Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 516: CHƯƠNG 516. ĐIỆU THẤP THẦN HÀO

Chương 478: Điệu thấp Thần Hào

"4 triệu mà thôi, chỉ là một số tiền nhỏ, quét thẻ đi." Nói xong, Lý Phong móc trong ngực ra một cái thẻ ngân hàng.

Quản lý Tiết Phi: "? ? ?"

Tiết Tình: "? ? ?"

Nữ nhân viên xếp thành hai hàng bên sảnh: "? ? ?"

Đùa à. . . Hắn thật sự định dùng 4 triệu bao khách sạn , không phải chỉ là bữa ăn thôi sao, có cần phải như thế không? Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ của cá nhân Tiết Tình, Tiết Phi và nữ nhân viên thì nghĩ Lý Phong là đang cố ý lấy le trước mặt gái, biết đâu bây giờ hắn đồng ý quẹt thẻ, sau đó lại đổi ý? Nghĩ tới đây, Tiết Phi bật cười lớn nói: "Được, để ta giúp ngài quét thẻ." Nói xong, hắn cầm tấm thẻ, vì muốn cho Lý Phong thời gian đổi ý , hắn đã cố ý duỗi tay từ từ. Có điều Lý Phong không đổi ý như hắn nghĩ, Tiết Phi dễ dàng cầm tấm thẻ ngân hàng của Lý Phong vào tay. Trong chớp mắt , nụ cười trên mặt Tiết Phi cứng lại, sau một lúc lâu sắc mặt hắn trở nên nghiêm trọng, hỏi: "Tiên sinh, nếu chút nữa số dư tài khoản không đủ thì…?"

Lý Phong cười một tiếng: "Ngươi đang kể chuyện hài sao, cho dù có mua lại cái khách sạn này, thì số dư trong thẻ này vẫn còn thừa rất nhiều, nhanh lên, đừng lãng phí thời gian, ta còn muốn ăn khuya nữa."

Khóe miệng Tiết Phi giật một cái, khoác lác cái gì, muốn mua lại đại khách sạn Kim Kinh ? Ngươi biết khách sạn này trị giá bao nhiêu không? Ít nhất cũng phải 3 tỷ! Muốn làm màu trước mặt người đẹp chứ gì, được, lão tử xem ngươi có thể giả bộ tới khi nào! Nghĩ đến đây, Tiết Phi đi đến quầy tiếp tân, nhập 4 triệu vào máy quét thẻ, quét thẻ xong hắn đưa máy pos cho Lý Phong: "Tiên sinh, mời ngài bấm mật khẩu." Theo hắn nghĩ, thời điểm này Lý Phong sẽ liên tục bấm sai mật mã ba lần , tấm thẻ bị khóa, sau đó thì xong chuyện. Nhưng mà ai ngờ khi Lý Phong nhận máy pos thì hắn bắn đầu bấm “tít tít tít…”, sau đó nhấn xác nhận, sau đó nữa thì máy POS liền xác nhận thông tin là đúng và nhả biên lai ra.

Tiết Phi: ". . . ? ? ? ! ! !" Con mẹ nó người này có 4 triệu thật , mà còn dùng 4 triệu một cách rất nhẹ nhàng không chút đau lòng ? ! Xong rồi, gặp phải chủ tịch có sở thích chơi thử lòng và cái kết rồi!

"Giao dịch thành công, giúp ta mời khách đang ăn rời khỏi đây đi." Lý Phong ký tên vào biên lai rồi nói.

Tiết Phi sững sờ, sau đó sắc mặt kịch biến! Con mẹ nó, hắn phát hiện mình quên một vấn đề lớn, tối nay nhà hàng được ông chủ Chương bao hết , bây giờ hắn lại lấy 4 triệu của Lý Phong , không lẽ hắn phải đuổi ông chủ Chương đi? Ông chủ Chương là ai, phú hào hạng hai của thành phố Kim Kinh, so về thực lực thì đã gần với ông chủ của đại khách sạn Kim Kinh -- Chung Hoành Đạt . Nếu như có Chung Hoành Đạt ở đây thì muốn đuổi Chương Hồng Tín đi rất dễ dàng , nhưng hắn chỉ là quản lý nho nhỏ, cho hắn thêm tám cái lá gan cũng không dám đuổi Chương Hồng Tín !

"Ách. . . Lý tiên sinh à, là như vậy, 4 triệu này bọn ta không thể nhận, nhưng mà bây giờ kế toán đã nghỉ rồi, ngài vui lòng đợi đến sáng mai chúng ta sẽ hoàn tiền lại được không ?" Tiết Phi nhìn tờ biên lại được kí tên, nhỏ giọng nói.

Lý Phong nhíu mày: "Ngươi có ý gì, lấy tiền của tiểu gia mà lại không chịu làm việc?" Sắc mặt Tiết Phi hơi biến , vội vàng giải thích nói: "Không phải không phải, khách sạn đã được ông chủ Chương bao , chúng ta không thể bội ước a."

Sắc mặt Lý Phong phát lạnh, cười lạnh nói: "Vậy sao lúc ta quẹt thẻ ngươi không nói chuyện này, giờ ngươi lại nói không dám chọc vào ông chủ Chương , nhưng lại dám chọc vào tiểu gia? Không thèm để tiểu gia vào mắt?" Tiết Tình đứng một bên nhíu mày lại, cảm thấy Lý Phong khác với ngày thường. Trong ấn tượng của nàng, trừ phi Lý Phong bị người khác khiêu khích, nếu không sẽ luôn giữ vẻ nho nhã lễ độ, không hùng hổ dọa người như vậy. Hơn nữa. . . Lý Phong mang nàng tới đây thật sự chỉ để ăn khuya ? Không lẽ. . . Lý Phong muốn khoe khoang trước mặt nàng ? Không đúng, Lý Phong không ngây thơ như vậy, chỉ cần thân phận là Beethoven đã đủ để làm nàng sùng bái, Lý Phong cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện ? Không nghĩ ra!

"Lý tiên sinh, việc này phải trách ta không nói rõ với ngươi trước, ta xin lỗi ngươi, có điều. . . Tối nay thực sự không thể chiêu đãi Lý tiên sinh, mời hai vị trở về , ngày mai ta sẽ nhờ kế toán trả 4 triệu lại không thiếu một cắc." Tiết Phi ngừng cười, cứng nhắc nói .

Lý Phong hùng hổ dọa người làm cho Tiết Phi rất khó chịu, tuy Tiết Phi chỉ là một cái quản lý, nhưng đánh chó phải ngó mặt chủ, Lý Phong muốn làm màu trước mặt hắn, thì phải hỏi qua ý của ông chủ sau lưng hắn là Chung Hoành Đạt ! Nếu Lý Phong muốn ép hắn, thì hắn sẽ gọi cho Chung Hoành Đạt báo cáo tình huống, đến lúc đó hắn sẽ để Lý Phong ôm mặt đầy máu đi về!

"Nếu ta không đi thì sao?" Lý Phong cười lạnh, tên quản lý này rất cứng rắn a, thú vị.”

"Vậy thì đừng trách ta không khách khí." Sắc mặt Tiết Phi lạnh xuống .

"Ồ? Ta đúng là muốn nhìn xem ngươi định không khách khí như thế nào, có điều bây giờ, tiểu gia muốn ăn khuya trước đã" Lý Phong cười lạnh một tiếng, nhấc chân muốn lên lầu hai. Thời gian 1 giờ mà hệ thống thông báo chỉ còn 10 phút, hắn không thể tiếp tục trì hoãn. Sắc mặt Tiết Phi hơi biến , hắn muốn ngăn Lý Phong lại, nhưng vào lúc này, vệ sĩ của Chương Hồng Tín canh giữ ở chân cầu thang đã nhanh hơn hắn một bước, chặn ở trước mặt Lý Phong.

"Ông chủ của chúng ta đang dùng cơm ở lầu hai, người không có phận sự không được vào." Lý Phong nhìn hai tên vệ sĩ một chút, sau đó nghiền ngẫm nói: "Nếu như ta nhất định phải đi lên thì sao?"

"Vậy thì đừng trách chúng ta động thủ!" Nói xong, hai tên vệ sĩ liền vây quanh hai bên Lý Phong , chỉ cần Lý Phong bước thêm một bước là sẽ ra tay. Hai tên vệ sĩ đều là người luyện võ, người bình thường không phải đối thủ của bọn hắn, dù là vận động viên tán thủ chuyên nghiệp , muốn đấu với bọn hắn thì cũng phải cỡ vô địch cấp tỉnh.

Tiết Phi bình chân như vại đứng một bên xem kịch, hắn muốn nhìn xem thanh niên họ Lý này có tư cách gì mà đòi khiêu chiến ông chủ Chương !

Lầu hai, bên trong phòng VIP . Qua ba lần rượu, hai gò má trên gương mặt xinh đẹp của Mộ Dung Tuyết đã đỏ ửng: "Ông chủ Chương, ta không uống nổi nữa, để ta lấy trà thay rượu uống tiếp với ngài, có được không?" Chương Hồng Tín cười ha ha một tiếng: "Mộ Dung tiểu thư đã mở miệng, nếu ta không đồng ý thì chẳng phải là không biết thương hoa tiếc ngọc sao ? Có điều. . . Ta đề nghị chúng ta cùng uống một ly cuối cùng, sau ly này , Mộ Dung tiểu thư sẽ đổi qua uống trà, được không?"

"Cái này. . ." Trên mặt Mộ Dung Tuyết hiện ra vẻ do dự. Với tửu lượng của nàng , nếu uống thêm một ly rượu vang đỏ thì cũng không có vấn đề gì, nhưng nàng sợ đây chỉ là cái cớ mà Chương Hồng Tín dùng để mời rượu , cho nên nàng rất do dự.

"Được rồi, phục vụ ! Ngươi giúp Mộ Dung tiểu thư rót rượu đi, một chút xíu là được, ta và Mộ Dung tiểu thư sẽ uống một ly cuối ." Chương Hồng Tín quay qua nói với nhân viên phục vụ .

"Vâng, ông chủ Chương." Nhân viên phục vụ đi đến bên cạnh Mộ Dung Tuyết , rót vào ly của nàng một chút rượu. Thấy vậy, Mộ Dung Tuyết thở phào, bưng ly rượu lên nói : "Vậy ta xin uống cùng ông chủ Chương một ly cuối." Nói xong, Mộ Dung Tuyết và Chương Hồng Tín chạm cốc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Chương Hồng Tín Yên lặng nhìn Mộ Dung Tuyết uống hết rượu trong ly, sau đó trong mắt đột nhiên lóe lên một vệt hàn quang, âm thầm nói: "Mộ Dung Tuyết, tối nay ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta. . ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!