Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 517: CHƯƠNG 517. MỚI THẤY MỘ DUNG TUYẾT

Chương 479: Mới thấy Mộ Dung Tuyết

Sau khi uống xong một chút rượu vang đỏ này, quả nhiên Chương Hồng Tín không ép Mộ Dung Tuyết uống rượu tiếp.

"Xem ra ông chủ Chương cũng không tệ lắm!"

Trong lòng Mộ Dung Tuyết có chút kinh ngạc, đồng thời nàng bắt đầu hoài nghi tiên đoán của Beethoven , không lẽ. . . Beethoven đùa với nàng ?

Suy nghĩ một chút cũng đúng, mấy trò bói toán này không đáng tin cậy, suýt nữa nàng đã tin rồi, aizz.

"Được rồi, nơi này không còn việc của ngươi nwax, ngươi ra ngoài đi."

Chương Hồng Tín phất phất tay với nhân viên phục vụ, đuổi nàng ra khỏi phòng.

Thực ra nhân viên phục vụ này không phải là nhân viên của khách sạn, mà là thư ký Chương Hồng Tín giả trang, thư ký này không chỉ tự ra trận, còn giúp Chương Hồng Tín làm việc xấu, là tâm phúc của hắn.

Lúc này, ở cầu thang lầu một.

Lý Phong nhìn hai tên vệ sĩ vây quanh mình, như cười mà không phải cười nói : “Không phải các ngươi muốn ra tay sao, đến đây, ta đang chờ a."

"Hừ, không biết sống chết!"

Hai tên vệ sĩ cười lạnh một tiếng, cùng nhau đánh về phía Lý Phong , một tên đánh vào mặt , một tên đánh hạ bộ.

Tiết Phi đứng đằng xa cười lạnh, hắn đã sớm khó chịu với thái độ hùng hổ dọa người của Lý Phong từ sớm, hắn rất hi vọng nhìn thấy cảnh Lý Phong bị hai vệ sĩ đá văng ra ngoài!

Còn Tiết Tình... Nàng hoàn toàn không lo lắng cho Lý Phong, ngược lại còn đổ mồ hôi giùm hai tên vệ sĩ, phải biết Lý Phong là người có thể đánh Chung Hoành Đạt nổ thành một đống thịt, chỉ hai tên bảo tiêu cũng muốn bắt nạt Lý Phong? Bọn họ nên nghĩ cách giữ mạng trước đi!

"Phanh" "Phanh "

Lý Phong nhanh như chớp đá ra hai cái, làm hai tên vệ sĩ ôm bụng dưới rên rỉ.

"Thật. . . Thật mạnh!"

"Đau. . . Đau quá!"

Trên trán hai tên vệ sĩ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bọn họ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như lệch khỏi chỗ cũ, cực kỳ đau đớn!

"Chỉ có chút bản lĩnh như vậy mà cũng đòi cản ta, các ngươi bi thiểu năng à?"

Lý Phong lắc đầu cười lạnh, sau đó đi qua hai người, từ từ tiến lên cầu thang.

Hai tên vệ sĩ muốn ngăn cản, nhưng mà quá đau đớn, không thể đứng dậy ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lý Phong và Tiết Tình đi lên lầu.

Tiết Phi đứng ở một bên trợn tròn mắt lên .

Không đúng a. . . Hai vị bảo tiêu này nhìn qua trâu bò như vậy, sao có thể dễ dàng bị Lý Phong đánh gục, đùa sao?

Sau một lúc sững sờ, Tiết Phi vội vàng chạy như bay lên lầu, lúc này, Lý Phong đã tới cửa phòng VIP kia.

Thấy Lý Phong muốn mở cửa, Tiết Phi nhanh chóng ngăn cản: "Lý tiên sinh, ngươi không thể đi vào !"

Lý Phong nhếch miệng cười lạnh: "Tiểu gia đã bao toàn bộ khách sạn, tại sao không thể vào?"

Sau khi vào khách sạn thì Lý Phong đã dùng Thấu thị để quan sát tìm phòng của Mộ Dung Tuyết, vì vậy hắn mới đi thẳng đến phòng VIP này.

Nói xong, Lý Phong mở cửa phòng ra.

Ở trong phòng, Chương Hồng Tín đang kiên trì đợi thuốc có hiêu lực, không thể đoán được sẽ có người mở cửa, khi hắn thấy người vào thì sắc mặt liền biến đổi.

Đặc biệt là thấy rõ ràng người vào là một người nam nhân hoàn toàn xa lạ, sắc mặt hắn càng âm trầm hơn: "Ngươi là ai, ai cho ngươi vào đây? !"

Mộ Dung Tuyết cùng Trương Viện vốn cho rằng nhân viên phục vụ đi vào, nên lúc đầu không quay đầu lại, nhưng sau khi nghe Chương Hồng Tín nói thì hai người mới cùng nhau quay đầu nhìn lại , sau đó hai người đều sửng sốt.

Người trẻ tuổi này là ai, tại sao đột nhiên tới đây?

A, sau lưng hắn còn có một vị mỹ nữ, thật xinh đẹp, rất có tiềm năng tiến vào làng giải trí !

Lúc này Chương Hồng Tín cũng nhìn thấy Tiết Tình, ngay lập tức trong mắt của hắn lóe lên vẻ tham lam, thầm nghĩ: "Lại có một mỹ nữ đưa đến miệng, ông trời muốn cho ta được cưỡi cả nàng và Mộ Dung Tuyết cùng một lúc sao?"

Có ý nghĩ này, Chương Hồng Tín bỏ đi suy nghĩ đuổi Lý Phong ra ngoài.

"Xin lỗi ông chủ Chương, ta không thể ngăn cản hắn, để hắn quấy rầy ông chủ Chương rồi, thật sự xin lỗi ngài"

"Lý tiên sinh, xin ngươi đừng cố tình gây sự, nếu không ta sẽ gọi điện thoại báo cảnh sát!"

Tiết Phi nói xin lỗi Chương Hồng Tín xong, lại hung dữ nói với Lý Phong.

"Báo cảnh sát? Tùy ngươi, dù sao ta đã trả tiền, cảnh sát có tới thì lý và tình đều đứng về phía ta."

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, sau đó nhìn về phía Chương Hồng Tín nói : "Cái khách sạn này đã được tiểu gia bao rồi, ngươi tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc đi đi."

Nói xong, Lý Phong không đợi Chương Hồng Tín phản ứng, liền nhìn về phía Mộ Dung Tuyết nói: "Ngươi là Mộ Dung Tuyết tiểu thư đúng không, ta kaf Lý Phong, gặp được ngươi ở đây ta rất vui vẻ, nếu như Mộ Dung tiểu thư không chê thì có thể ở lại ăn khuya cùng chúng ta."

Chương Hồng Tín: "? ? ?"

Lão tử cũng có ngày bị người ta đuổi ra ngoài sao? Không phải ta đang nằm mơ chứ!

Mộ Dung Tuyết cũng có chút sững sờ. Ở lại ăn khuya? Ngươi tưởng ta là của cải trắng ven đường thích mời là được sao ? Ai cho ngươi sự tự tin này!

Cách làm của Lý Phong cũng làm Tiết Tình sững sờ, tối nay Lý Phong trúng tà sao, hành động rất kỳ lạ. . .

"Ngươi biết ta là ai không?"

Chương Hồng Tín nén xuống hỏa khí hỏi.

"Ta không cần biết ngươi là ai, ta chỉ biết là ta đã trả 4 triệu bao cái khách sạn này, nhiều gấp đôi ngươi , bây giờ, ta là người có quyền."

Lý Phong đi đến bên cạnh bàn tròn , tùy tiện kéo cái ghế dựa, bệ vệ ngồi xuống.

Sắc mặt Chương Hồng Tín trầm xuống: "Tiết quản lý, ngươi giải thích đi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào!"

Mẹ nó, đây là chuyện gì xảy ra? Tại sao mặt mũi Chương Hồng Tín của ta ở Kim Kinh lại bị chà đạp như thế?

"Cái này. . . Ông chủ Chươn, ta. . . Ta cũng không nghĩ đến việc này sẽ diễn biến theo chiều hướng như vậy."

Tiết Phi khóc không ra nước mắt, nếu hắn không xem thường Lý Phong, để Lý Phong quét thẻ, thì mọi chuyện đã không đến mức này.

Sắc mặt Chương Hồng Tín trầm xuống: "Vậy là. . . Ngươi thu 4 triệu của hắn thật rồi?"

"Ta. . . ta, ta chỉ nghĩ hắn khoác lác. . . Ai ngờ, hắn thật sự có 4 triệu ."

Hiện tại Tiết Phi hối hận vô cùng, hận không thể tự tát mình mấy chục cái!

"Mắt chó coi thường người khác !" Chương Hồng Tín giận dữ mắng một tiếng, sau đó lạnh giọng nói : "Tiết quản lý, ta rất thất vọng về ngươi, chuyện hôm nay ta sẽ nói cho Chung tiên sinh, để hắn quyết định, còn giờ thì ngươi đi ra ngoài cho ta!"

Việc Chung Hoành Đạt chết vẫn là một bí mật, rất ít người biết chuyện này, bọn người Chung Thụy Thành đã tính kỹ, định chờ thêm một thời gian nữa sẽ tuyên bố tin tức Chung Hoành Đạt "Bởi vì bệnh nặng mà qua đời" . . .

Tiết Phi giật mình, sau đó bịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, cầu xin tha thứ: "Chương tiên sinh, ta sai, ta sai rồi, van xin ngài cho ta một cơ hội có được không?"

"Lý tiên sinh, ta không nên mắt chó coi thường người khác, ngài có thể rời đi không, đợi ngày mai ta sẽ nhờ kế toán trả tiền cho ngài."

Nghỉ việc là chuyện nhỏ, nhưng sự trừng phạt của Chung Hoành Đạt lại là chuyện lơbs, hắn không muốn bị ném xác xuống sông cho cá ăn!

"Khách sạn này là sản nghiệp của Chung gia sao. . . Thú vị."

Lý Phong âm thầm nói, không thèm quan tâm đến Tiết Phi .

Chương Hồng Tín không muốn nghe Tiết Phi giải thích: "Đủ rồi, chuyện này chính ta sẽ giải quyết, ngươi đi ra ngoài cho ta, nếu không thì ta sẽ gọi điện thoại cho Chung tiên sinh !"

Sắc mặt Tiết Phi lộ vẻ đau khổ, cắn răng lui ra ngoài.

Chương Hồng Tín hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn Lý Phong bằng ánh mắt bất thiện : "Nếu ngươi đã trả cho khách sạn 4 triệu, vậy ta cho phép ngươi ăn tối ở đây, bây giờ ngươi có thể ra ngoài tìm một gian phòng khác ."

Nói xong hắn phất phất tay với Lý Phong , giống như đuổi một con ruồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!