Kiều Uy Cửu mở ra khí tức toàn thân, những viên đạn bay vào hắn, bị khí tức cuồng bạo ngăn cản lại!
“Cộp” “Cộp”…
Những viên đạn rớt xuống đất!
“Ngu xuẩn ! Ta là Đại Kiều Uy Cửu của Ám Ảnh, các ngươi dám nổ súng với ta, muốn chết sao ?!”
Đại Kiều Uy Cửu rút katana “choang” một tiếng, giả bộ muốn chém những tên nổ súng với hắn.
“Soạt” “Soạt” “Soạt”…
Đến lúc này thì những tên lính kia mới phát hiện ra là người một nhà, sau đó liền ngã xuống đất thở dốc.
“Ngu xuẩn, một đám vô dụng !”
Đại Kiều Uy Cửu tức giận vô cùng, bộ dáng tiếc hận rèn sắt không thành thép, lũ ngu ngốc này sợ đến như vậy, còn làm quân nhân kiểu gì.
Đám lính này không dám phản đối sự trào phúng của Đại Kiều Uy Cửu, thậm chí trong lòng cũng không có chút giận dữ.
Ai vô dụng ? Ngay cả đạn pháo, tên lửa của chiến hạm mà tên kia còn đối phó được, huống gì là bọn ta.
Đại Kiều Uy Cửu càng nhìn càng tức, hận đến mức muốn chém một kiếm cho cả đám chết sạch, nhưng cuối cùng cũng nhịn được :”Địch nhân đâu rồi ?”
“Không…Không biết!”
“Chúng ta mới vừa từ khoang dưới lên”
“Khi chúng ta đến đây thì tất cả đều đã chết !”
Ngay lúc Đại Kiều Uy Cửu cảm thấy hết hi vọng, thì một tên lính đưa tay lên nói :”Ta…Ta nhìn thấy hắn nhảy xuống dưới biển sau đó chạy theo hướng tây bắc”
“Hử ? Ngươi chắc chắn không ?” Đại Kiều Uy Cửu đè chặt hai vai của người này, kích động hỏi.
“Chắc…Chắc chắn !” Người này là pháo thủ, lúc đó hắn đang chạy xuống dưới để nạp đạn cho ngư lôi nên may mắn thoát một mạng, lúc hắn chạy lên thì vừa lúc thấy Lý Phong nhảy xuống.
“Ngươi rất tốt, đợi đến khi ta bắt được địch nhân, ta sẽ nói với đại tá Phúc Điền luận công ban thưởng cho ngươi”
Sau đó Đại Kiều Uy Cửu quay đầu nhìn những người khác, nổi giận mắng :”Còn những tên ngu ngốc, phế vật hèn nhát như các ngươi thì chờ sự thẩm phán của toàn án quân sự đi!”
Nói xong Đại Kiều Uy Cửu đi ra khỏi khoang chỉ huy, nhảy xuống biển, chạy theo hướng Tây Bắc.
10 phút sau.
“Chỉ còn cách vùng biển quốc tế 50 hải lý”
Tưởng Vận Trúc dùng đồng hồ định vị của Long Hồn kiểm tra vị trí, sau đó nói một cách hưng phấn.
“Ừm ! Khoảng nửa tiếng nữa sẽ đến, người tiếp ứng đã đến chưa ?”
Lý Phong cũng rất hưng phấn, chỉ cần đến vùng biển quốc tế thì hắn và Tưởng Vận Trúc sẽ thoát nạn.
Tưởng Vận Trúc gật gật đầu :”Đã đến rồi, đang chờ chúng ta !”
“Tốt, ngồi cho vững, ta sẽ tăng tốc “
Nói xong, Lý Phong tăng tốc lên, tốc độ hiện tại khoảng 200km/h.
Tuy tăng tốc sẽ tiêu hao nhiều chân khí hơn, nhưng hắn cảm giác là hắn có thể duy trì tốc độ này khoảng một giờ.
Sau 10 phút chạy bằng tốc độ này thì đột nhiên, Lý Phong cảm giác được có một thứ gì đó đang nhanh chóng tiếp cận hắn, khi quay lại nhìn thì đã thấy một người đàn ông mặc đồ võ sĩ màu trắng, đang phi nước đại dưới ánh trăng.
Chính là Đại Kiều Uy Cửu.
Đại Kiều Uy Cửu là cường giả cấp SS-, tốc độ chạy nhanh hơn Lý Phong nhiều, nếu không phải từ đầu hắn chạy sai hướng thì hắn đã đuổi kịp Lý Phong từ lâu.
Lý Phong giật mình :”Không ổn, địch nhân đuổi theo!”
Tưởng Vận Trúc nhìn Đại Kiều Uy Cửu truy kích sau lưng, trong lòng trở nên nặng nề :”Trời ạ, tốc độ của hắn nhanh quá!”
Tốc độ nhanh nghĩa là gì ? Nghĩa là cảnh giới cao!
Lý Phong đã cấp S+, đối phương lại nhanh hơn, nghĩa là cảnh giới đối phương ít nhất cũng phải là SS-!
Một khi bị đuổi kịp, nàng và Lý Phong sẽ dữ nhiều lành ít !
Đại Kiều Uy Cửu đã thấy Lý Phong từ sớm, hắn định lặng lẽ đuổi theo sau lưng Lý Phong, không ngờ Lý Phong lại phát hiện ra hắn, làm cho hắn thẹn quá hóa giận :”Còn muốn chạy ? Ngươi chạy không thoát !”
Nói xong, tốc độ của Đại Kiều Uy Cửu lại tăng vọt lên, chỉ trong chớp mắt hắn rút ngắn khoảng cách, chỉ còn cách Lý Phong khoảng 100m.
“Vận Trúc, ngươi đi trước đi, ta ngăn hắn lại ! Nhớ kỹ, tuyệt đối không được quay đầu lại, nếu không ta sẽ hận ngươi cả đời !”
Lý Phong dùng hết sức ném Tưởng Vận Trúc về phía trước, sau đó quay lại nghênh đón Đại Kiều Uy Cửu.
Nếu tốc độ đối phương nhanh hơn mình, thì tiếp tục chạy cũng là vô nghĩa, không bằng chủ động chặn đường đối phương, cho Tưởng Vận Trúc cơ hội chạy trốn.
Tưởng Vận Trúc là Tông Sư sơ kỳ, có thể chạy được trên mặt biển, nơi này chỉ còn cách vùng biển quốc tế 30 hải lý, với năng lực của Tưởng Vận Trúc hoàn toàn có thể đến nơi.
Để phòng ngừa Tưởng Vận Trúc không bỏ hắn lại một mình, hắn mới nói thêm :”Hận nàng cả đời”.
“Không !”
Tưởng Vận Trúc cảm thấy một lực đẩy truyền vào người, thân bất do kỷ bay lên không, lúc rơi xuống đã cách xa Lý Phong hơn 100m.
Khi quay đầu nhìn lại, đã thấy Lý Phong chuẩn bị khai chiến với Đại Kiều Uy Cửu.
“Tiểu tử, ngươi rất biết thương hoa tiếc ngọc a~! Vậy để ta giết ngươi trước, sau đó bắt nữ nhân kia lại, rồi làm nhục nàng!”
Đại Kiều Uy Cửu cười một tiếng dữ tợn, nói bằng tiếng Hoa hơi ngượng nghịu.
"Cuồng bạo!"
"Bạo tẩu!"
Lý Phong không dám khinh địch, ngay lập tức dùng hai con át chủ bài, đánh một quyền về phía Đại Kiều Uy Cửu.
“Hửm ?” Lông mày của Đại Kiều Uy Cửu nhướng lên một cái, cười nói :”Thú vị!”
Nói xong, Đại Kiều Uy Cửu cũng giơ tay đánh ra một quyền!
“Oanh”
Lý Phong chỉ cảm thấy có một luồng lực lượng cực mạnh đánh vào tay phải, thân thể Lý Phong chấn động, sau đó bay ra ngoài.
Lúc bay ở giữa không trung Lý Phong chịu không được há miệng phun ra một ngụm máu tươi!
Thấy thế, Tưởng Vận Trúc kêu thảm :”Lý Phong!!!”
(mãi mới thấy 1 trận main ngược gió :v)