Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 510: CHƯƠNG 510. BỊ NỮ THẦN CỨU VÃN

Chương 472: Bị nữ thần cứu vãn

Ở đằng xa, Lý Phong bay như một chiếc hỏa tiễn, lao thẳng lên trời, cảm giác như muốn vọt ra khỏi bầu khí quyển.

Tất nhiên, đây chỉ là cảm giác của Lý Phong, thực tế thì hắn mới cách mặt biển khoảng hơn một trăm mét, muốn bay ra khỏi bầu khí quyển thì còn kém xa.

Nhưng mà trong nội tâm của Lý Phong thì đang hoảng loạn, hắn không biết mình còn phải bay đến bao giờ, cũng không có cách nào ngừng lại, bởi vì toàn thân hắn không thể động đậy!

"Thảm rồi thảm rồi, chắc chắn do ban nãy ta lỡ tay sờ nàng, nên nàng cố ý trả thù ta, đúng là không nên chọc vào phụ nữ!"

Lý Phong buồn bực nói thầm.

Tuy rằng hắn đã nói hết nước hết cái, lại còn đưa tặng một bình Đồng nhan thủy, nhưng Trầm Tử Huyên vẫn muốn trừng phạt hắn vì dám giở trò với nàng , nên mới làm như vậy.

Đến khi Lý Phong bay lên khoảng hơn hai trăm mét cách mặt nước biển, thì rốt cục lực hấp dẫn của Trái Đất đã nắm quyền -- hắn chuyển từ bay sang rơi tự do.

Cảm giác được tiếng gió rít bên tai, Lý Phong càng hoảng hơn.

Tuy hắn là cường giả Siêu Phàm hậu kỳ , nhưng hắn vừa bị Đại Kiều Uy Cửu đánh trọng thương, và hình như còn bị Trầm Tử Huyên động tay động chân, nên không hiểu sao chân khí toàn thân không dùng được, mà nếu rơi xuống từ độ cao này, chắc chắn sẽ banh xác.

"Tỷ tỷ, ta không được rồi, cứu ta với!!!."

Lý Phong bây giờ đã mặc kệ mất mặt, cái mạng nhỏ vẫn quan trọng nhất.

"Từ từ sao phải gấp, có quăng chết ngươi đâu mà sợ."

Đúng lúc này, một âm thanh lười biếng vang lên bên tai .

Lý Phong quay đầu nhìn qua, thấy Trầm Tử Huyên đang bay ngay bên cạnh hắn , dùng ánh mắt trêu tức nhìn bản thân, còn hắn thì đang ở trong trạng thái rơi tự do.

Nói cách khác. . . Cô nàng này vốn luôn ở ngay gần đây?

Lúc này Lý Phong mới nhìn rõ mặt Trầm Tử Huyên .

Cô nàng này rất xinh đẹp, dáng người cũng cực kỳ tốt, váy dài màu tím xẻ tà, có vẻ hơi giống Shiranui Mai!

(nhân vật game)

Chờ chút. . . Cô nàng này biết bay? !

"Nhìn đi đâu vậy, coi chừng ta móc mắt ngươi !"

Trầm Tử Huyên duỗi hai ngón tay ra, làm động tác móc mắt, nói .

Lý Phong vội vàng nhắm hai mắt lại, con mẹ nó, cô nàng này quá đáng sợ, không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Khoan đã. . . Có gì đó sai sai ! Bây giờ tiểu gia đang cần được cứu mà.

"Tỷ tỷ, mau ôm ta, ta còn trẻ, ta không muốn chết!"

Lý Phong vội vàng mở hai mắt ra cầu cứu .

"Sợ cái gì, còn chưa rơi xuống mặt biển cơ mà."

Trầm Tử Huyên trợn mắt một cái, lười biếng nói .

Lý Phong cúi đầu nhìn xuống, phát hiện mình chỉ còn cách mặt biển khoảng 1m, liền hoảng lên nói: "Nhanh lên, nhanh lên, chậm một chút nữa là sẽ. . ."

"Phanh "

Chữ “Sẽ” còn chưa nói xong thì Trầm Tử Huyên đã vươn hai tay ra ôm lấy Lý Phong .

Không những không chết, Trầm Tử Huyên còn xoay một vòng trong không trung!

Lý Phong: "? ? ?"

Con mẹ nó. . . Truyện đô thị sao lại biến thành truyện võ hiệp cẩu huyết rồi? Nữ chính bị rơi, nam chính cứu được, sau đó xoay vòng vòng như hai cái chong chóng, bốn mắt nhìn nhau, ngọn lửa ái tình nảy sinh. . .

Nhưng quan trọng nhất là kịch bản bị ngược a !!! Tiểu gia là nam nhân, là nam nhân có được không? Tại sao lại để nữ nhân cứu ?.

"Đinh, chúc mừng kí chủ, hoàn thành nhiệm vụ bị động 'Được nữ thần cứu vãn, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhận được 5000 điểm kinh nghiệm, 500 ngàn điểm tích lũy."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, tiến độ chinh phục nữ thần Trầm Tử Huyên tăng lên, tiến độ hiện tại là 1%( giai đoạn mới quen ) "

Lý Phong: "? ? ?"

Chuyện gì xảy ra? Tiểu gia được nữ nhân cứu, mà cũng hoàn thành một cái nhiệm vụ bị động ? Mặc dù có chút ngượng ngùng, nhưng phần thưởng này quá thoải mái !

Cô nàng này tên là Trầm Tử Huyên sao? Tên rất êm tai, nhưng mà dù sao tiểu gia cũng chiếm tiện nghi của nàng, vậy mà tiến độ chinh phục chỉ được 1% ?

"Này, ngươi định để cho ta ôm tới khi nào?"

Trầm Tử Huyên nhìn Lý Phong rơi vào trạng thái sững sờ, liền lộ vẻ ghét bỏ hỏi.

"Ách. . ." Lý Phong lấy lại tinh thần, vội vàng nhảy ra khỏi vòng tay Trầm Tử Huyên, lúc này mới hỏi: "Tỷ tỷ, tên người Nhật kia đâu, bị ngươi đánh chạy rồi sao?"

Ban nãy ở trên không trung đầu óc hắn quá hoảng loạn, không thấy cảnh Trầm Tử Huyên giết Đại Kiều Uy Cửu, cho nên mới hỏi như vậy.

"Chạy? Ngươi đang sỉ nhục ta sao?" Trầm Tử Huyên trợn mắt một cái, nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn nói : "Đã đụng phải ta , tất nhiên kết quả chỉ có đường chết, còn là chết không toàn thây !"

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, có cảm giác giống như đang gặp Tưởng Mộng Dao .

Không. . . Không đúng, Tưởng Mộng Dao tuy rất bạo lực, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là nói miệng, Trầm Tử Huyên thì không như vậy, nữ nhân này nói được làm được !

"Không biết tỷ tỷ là ai, vì sao muốn cứu ta?"

Lý Phong hỏi tiếp.

"Ngươi không biết ta?" Trầm Tử Huyên nhíu đôi mi thanh tú lại, nghi hoặc hỏi.

Lý Phong dùng vẻ mặt "Ta cần phải biết ngươi sao" nhìn Trầm Tử Huyên.

Trầm Tử Huyên gật gật đầu, dùng vẻ mặt trả lời lại Lý Phong "Không sai, ngươi cần phải biết ta, nếu không biết ta, cũng phải từng nghe nói danh hiệu của ta" .

". . . Gặp đối thủ rồi!"

Lý Phong âm thầm cảm thán một câu, sau đó ôm quyền nói : "Ngài có phải là nhân vật trong truyền thuyết kia. . ."

Trầm Tử Huyên gật gật đầu: "Không sai, ta chính là nhân vật trong truyền thuyết kia. . . Nhân vật nào ? Mau nói mau nói, ta muốn nghe."

Lý Phong: "? ? ?"

Tiểu gia đã rất nể mặt ngươi a, ngươi vẫn không nhìn ra tiểu gia không đoán được ngươi là ai sao?

"Hử, ngươi không biết? Nếu vậy thì đúng là không nể mặt ta rồi."

Trầm Tử Huyên chống nạnh, làm ra bộ dáng tức giận nói .

Lý Phong đau cả đầu, mẹ nó, nữ nhân này không chỉ thực lực kinh người, tính tình cũng rất điên rồ, bây giờ thì khó rồi, không lẽ tiểu gia phải nói thẳng tên nàng ra, nếu vậy có khi nào bị nghi ngờ không?

"Trầm Tử Huyên. . . Trầm Tử Huyên. . . Tử. . . A, không lẽ là. . . ? !"

Ánh mắt Lý Phong sáng lên, thốt lên: "Ta đoán được, ngài là Tử Long Sứ Long Hồn, đúng không?"

Trầm Tử Huyên đầu tiên là sững sờ, tiếp đó như cười mà không phải cười nói : "Tiểu tử ngươi rất láu cá a, nói, có phải ngươi đã sớm đoán được ta là ai không ?"

Lý Phong: ". . ."

Trong lời nói của Trầm Tử Huyên đào rất nhiều cái hố a, không cẩn thận sẽ bị rớt xuống ngay!

"Nếu như ta nói ta đoán được từ sớm . . . Thì ngươi sẽ nói gì?"

Lý Phong biết mình gặp phải đối thủ, ngay sau đó nghiêm mặt hỏi.

Trầm Tử Huyên hừ lạnh nói: "Ta sẽ nói. . . Biết ta là ai còn dám chiếm tiện nghi của ta , lá gan rất lớn a!"

Lý Phong lộ vẻ nội tâm sắp sụp đổ : "Ngay từ đầu ta thật sự không biết ngươi là ai a, mãi sau này mới đoán được."

Sắc mặt Trầm Tử Huyên phát lạnh, dùng âm thanh lạnh lùng nói: "A. . . Danh tiếng của ta trong Long Hồn lớn như vậy , vậy mà ngươi không nhận ra ta, ngươi không nể mặt ta sao!"

". . . Tỷ tỷ, ta sai rồi, ngươi đừng đùa ta nữa, ta sai thật rồi !"

Lý Phong khóc không ra nước mắt, biết mình đánh không lại Trầm Tử Huyên , nếu như đánh thắng, Lý Phong sẽ không nhận mình sai.

Chờ đó cho ta, đợi đến thời điểm tiểu gia có thể đánh thắng ngươi , tiểu gia sẽ đánh mông ngươi nở hoa!

"Được, nể mặt ngươi xin lỗi có thành ý, việc ngươi dám sờ ta trước đó coi như bỏ qua, nếu có lần sau, xem ta xử đẹp ngươi thế nào!"

Trầm Tử Huyên hừ lạnh một tiếng, nắm cổ áo Lý Phong bay về nơi xa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!