Chương 482: Để ngươi đi sao?
Mộ Dung Tuyết sững sờ, nếu Tiết Tình thật sự là bạn gái của Lý Phong, vậy thì dự đoán của Beethoven đã sai rồi, người có bạn gái làm sao có thể trở thành chân mệnh thiên tử của nàng ? !
Không lẽ. . . sau này Lý Phong sẽ vì nàng mà chia tay Tiết Tình? Suy đoán này càng vô lý! Làm sao nàng có thể thích một người đàn ông như vậy được!
Đúng lúc này, Lý Phong liền giải thích : "Đừng nói nhảm, ta và Tiết tiểu thư chỉ là bằng hữu, những lời ngươi nói tuy không có ảnh hưởng gì đến ta, nhưng còn Tiết tiểu thư thì sao ?"
Lý Phong nói như vậy vì không muốn làm cho Tiết Tình hiểu lầm, có điều hắn không biết là, bởi vì câu nói này, mà trong lòng của Tiết Tình dâng lên cảm giác mất mát, ngược lại Mộ Dung Tuyết cao hứng hơn một chút.
Không thể không nói, bói toán là một thứ rất đáng sợ, nhờ có "tiên đoán" của Beethoven , nên Mộ Dung Tuyết đã đặc biệt chú ý nhất cử nhất động của Lý Phong , đồng thời tâm tình của nàng cũng biến hóa theo lời nói của Lý Phong .
"Vâng ! Lý thiếu, ta nói sai rồi, ta tự vả miệng mình ."
Nói xong, Tề Lực liền vả vào miệng mình một cái.
Mọi người không còn gì để nói…
Con mẹ nó, chỉ nói sai một câu đã lập tức vả miệng, Lý Phong phải đáng sợ đến mức nào mới làm Tề Lực khiếp đảm đến vậy ? Dù sao ngươi cũng là lão đại của thế giới ngầm Kim Kinh, giữ lại chút mặt mũi có được không ? !
"A Lực, ngươi. . ." Chương Hồng Tín muốn hỏi rốt cuộc Lý Phong là ai.
Ai ngờ Tề Lực đã mở miệng nói: "Ông chủ Chương, ngươi lần này đá phải tấm thép rồi, không cần biết ngươi và Lý thiếu có hiểu lầm gì, ta khuyên ngươi nên lập tức nhận lỗi với Lý thiếu , nếu không. . . Hậu quả tự chịu!"
Nghe xong câu này, Chương Hồng Tín liền kinh hãi không thôi, bây giờ hắn đã không còn quan tâm đến mặt mũi, vội vàng khẩn trương hỏi: "Tề tiên sinh, ngươi nhanh nói cho ta biết, hắn rốt cuộc là ai."
Cảm giác ai cũng biết hắn là ai nhưng duy chỉ có mình mình không biết thật sự rất khó chịu!
Vì hỏi ra thân thế của Lý Phong , Chương Hồng Tín đã đổi từ A Lực sang Tề tiên sinh, đủ để thấy hiện tại hắn hoảng đến mức nào .
"Một câu không thể giải thích rõ ràng, ta chỉ có thể nói Lý thiếu là người mà ngay cả gia chủ của Chung gia cũng không dám đụng vào."
Tề Lực hít sâu một hơi, lộ sắc mặt nghiêm túc nói.
Cũng bởi vì Lý Phong mà cả gia tộc Chung gia phải dọn nhà đi khỏi Kim Kinh, vậy chẳng phải cũng chính là “gia chủ của Chung gia cũng không dám đụng vào” sao?
Nếu Tề Lực biết Chung Hoành Đạt đã bị Lý Phong đánh nát bét, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
Chương Hồng Tín hít một hơi thật mạnh!
Thôi xong ! Lần này chơi lớn rồi, ngay cả Chung Hoành Đạt cũng không dám đụng vào, vậy thì Lý Phong này mạnh đến mức nào?
Cho dù Lý Phong mạnh bao nhiêu, đều không phải là người mà Chương Hồng Tín hắn có thể động vào !
Trong đầu Mộ Dung Tuyết và Trương Viện hiện giờ toàn là dấu chấm hỏi, gia chủ Chung gia là ai, lợi hại hơn cả Chương Hồng Tín sao?
Các nàng không phải người địa phương ở Kim Kinh , nên không biết sự khủng bố của Chung Hoành Đạt cũng là hợp tình hợp lý.
"Ta đột nhiên nhớ tới công ty còn có việc phải xử lý, gặp lại các vị sau."
Nói xong, Chương Hồng Tín liền muốn rời khỏi đây.
Không thể ở thêm nữa, Lý Phong làm hư chuyện tốt thì cứ mặc kệ, hắn không quan tâm nữa, ở lại đây chỉ có rước nhục vào người.
"Ai cho ngươi đi?"
Lý Phong trợn mắt, cười lạnh nói.
Nghe câu này, Tề Lực lập tức chạy tới ngăn Chương Hồng Tín lại.
Sắc mặt Chương Hồng Tín trở nên khó coi không thôi: "Lý thiếu, ta đã nhận thua, ngươi còn muốn như thế nào?"
Chương Hồng Tín rất khổ tâm, mới mấy phút trước Lý Phong cho hắn đi thì hắn không đi, bây giờ hắn muốn đi thì Lý Phong lại không cho hắn đi!
"Không muốn gì cả, chỉ muốn ngươi mang Mộ Dung tiểu thư đi bệnh viện kiểm tra, xem nàng có phải bị ngươi hạ dược hay không ."
Nãy giờ Lý Phong giải độc cho Mộ Dung Tuyết, chính là vì hắn muốn phơi bày chuyện xấu của Chương Hồng Tín làm phơi bày ra trước công lý.
"Lý thiếu, ngươi làm như vậy thì hơi quá đáng rồi."
Sắc mặt Chương Hồng Tín càng âm trầm, đúng là hắn hạ dược Mộ Dung Tuyết, nhưng chỉ là mê dược, vả lại hắn còn chưa làm gì Mộ Dung Tuyết, không lẽ Lý Phong muốn đuổi tận giết tuyệt sao?
Lý Phong nhịn không được cười lạnh: "Hừ, đã làm sai thì phải trả giá đắt, đạo lý rõ ràng như thế mà ngươi không hiểu sao?"
Ngay cả nghệ sĩ danh tiếng như Mộ Dung Tuyết mà Chương Hồng Tín cũng dám xuống tay, vậy thì rõ ràng là số lượng nghệ sĩ bị hắn làm nhục cũng không ít, nếu không lôi loại người này ra ánh sáng công lý, chẳng lẽ để hắn đi gây họa cho bao nhiêu người phụ nữ khác?
Đương nhiên, Lý Phong cũng biết chỉ dựa vào chút chứng cứ này thì không bắt được Chương Hồng Tín, có điều hắn có thể dùng hệ thống để tìm ra chứng cớ phạm tội của Chương Hồng Tín .
Tóm lại, nếu đã bị hắn bắt gặp, thì hắn sẽ khiến Chương Hồng Tín trả giá đắt!
"Ta làm gì sai?" Chương Hồng Tín gấp gáp nói: "Mộ Dung tiểu thư, từ đầu đến giờ, ta có hành động bất kính nào với ngươi không ?"
Mộ Dung Tuyết hữu khí vô lực lắc đầu: "Không có."
"Rất tốt, nếu ta không làm gì ngươi , vậy tên họ Lý này dựa vào cái gì bắt ta đưa ngươi đi bệnh viện kiểm tra, có thể ngươi ăn phải đồ ăn đồ bị hỏng, hoặc là cảm mạo nóng sốt thì sao? Chương Hồng Tín ta không phục !"
"Vốn dĩ gặp được Mộ Dung Tuyết tiểu thư vào tối nay là việc vui , thế mà có một số người đột nhiên xuất hiện làm ta mất vui, nhưng không có cách nào, người ta là đại nhân vật, Chương Hồng Tín ta không thể trêu vào !"
"Bất quá Chương Hồng Tín ta nói lời sẽ giữ lời, sau khi trở về ta sẽ gọi điện thoại cho Trần Tư, thương thảo việc mua cổ phần, hi vọng sau này có thể trở thành cộng sự của Mộ Dung tiểu thư ."
Nói xong Chương Hồng Tín nhìn về phía Mộ Dung Tuyết gật gật đầu, sau đó muốn vòng qua Tề Lực rời khỏi nơi đây.
Ai ngờ Tề Lực liền xoay người, tiếp tục ngăn đường đi của hắn : "Nếu Lý thiếu chưa gật đầu, thì ngươi không thể rời khỏi nơi này."
Lửa giận của Chương Hồng Tín bùng lên, quay đầu nhìn Lý Phong quát: "Họ Lý kia, Mộ Dung Tuyết tiểu thư còn không trách ta, ngươi thì có tư cách gì?"
"Lý tiên sinh, thả ông chủ Chương đi đi, ta. . . Ta không sao."
Mộ Dung Tuyết cực kì thông minh, tuy Chương Hồng Tín nói úp mở, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng, đó là nếu bỏ qua thì hắn sẽ mua cổ phần của Trần Tư.
Đây là cơ hội duy nhất để cứu công ty giải trí Thịnh Đường, nàng không muốn bởi vì mình mà ảnh hưởng đến công ty, dù sao Chương Hồng Tín cũng chưa làm được gì, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra là được.
Ai ngờ Lý Phong lại lắc đầu nói : "Không ! Ngươi có sao."
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"
Đây là vấn đề riêng của bản tiểu thư , ngươi còn đòi làm chủ giúp ta ?
"Lý tiên sinh, ta lặp lại lần nữa, ta không sao cả, xin ngài thả ông chủ Chương đi đi, được không?"
Mộ Dung Tuyết cố nén lửa giận nói.
"Không, ngươi có sao." Lý Phong lắc đầu, đứng khỏi từ chỗ ngồi : "Nếu như ngươi lo rằng đi bệnh viện kiểm tra sẽ chọc giận Chương Hồng Tín, dẫn đến việc công ty giải trí Thịnh Đường phá sản đóng cửa thì cứ yên tâm, bởi vì ta đã nói, ta có thể giúp công ty giải trí Thịnh Đường vượt qua giai đoạn khó khăn này."
Mộ Dung Tuyết nhíu đôi mi thanh tú hỏi : "Ngươi có biện pháp gì?"
Lý Phong mỉm cười, bá khí nói ra: "Rất đơn giản,mua lại công ty giải trí Thịnh Đường, có ta bơm tiền thì chắc chắn công ty giải trí Thịnh Đường sẽ sống lại, hơn nữa còn là sống khỏe hơn trước."
Nghe câu này, Chương Hồng Tín cười to : "Ngươi biết cổ phần trong tay Trần Tư có giá trị bao nhiêu không? 2,8 tỷ! Có thể ngươi đến từ gia tộc lớn nào đó, nhưng những người lớn trong nhà dám đồng ý để ngươi đập phá chơi đùa 2,8 tỷ sao?"
Mộ Dung Tuyết và Trương Viện cùng nhau gật đầu, Chương Hồng Tín có mấy chục tỷ, có thực lực để bỏ ra 2,8 tỷ, nhưng Lý Phong trẻ tuổi như vậy, cho dù bối cảnh thâm hậu, cũng không thể điều động bao nhiêu tiền.
Lý Phong cười một tiếng: "Tề Lực, nói cho hắn biết ta là ai."
Sắc mặt Tề Lực nghiêm hẳn lên, liếc nhìn mọi người, sau đó cao giọng nói: "Lý thiếu là ông chủ của Osvili,gia sản gần 100 tỷ, tổng tài sao cao hơn nhiều so với ông chủ Chương."
Sắc mặt Chương Hồng Tín kịch biến!
Mắt Trương Viện lộ ra tinh mang, hận không thể ngay lập tức ôm lấy Lý Phong.
Ngay cả Mộ Dung Tuyết cũng há hốc, trong đôi mắt đẹp nổi lên gợn sóng!