Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 519: CHƯƠNG 519. TRAI THẲNG?

Chương 481: Trai thẳng chuẩn men ?

Việc này xảy ra quá bất ngờ, làm cả phòng đột nhiên yên tĩnh!

Sau đó. . .

Trương Viện vọt tới bên cạnh Mộ Dung Tuyết, quan tâm hỏi: "Tiểu Tuyết, ngươi sao vậy?"

"Ta. . . Ta đột nhiên cảm thấy toàn thân không còn sức lực, đầu óc choáng váng." Mộ Dung Tuyết nói bằng giọng mệt mỏi.

"Không lẽ. . . Không lẽ ngươi uống say?" Lúc nói chuyện, Trương Viện nhìn về hướng Chương Hồng Tín.

Sắc mặt Chương Hồng Tín trầm xuống, lạnh lùng nói: "Không phải uống say thì là gì? Họ Lý kia, bây giờ ta không muốn nói nhảm với ngươi nữa, mời ngươi rời đi, ta muốn đưa Mộ Dung tiểu thư về khách sạn!"

Dược hiệu phát tác sớm hơn hắn dự đoán hai ba phút, nhưng cũng không sao, loại thuốc này chỉ làm Mộ Dung Tuyết mất hết sức lực, đầu óc vẫn minh mẫn, chứ không phải loại làm người ta điên cuồng lên xé quần xé áo.

Với lại thời gian hiệu lực của thuốc chỉ có hai giờ, về sau dù test bằng cách nào cũng không tìm được chứng cứ.

Dựa theo kế hoạch của Chương Hồng Tín, sau khi dược hiệu phát tác hắn sẽ "yêu” mỹ nữ tại chỗ.

Còn về phần Trương Viện. . . Loại nữ nhân này chỉ yêu tiền, cho đủ tiền, đảm bảo nàng sẽ không xen vào chuyện của người khác.

Cho dù nàng muốn xem vào, thì vẫn có vệ sĩ của hắn, chỉ cần gọi một tiếng vệ sĩ của hắn sẽ kéo Trương Viện ra ngoài, sau khi hắn cùng Mộ Dung Tuyết gạo nấu thành cơm, chỉ cần quay video lại là được.

Còn sau này liệu Mộ Dung Tuyết có khởi tố hắn hay không thì. . . Đối với Chương Hồng Tín chuyện này không thành vấn đề !

Có điều Lý Phong lại đột nhiên xuất hiện làm xáo trộn kế hoạch của hắn!

Lý Phong nhịn không được cười lạnh: "Uống say? Theo ta thấy thì nàng trúng mê dược mới đúng a ?"

"Không có khả năng! Ngươi nói bậy!" Suýt chút nữa Chương Hồng Tín đã nói "Ta không có" liên tục ba lần, may là hắn vẫn đủ tỉnh táo, biết rằng nói vậy chẳng khác nào không đánh đã khai.

Có điều Chương Hồng Tín thật sự rất sốt sắng, làm sao Lý Phong đoán được Mộ Dung Tuyết trúng mê dược, thật vô lý!

Trong lòng Mộ Dung Tuyết căng thẳng, vội vàng cảm nhận một chút, phát hiện trạng thái bây giờ đúng là không giống uống say, bởi vì khi uống say thì ý thức không thể thanh tỉnh, nhưng mà giờ phút này ý thức của nàng vẫn thanh tỉnh, chỉ là toàn thân không còn khí lực.

Không lẽ nàng thật sự trúng mê dược?

Trời ạ, nếu thật như vậy, không lẽ Beethoven nói đúng? Tên Lý Phong kia chính là chân mệnh thiên tử của nàng ? Không muốn a!

May là Lý Phong không dùng Đọc Tâm Thuật với Mộ Dung Tuyết, nếu không sẽ bị Mộ Dung Tuyết chọc cho tức chết.

Tiểu gia có chỗ nào không tốt mà làm ngươi ghét bỏ như thế?

Lý Phong nhịn không được cười lạnh: "Ha ha, ta có nói bậy hay không thì chỉ cần rút máu của Mộ Dung Tuyết tiểu thư đi xét nghiệm là sẽ biết !"

Sắc mặt Chương Hồng Tín lại biến đổi: "Ngươi đang cố tình gây sự! Họ Lý kia, nếu như ngươi vẫn không rời đi, coi chừng ta không khách khí với ngươi !"

"Ồ? Ngươi định không khách khí với ta thế nào, nói ra nghe thử xem?" Lý Phong móc móc lỗ tai, ra vẻ nghiêm túc lắng nghe.

"Tốt, đây là ngươi ép ta!" Chương Hồng Tín cắn răng lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại: "Alo, A Lực phải không, ta đang gặp phiền phức ở đại khách sạn Kim Kinh, ngươi nhanh dẫn người tới xử lý, sau này ta sẽ hậu tạ!"

Sắc mặt Lý Phong hiện ra vẻ quái dị, A Lực? đừng nói là Tề Lực nha?

Tiết Tình cũng đoán được khả năng này, sắc mặt cũng hiện ra vẻ quái dị.

Nếu thật là Tề Lực thì việc này sẽ thành chuyện vui lớn. . .

"Tiểu tử, ta đã gọi người rồi, nếu như ngươi không muốn gặp đại phiền toái thì nhanh chóng rời khỏi nơi này đi."

Chương Hồng Tín để điện thoại xuống, ngoài mạnh trong yếu nói.

Việc vệ sĩ dưới lầu không có động tĩnh đã làm cho Chương Hồng Tín không còn dám nói cứng, nhưng hắn cũng không có biện pháp tốt hơn, chỉ có thể bí quá hoá liều!

"Thật sao, vậy ta không đi nữa." Lý Phong kéo một cái ghế, ra hiệu cho Tiết Tình ngồi xuống, sau đó nói: "Ta muốn nhìn thử xem, tại Kim Kinh này ai dám động đến tiểu gia!"

Nếu Mộ Dung Tuyết chỉ trúng mê dược bình thường, vậy hắn cũng không cần giải độc cho Mộ Dung Tuyết vội, nếu giải độc quá sớm thì làm sao có chứng cứ để trừng phạt Chương Hồng Tín ?

Bộ dáng tự tin của Lý Phong làm Chương Hồng Tín càng thêm suy nghĩ, nhưng dù hắn vắt hết óc cũng không nghĩ ra có vị công tử nào họ Lý ở Kim Kinh .

Ở bên kia, Mộ Dung Tuyết rất muốn Lý Phong đưa mình đi bệnh viện, nhưng lại sợ làm như vậy sẽ chọc giận Chương Hồng Tín, sau đó hắn không giúp công ty giải trí Thịnh Đường nữa, nên nàng chỉ có thể gắng gượng nằm sấp trên bàn.

Trương Viện cũng trầm mặc, thực sự lúc Lý Phong nói Mộ Dung Tuyết trúng mê dược, nàng đã tin hơn phân nửa.

Chương Hồng Tín cũng không phải thiện nam tín nữ gì, cả đêm nay hắn tỏ ra nho nhã lễ độ ở trước mặt Mộ Dung Tuyết, không giống phong cách của hắn chút nào, nếu nói không có ý gì thì Trương Viên nhất định không tin.

Có điều Chương Hồng Tín đồng ý cho nàng 1 triệu, bây giờ tiền chưa tới tay, nàng chắc chắn sẽ không trở mặt với Chương Hồng Tín, nên nãy giờ chỉ giữ yên lặng.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khoảng 5, 6 phút sau , dưới lầu có rất nhiều tiếng bước chân và la ó truyền lên.

Lúc này ánh mắt Chương Hồng Tín sáng lên: "Đến rồi!"

Quả nhiên, hắn mới nói xong không bao lâu, thì Tề Lực đã dẫn người xông vào phòng.

"Tên đui mù nào dám gây phiền phức cho ông chủ Chương , bước ra đây cho lão tử. . . Lý thiếu? !"

Tề Lực còn chưa kịp xong nói lời hăm dọa, đã nhìn thấy Lý Phong nhàn nhã ngồi uống trà , lúc này hắn lập tức cảm thấy sợ hãi nhũn cả chân!

Con mẹ nó con mẹ nó con mẹ nó, không lẽ hôm nay bước chân trái ra đường, sao lại gặp phải sát tinh này rồi?

Chương Hồng Tín vốn định ưỡn ngực, lấy lại phong độ, nhưng sau khi nghe được câu này của Tề Lực thì hắn đã bị dọa suýt ngã từ trên ghế xuống!

Con mẹ nó tình huống thế nào? Tề Lực biết Lý Phong ? Còn gọi Lý Phong là Lý thiếu? ! Rốt cuộc Lý Phong là ai? !

"Mắt ngươi vẫn còn khá tốt, nhanh như vậy đã nhận ra ta."

Lý Phong đặt chén trà xuống, như cười mà không phải cười nói .

"Lý. . . Lý thiếu, lần trước từ biệt ở Hoàng gia số 1 , hình ảnh cao lớn uy nghiêm của lão nhân gia ngài đã khắc sâu vào đầu óc ta, không thể quên được!"

"Ta nằm mơ cũng thấy được tư thế oai hùng của Lý thiếu, ông trời có mắt, rốt cục nguyện vọng này đã được thực hiện, Lý thiếu a. . ."

Tề Lực càng nói càng hăng , càng nói càng thổi phồng.

Chương Hồng Tín nghe xong câm nín!

Tề Lực a Tề Lực, dù sao ngươi cũng là lão đại thế giới ngầm ở Kim Kinh, có cần nịnh bợ một người trẻ tuổi đến mức này không ? !

Mộ Dung Tuyết và Trương Viện cũng sững sờ, đường đường là đàn ông đầu đội trời chân đạp đất , lại đi nịnh bợ một tên thanh niên như vậy, không lẽ Chương Hồng Tín thuê hắn đến tấu hài ? Giải tỏa bầu không khí căng thẳng?

Ngay lúc Tề Lực đã sắp sử dụng hết vốn từ của mình thì Lý Phong vội vàng khoát tay nói: "Ngừng, đừng nói lung tung, tiểu gia không có hứng thú với nam nhân!"

"Vâng vâng vâng, Lý thiếu là trai thẳng, chỉ có mỹ nữ như Tiết Tinh tiểu thư mới phù hợp với ngài."

Tề Lực cố gắng nịnh bợ thêm lần nữa !

Lúc này, khuôn mặt Tiết Tình đỏ bừng , không hiểu trong lòng sao lại cảm thấy vui vui . . .

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, hận không thể may miệng Tề Lực lại, con mẹ nó. . . Tề Lực nói như vậy lỡ làm Tiết Tình hiểu lầm là hắn cố ý bắt Tề Lực nói vậy thì sao?!

Có điều Lý Phong cũng cảm thấy kỳ quái không hiểu sao Tề Lực sợ sệt như thế , chẳng lẽ hắn đã biết việc mình đuổi Chung gia ra khỏi Kim Kinh ?

Lý Phong đoán đúng, hắn là chó giữ nhà của Chung gia , lúc Chung gia dọn nhà ra khỏi Kim Kinh, Chung Thụy Thành đã thông báo cho hắn.

Thông báo rất đơn giản, từ nay về sau, thái độ của Tề Lực khi gặp Lý Phong phải giống với thái độ mà hắn gặp Chung Hoành Đạt!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!