Chương 477: Ta ra gấp đôi
"Beethoven gì ?"
Trương Viện nghe Mộ Dung Tuyết nói thầm, nên nghi ngờ hỏi.
"Không có gì." Mộ Dung Tuyết lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Ai muốn mời ta ăn cơm? Đạo diễn, nhà sản xuất hay là tên phú hào nào ."
Mộ Dung Tuyết không phải gà con mới vào nghề, không còn kinh ngạc mấy chuyện này, thậm chí rất nhiều người từng muốn áp dụng quy tắc ngầm với nàng.
Có điều tính tình Mộ Dung Tuyết cương liệt, thà rằng không nổi tiếng, chứ không chịu đáp ứng quy tắc ngầm, công ty giải trí Thịnh Đường chủ quản cũng rất coi trọng nàng, ngăn cản rất nhiều phiền phức cho nàng , cho nên debut đã hai năm nhưng vẫn không có scandal.
"Tiểu Tuyết thật thông minh, lần này khách mời là một vị phú hào của Kim Kinh, tên là Chương Hồng Tín."
"Tên Chương Hồng Tín này cũng rất được, gia sản mấy chục tỷ , công ty Thịnh Đường chúng ta gần đây cũng được Chương Hồng Tín đầu tư rất nhiều."
"Cho nên. . . Tiểu Tuyết à, ngươi nên gặp Chương lão bản đi, Trương tỷ cam đoan với ngươi, Chương lão bản chỉ là ái mộ danh tiếng của ngươi, chứ không có ý gì cả!"
Trương Viện tận tình khuyên bảo .
Mộ Dung Tuyết suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được, ta thay bộ đồ đã, Trương tỷ chờ một lát."
"Tiểu Tuyết, ngươi không thể. . . Cái gì, ngươi đồng ý?" Trương Viện vốn cho rằng Mộ Dung Tuyết sẽ cự tuyệt, không ngờ nàng lại đồng ý, làm Trương Viện cũng sững sờ.
"Ngươi đã nói như vậy, ta còn không chịu thì khác nào ta không quan tâm tới công ty ? Công ty giúp ta nhiều như vậy, ta cũng nên làm chút chuyện ."
Mộ Dung Tuyết vừa cười vừa nói.
Thực ra đây chỉ là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác quan trọng hơn là. . . Nàng hơi tin tưởng lời Beethoven nói, nếu như vậy, chân mệnh thiên tử của nàng sẽ xuất hiện vào tối nay?
Không hiểu sao nàng lại cảm thấy nôn nóng !
Trương Viện nhịn không được sự vui mừng, để mời được Mộ Dung Tuyết, Chương Hồng Tín đã hứa cho nàng một triệu, nghĩ đến sắp có 1 triệu về tay, Trương Viện làm sao có thể không vui vẻ?
Rất nhanh, Mộ Dung Tuyết thay đồ xong, sau đó make up, đi vào thang máy chuyên dụng cho phòng VIP xuống bãi giữ xe, rồi leo lên một chiếc Toyota Alpha.
Nửa tiếng sau, Toyota Alpha đi đến đại khách sạn Kim Kinh,
Mộ Dung Tuyết vừa xuống xe, đã có hai vệ sĩ mặc tây trang màu đen đón tiếp : "Chào Mộ Dung tiểu thư, ông chủ của chúng ta đang chờ bên trong, xin mời đi theo ta."
Mộ Dung Tuyết nhíu mày , gật gật đầu sau đó đi theo bọn họ vào khách sạn.
Vừa tới cửa khách sạn, nữ nhân viên xếp thành hai hàng cúi đầu chào: "Cung nghênh Mộ Dung Tuyết tiểu thư!"
Sắc mặt Mộ Dung Tuyết hơi biến đổi, quay đầu nhìn về phía Trương Viện, Mộ Dung Tuyết chỉ make up và ăn mặt bình thường, vệ sĩ của Chương Hồng Tín có thể nhận ra nàng thì có thể hiểu được, bởi vì trên đường đi Trương Viện đã nói biển số xe cho Chương Hồng Tín, nhưng mà những nữ nhân viên này làm sao biết nàng ?
Trương Viện cũng tỏ vẻ khó hiểu,sau đó vệ sĩ giải thích nguyên nhân: "Chuyện là thế này, vì mời Mộ Dung tiểu thư dùng cơm nên ông chủ của chúng ta đã bao toàn bộ đại khách sạn Kim Kinh, nhân viên phục vụ của khách sạn cũng biết Mộ Dung tiểu thư sẽ đến, buổi tối hôm nay, Mộ Dung tiểu thư là khách mời quan trọng nhất của đại khách sạn Kim Kinh ."
Mộ Dung Tuyết nhíu mày, nàng không thích phô trương như thế, càng không thích lộ ra việc nàng đến đây.
Trương Viện thì lại vui mừng, sau đó cảm thán nói: "Tiểu Tuyết a, ngươi nghe thấy không, ông chủ Chương rất coi trọng ngươi nên mới dám bao cả đại khách sạn Kim Kinh, thử nghĩ xem chỉ vì đêm nay mà đã dùng hết bao nhiêu tiền!"
"Được rồi Trương tỷ, chúng ta đi vào đi." Mộ Dung Tuyết không muốn nghe những lời này, liền xoay người đi vào khách sạn.
Dưới sự dẫn đường của vệ sĩ, Mộ Dung Tuyết, Trương Viện đi vào phòng VIP ở lầu hai .
Bên trong phòng, một người đàn ông trung niên mặt mày hồng hào tóc vuốt các thứ các thứ đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, giang hai tay ra nói ra: "Hoan nghênh Mộ Dung tiểu thư đến đây, Chương mỗ không thể nghênh đón từ xa , mong Mộ Dung tiểu thư thứ tội ."
Người này chính là Chương Hồng Tín, hắn tiếp tục bước đến trước mặt Mộ Dung Tuyết, ra vẻ muốn ôm Mộ Dung Tuyết một cái !
"Ông chủ Chương nói giỡn." Mộ Dung Tuyết không dám thất lễ đáp lại, mỉm cười sau đó lặng lẽ lui lại một bước, né cái ôm của Chương Hồng Tín.
Sắc mặt Chương Hồng Tín hơi biến, sau đó để tay xuống : "Nói thật lòng ta ái mộ Mộ Dung Tuyết tiểu thư đã lâu, nhưng hôm nay mới được gặp mặt, mời ngồi mời ngồi.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, tùy tiện tìm chỗ ngồi ngồi xuống.
Chương Hồng Tín phất phất tay với hai tên vệ sĩ, bọn họ liền rời khỏi phòng, như vậy bên trong phòng lớn chỉ còn ba người Chương Hồng Tín, Mộ Dung Tuyết, Trương Viện .
Sau khi nói chuyện một hồi, thì thịt rượu đã đem lên đầy đủ, Chương Hồng Tín vô cùng nhiệt tình gắp thức ăn, mời rượu Mộ Dung Tuyết .
Lăn lộn trong ngành giải trí hai năm, Mộ Dung Tuyết cũng học được cách ứng xử trên bàn tiệc, hành động có chừng mực, không lạnh nhạt với Chương Hồng Tín , cũng không đưa mình vào tình thế khó xử, uống mấy lần mới xong ly rượu vang đỏ.
Thấy việc này, trong mắt Chương Hồng Tín lóe lên một tia lạnh lùng, nháy mắt với nhân viên phục vụ bên cạnh.
Nhân viên phục vụ ngầm hiểu, thừa dịp Mộ Dung Tuyết không chú ý, bỏ thứ gì đó vào trong ly rượu của Mộ Dung Tuyết. . .
Ngay lúc này, một chiếc xe taxi dừng ở cửa của đại khách sạn Kim Kinh, Lý Phong, Tiết Tình từ trong xe đi ra.
"Xin lỗi ngài , tối nay đại khách sạn Kim Kinh đã được người khác bao lấy, ngài vui lòng đổi sang nơi khác dùng cơm."
Lý Phong vừa đi tới cửa, quản lý khách sạn liền ra đón, giọng nói tuy cung kính, nhưng ánh mắt thì nhìn Lý Phong bằng vẻ khinh miệt.
Số người đón taxi đến đại khách sạn Kim Kinh ăn cơm thật đúng là không nhiều. . .
Lý Phong cười lạnh: "Hắn bỏ ra bao nhiêu tiền , ta ra gấp đôi."
Quản lý : "? ? ?"
Cái gì. . . Hắn không nghe lầm chứ, muốn ra giá gấp đôi để bao lại đại khách sạn Kim Kinh ? Hắn có biết tốn bao nhiêu tiền không ? Người anh em này muốn lấy le trước mặt gái sao!
Tiết Tình cũng sững sờ, nàng đang đọc sách trong phòng , đột nhiên bị Lý Phong kêu đi ra, nói cái gì mà muốn đi ăn khuya.
Ăn khuya thì ăn khuya a, Tiết Tình nghĩ ăn ở quán ven đường là được, nhưng ai biết Lý Phong lại mang nàng tới đại khách sạn Kim Kinh, còn nói muốn bao đại khách sạn Kim Kinh.
Trời ạ, Lý Phong đang theo đuổi nàng sao?
Nghĩ đến khả năng này, nội tâm Tiết Tình giống như hươu con chạy loạn, xen lẫn một chút . . .Mong chờ!
Quản lý cười khổ nói: "Tiên sinh, có lẽ ngài không biết chuyện này sẽ tốn bao nhiêu tiền. . ."
"Ta không cần biết bao nhiêu tiền mới có thể bao đại khách sạn Kim Kinh, ta chỉ biết mình rất có tiền, vô cùng có tiền, ngươi nói thẳng giá đi, đừng lãng phí thời gian của ta ."
Lý Phong không kiên nhẫn nói .
Chỉ còn 15p nữa là đến giờ làm nhiệm vụ, Lý Phong không muốn lãng phí thời gian ở cửa ra vào, tránh bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để cứu Mộ Dung Tuyết.
Quản lý đại sảnh xém chút bị Lý Phong làm bật cười , khẩu khí của người trẻ tuổi này rất cuồng a, quan trọng là hắn chưa từng gặp Lý Phong, thử hỏi xem có công tử nào ở Kim Kinh này hắn chưa gặp!
"Vị tiên sinh kia trả 2 triệu bao nhà hàng, tiên sinh, ngài khẳng định muốn bỏ 4 triệu sao?"
Quản lý cười mỉm nói.
Hắn đúng là không tin một tên thanh niên trẻ tuổi đi xe taxi có thể bỏ 4 triệu bao lại đại khách sạn Kim Kinh!