Chương 473: Duyên phận đến
"Trời ạ, ngươi biết bay thật ? !"
Sau khi Trầm Tử Huyên bay vào không trung , Lý Phong không nhịn được la lên.
Trước đó hắn không chắc, nghĩ rằng Trầm Tử Huyên chỉ là sức bật tốt nhảy lên quá cao, bây giờ mới phát hiện thì ra Trầm Tử Huyên thật sự bay được.
Giống như phim siêu nhân, không mượn bất kỳ ngoại lực gì, mà vẫn bay được trên không!
"...Chờ ngươi đến cấp độ SSS, ngươi cũng có thể bay, có gì đáng ngạc nhiên!"
Trầm Tử Huyên tức giận trừng mắt nhìn Lý Phong , khinh bỉ nói .
Lý Phong: ". . ."
Tốt a, tiểu gia bây giờ đánh không lại ngươi, nhưng tiểu gia sẽ sớm vượt qua ngươi thôi, đến lúc đó. . . Hắc hắc hắc!
Lúc này, trong đầu Lý Phong đang ảo tưởng ra cảnh "đánh đập" Trầm Tử Huyên !
Không đến một phút đồng hồ sau, Trầm Tử Huyên đã bay trở về chiếc du thuyền kia , gần rơi xuống đất thì Trầm Tử Huyên ném Lý Phong vào boong tàu.
"Phanh "
Lý Phong đập mông xuống boong tàu, sau đó đau nhức kêu lên: "Con mẹ nó, suýt té chết ta rồi!"
Cô nàng này quá bạo lực, dám đối đãi thô bạo với tiểu gia như vậy, chờ đdó, một ngày nào đó tiểu gia sẽ trả cả gốc lẫn lãi!
"Lý Phong? !"
Ngay lúc Lý Phong đang âm thầm hỏi thăm 18 đời tổ tông Trầm Tử Huyên, một giọng nói vui mừng vang lên!
Lý Phong vừa quay đầu lại, đã cảm thấy một đợt gió thơm đập vào mặt, chỉ chớp mắt sau hắn đã được Tưởng Vận Trúc ôm vào lòng.
"Lý Phong, quá tốt rồi, ngươi rốt cục an toàn trở về !"
Tưởng Vận Trúc không quan tâm đến việc có người ngoài đang nhìn, ôm chầm lấy Lý Phong một cách thân mật.
Có lẽ do quá mức kích động, nên lúc nói chuyện Tưởng Vận Trúc đã không kìm lòng được, nước mắt chảy xuôi .
"Được rồi, đừng khóc nữa, khóc ướt thì sẽ trôi hết son phấn, không còn được xinh đẹp."
Lý Phong lau khô nước mắt cho Tưởng Vận Trúc , ôn nhu nói.
"Khó trách ngươi lo lắng như vậy, thì ra tiểu tử này là nam nhân của ngươi a."
Lúc này Trầm Tử Huyên từ từ đáp xuống boong tàu, như cười mà không phải cười nói.
"A!" Tưởng Vận Trúc duyên dáng kêu to một tiếng, liền vội vàng đứng dậy hành lễ nói: "Đa tạ Tử Long Sứ xuất thủ cứu giúp, đại ân đại đức của ngài , suốt đời Vận Trúc khó quên!"
"Được rồi , đều là người một nhà, không cần thiết nói những lời này." Trầm Tử Huyên khoát khoát tay, nói một cách hờ hững .
Tưởng Vận Trúc gật gật đầu, nói với Lý Phong : "Lý Phong, đây là Tử Long Sứ đại nhân. . ."
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, buồn bực nói : "Ừm, ta biết rồi."
Tưởng Vận Trúc sững sờ, hỏi tiếp: "Vậy ngươi đã cám ơn Tử Long Sứ đại nhân chưa?"
Khóe miệng Lý Phong lại giật thêm cái nữa, ôm quyền nói : "Lý Phong cám ơn Tử Long Sứ đại nhân."
"Ngươi không cần cám ơn ta, ngươi vì bảo vệ đồng sự mà dám hi sinh thân mình, hành vi này đáng khâm phục."
Trầm Tử Huyên vậy mà cũng có thời điểm nghiêm túc khen ngợi Lý Phong.
Việc này đương nhiên là nàng nghe Tưởng Vận Trúc nói, do khâm phục cách làm người của Lý Phong, cho nên lúc Lý Phong sờ mó, nàng mới không nổi giận phế Lý Phong ngay tại chỗ.
Lý Phong nháy mắt mấy cái, không tin vào lỗ tai mình.
Cô nàng bạo lực này đang khích lệ tiểu gia? Mặt trời mọc ở hướng tây sao!
"Được rồi, ta còn phải đi câu tiếp, không muốn nhìn hai ngươi ân ái nữa."
Trầm Tử Huyên khoát khoát tay, không kiên nhẫn nói : "Hai người các ngươi có thể tự hành động không ? Nếu không thì ta đưa các ngươi đi."
Lý Phong thử động đậy, phát hiện mình còn chịu đựng được, chân khí cũng khôi phục không ít, ngay sau đó nói : "Bọn ta có thể tự hành động, không dám làm phiền Tử Long Sứ !"
Nói xong, hắn gật đầu với Trầm Tử Huyên, sau đó ôm lấy Tưởng Vận Trúc nhảy xuống du thuyền, chạy về nơi xa.
"Đúng là một tên thanh niên thú vị."
Tự nói xong, Trầm Tử Huyên lại nghĩ tới việc Lý Phong dám sờ mình, nàng khẽ gắt lên : "Hừ, nể tình hắn vi phạm lần đầu, ta không tính toán với hắn, nếu dám có lần sau, nhìn xem ta trừng trị hắn thế nào!"
Tuy nói như thế, nhưng Trầm Tử Huyên biết số lần gặp mặt của nàng và Lý Phong sau này sẽ không nhiều, thậm chí có thể mãi mãi không gặp lại, nàng không thường xuyên quay về Long Hồn, mà sự chênh lệch về cảnh giới của nàng và Lý Phong lại quá lớn, hai người không chung một thế giới.
Tự nói xong, Trầm Tử Huyên ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, cầm cần câu tiếp tục câu cá . . .
Trên mặt biển mênh mông bát ngát , Lý Phong ôm Tưởng Vận Trúc phi nước đại.
"Ngươi có làm được không, hay là để ta chạy cho."
Tưởng Vận Trúc nhìn thấy cánh tay phải của Lý Phong có máu tươi chảy ra, lo lắng nói .
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, bất đắc dĩ nói: "Nam nhân không thể nói “làm” không được, nữ nhân càng không thể nghi ngờ nam nhân của mình “làm“ không được."
"Tại sao?" Tưởng Vận Trúc có chút không hiểu.
"Không có sao với trăng gì hết, sau này ngươi sẽ biết." Lý Phong tức giận nói.
Việc đơn giản như vậy cũng không biết, đúng là Tưởng Vận Trúc rất hồn nhiên. . .
Đương nhiên, hồn nhiên là chuyện tốt, nhưng đôi lúc Lý Phong chơi chữ mà nàng không hiểu, điều này có chút gây khó chịu.
"A. . ." Tưởng Vận Trúc nhu thuận im lặng, không nói gì, nàng yên lặng nhìn lên gương mặt Lý Phong, dần dần trên mặt nàng hiện ra vẻ si tình.
Lúc đầu Lý Phong còn giả bộ như không thèm để ý, nhưng thời gian lâu dài hắn không kìm được, nói: "Có phải là ta rất đẹp trai ?"
"A?" Tưởng Vận Trúc sững sờ, sau đó gật đầu nói: "Ừm a, rất đẹp trai."
"Cho dù ta đẹp trai ngươi cũng không nên nhìn chằm chằm như vậy, ta sẽ xấu hổ." Lý Phong cười nói.
". . ."
Tưởng Vận Trúc đã hạn hán lời, sau đó che miệng cười rộ lên: "Lý Phong, ngươi thật sự là rất đáng yêu , ta càng nhìn càng thích."
Trong lòng Lý Phong hơi động: "Vậy ngươi thích ta bao nhiêu?"
Tưởng Vận Trúc thẹn thùng cười một tiếng, nhỏ giọng nói : "Rất rất rất thích."
"Thật không. . . Vậy chúng ta có duyên với nhau không?" Lý Phong cười xấu xa hỏi.
Tưởng Vận Trúc sững sờ: "Không phải là chúng ta đang đi chung sao? Còn hỏi về duyên phận làm gì?"
"Thì lần trước ngươi từng nói. . . Ngươi nói mọi thứ tùy duyên, sao vậy, quên rồi à?" Lý Phong có chút bất mãn .
Lúc hai người ở Kim Kinh , Lý Phong vốn muốn nhân cơ hội “thịt” Tưởng Vận Trúc, nhưng Tưởng Vận Trúc lại nói hai người tiếp xúc chưa lâu, mọi thứ tùy duyên.
Đối với chuyện này, Lý Phong vẫn luôn canh cánh trong lòng. . .
"A!" Tưởng Vận Trúc giờ mới hiểu được ý tứ của Lý Phong , sau đó khuôn mặt đỏ bừng, không nói được gì nữa.
"Thế nào, đừng nói là duyên phận còn chưa đủ nhé?"
Nội tâm Lý Phong ngứa ngáy khó chịu, cảm giác chỉ ngửi mà không được cho ăn rất khó chịu.
"Chờ. . . Chờ, chờ lên bờ, chúng ta tìm một khách sạn qua đêm đi."
Càng nói âm thanh của Tưởng Vận Trúc càng nhỏ.
Để một người thục nữ như Tưởng Vận Trúc nói ra những lời này, nàng đã phải dùng hết dũng khí!
"Oanh "
Lý Phong cảm thấy trong lòng có một mồi lửa bốc cháy, tốc độ chạy nhanh gấp mấy lần.
Sau mười phút, hai người đã đến địa điểm ước định, một chiếc thuyền đánh cá đang chờ bọn họ.
Sau khi hai người lên thuyền , Tưởng Vận Trúc lấy giấy chứng nhận ra cho thuyền trưởng xem, sau khi xác định không có vấn đề , thuyền trưởng mới cho hai người quay về khoang thuyền nghỉ ngơi, thuyền đánh cá mở hết tốc lực hướng về cửa khẩu Lam Đảo .
Đến sáng sớm, thuyền đánh cá cập bờ, sau khi xuống thuyền Lý Phong và Tưởng Vận Trúc gọi xe taxi đi tới khách sạn gần nhất . . .