Chương 485: Phung phí của trời
Xem xong tin nhắn Lý Phong không nhịn được nhếch miệng cười.
Mộ Dung Tuyết tuy mới debut vẻn vẹn hai năm, nhưng lại có vô số fan, Lý Phong cũng là một trong số đó.
Đã từng có một khoảng thời gian Lý Phong mất ngủ nhiều đêm, mấy hôm sau khi đi trên đường vô tình nghe được ca khúc của Mộ Dung Tuyết, một loại cảm giác yên tĩnh trong tâm hồn trở về.
Từ đó về sau, mỗi lần ngủ Lý Phong đều đeo headphone, và nghe những ca khúc của Mộ Dung Tuyết để dễ ngủ, khi có thời gian, Lý Phong cũng sẽ lên mạng xem tin tức của Mộ Dung Tuyết.
Chỉ từ những hành động này có thể xem Lý Phong như một fan trung thành của Mộ Dung Tuyết.
Cho nên khi nhận nhiệm vụ cứu vãn Mộ Dung Tuyết, Lý Phong đã có ý tưởng đột phát, dùng thân phận của Beethoven để báo trước nguy hiểm cho Mộ Dung Tuyết , còn bồi thêm một câu hắn chính là chân mệnh thiên tử của Mộ Dung Tuyết .
Khi nhận nhiệm vụ này Lý Phong cũng đã suy nghĩ đến việc theo đuổi Mộ Dung Tuyết, cảm giác từ fan thành người yêu thậm chí là chồng sẽ sung sướng cỡ nào ?
Lý Phong cũng coi như có kinh nghiệm tình trường sâu dày, nhưng lúc mới gặp Mộ Dung Tuyết thì biểu hiện của hắn rất rụt rè.
Chiêu mèo vờn chuột này, từ trước đến nay đều là bách phát bách trúng!
"Ngươi cảm thấy thế nào?"
Sau khi Lý Phong cân nhắc một chút liền hỏi lại.
Thời điểm này không thể nói quá nhiều, để tránh lộ ra sơ hở, phải làm dấy lên lòng hiếu kỳ của Mộ Dung Tuyết, đây gọi là thả dây dài câu cá lớn, chờ Mộ Dung Tuyết chủ động mắc câu!
"Sao lại là ta cảm thấy? Chính ngươi nói chân mệnh thiên tử của ta sẽ xuất hiện cứu ta vào thời khắc nguy nan mà."
Vài giây đồng hồ sau, Mộ Dung Tuyết trả lời.
"Ta muốn hỏi là ngươi có cảm thấy hắn là chân mệnh thiên tử của ngươi không?"
Lý Phong cười cười, trả lời.
Lần này phải hơn một phút đồng hồ Lý Phong mới nhận được câu trả lời của Mộ Dung Tuyết : "Không biết. . . Thôi trễ rồi, ta muốn nghỉ ngơi, ngủ ngon ~ "
Lông mày Lý Phong nhướng lên, sau đó lắc đầu cười một tiếng: "Ngủ ngon."
Tiết Tình ngồi bên cạnh nhìn Lý Phong không ngừng gõ chữ gửi tin nhắn, trong lòng sinh ra một chút ghen tuông.
Đợi đến khi Lý Phong để điện thoại di động xuống, Tiết Tình mới giả bộ hỏi vu vơ : "Đang nhắn tin với Vận Trúc tỷ tỷ sao?"
Lý Phong lắc đầu: "Không phải, một người bạn."
Tiết Tình nhíu mày: "Nữ nhân?"
"Ừm?" Lý Phong cười cười, trêu chọc hỏi: "Đúng vậy, sao nào, ngươi định báo cho Vận Trúc sao?"
Tiết Tình sững sờ, sau đó vội vàng phủ nhận nói: "Không có, ta chỉ là hiếu kỳ. . ."
Lý Phong gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Rất nhanh, hai người đã trở lại nhà, giống như thường ngày, Tiết Tình cầm quần áo vào nhà vệ sinh chuẩn bị tắm rửa , Lý Phong thì ngồi ở trên ghế sa lon lướt Micro Blog chờ Tiết Tình đi ra.
10 phút sau , bóng đèn trong nhà chợt tắt, mọi thứ rơi vào bóng tối!
"Mất điện?"
Lý Phong để điện thoại di động xuống, âm thầm nói.
Đúng lúc này, trong toilet phát ra một tiếng đập nặng nề, sau đó một tiếng hét truyền đến: "A!"
"Không ổn!"
Lý Phong giật mình, vọt tới cửa nhà vệ sinh , đứng trước cửa hỏi: "Tiết Tình, ngươi không sao chứ?"
Không ai trả lời!
Bởi vì lo lắng cho an nguy của Tiết Tình, Lý Phong không kịp nghĩ gì nữa, nhanh chóng dùng Thấu thị nhìn vào trong.
Thấu thị có khả năng nhìn xuyên đêm, nên dù phòng tắm đen kịt, Lý Phong vẫn có thể nhìn rõ ràng mọi thứ bên trong.
Chỉ thấy trên mặt đất của phòng tắm có nước ứ đọng, nước từ vòi sen vẫn còn xả xuống, mà Tiết Tình thì nằm trên mặt đất, dùng mắt cũng có thể thấy, trên trán nàng đã sưng lên thành bánh bao!
"Đừng nói là đột nhiên cúp điện nên giật mình té ngã nhé !"
Nhìn hiện trường Lý Phong đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Vấn đề hiện tại là, hắn nên để Tiết Tình nằm như vậy, hay là vào ẵm Tiết Tình vào phòng ngủ?
Bây giờ là mùa đông, Kim Kinh nằm phía Nam, không có hơi ấm, phải dùng điều hòa, sau khi mất điện , nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống, nếu như cứ để Tiết Tình nằm trong phòng tắm như thế này, chắc chắn sẽ bị cảm lạnh!
"Không biết khi nào sẽ có điện lại, không thể do dự thêm nữa !"
Sau mấy giây suy nghĩ, Lý Phong làm ra quyết định, muốn dùng lực mạnh để phá nắm cửa.
Nhưng ai ngờ hắn chỉ vừa nhẹ nhàng vặn một cái, cửa đã mở ra.
Lý Phong: "? ? ?"
Cái gì. . . Tiết Tình đi tắm mà không khóa cửa, là nàng quên hay quá mức tin tưởng nhân phẩm của hắn?
"Kệ đi, bây giờ không phải là lúc suy nghĩ việc này."
Lý Phong lắc đầu bỏ qua suy nghĩ này, sau đó nhanh chóng đi đến bên cạnh Tiết Tình khom lưng ẵm nàng lên.
Cảm giác này không thể diễn tả bằng lời. . .
Lý Phong chỉ có thể cố nén suy nghĩ xấu xa, nhanh chóng mang Tiết Tình về phòng ngủ.
Ngay lúc Lý Phong để nàng giường, thì bỗng nhiên có điện lại!
Vừa đúng lúc này, Tiết Tình mở mắt ra, ánh mắt còn hơi mơ hồ!
Bốn mắt nhìn nhau. . .
"A!"
Hét lên một tiếng, Tiết Tình vội vàng kéo chăn mền che thân thể lại , sau đó hoảng loạn la lớn : "Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì? !"
Lý Phong: "? ? ?"
Làm gì là làm gì??? Sao lại trùng hợp như vậy a, ít ra cũng phải đợi ta đắp chăn mền đàng hoàng rồi ngươi hẵng tỉnh lại cũng được!
"Ngươi nghe ta giải thích. . ."
Tuy trong lòng Lý Phong bực bội, nhưng hắn nghĩ mình cũng nên giải thích một chút với Tiết Tình , nếu không thì sau này hai người không có cách nào ở chung.
Lúc này Tiết Tình cũng có cảm giác không đúng, lúc nãy nàng đang tắm, sau đó đột nhiên mất điện, trong lúc khẩn trương nàng trượt chân té ngã xuống đất, những việc sau này thì không rõ ràng.
"A, đau quá!"
Lúc này, trên trán có cảm giác nhói nhói, Tiết Tình vội vàng đưa tay lên sờ, lại bị Lý Phong ngăn cản: "Trên trán ngươi u thành một cục rồi, bây giờ đừng đụng vào, không thì nó sẽ chuyển biến xấu."
"Vậy là. . . Ta mới vừa té xỉu trong phòng tắm , sau đó ngươi phát hiện ra và ẵm ta lên đây?"
Tiết Tình vốn thông minh, không cần Lý Phong giải thích nàng đã hiểu ra.
"Không sai, ta sợ ngươi cảm lạnh, nên trong tình thế cấp bách đã vọt vào phòng tắm, bế ngươi lên đây."
"Có điều ngươi yên tâm, ban nãy mất điện, ta chưa thấy cái gì cả."
Lý Phong liên tục giải thích.
Những chuyện này hắn không nói thì không sao, hắn nói ra lại làm cho Tiết Tình đỏ mặt !
Đúng vậy, ban nãy mất điện, trong phòng tối om, nhưng mà ngươi bế ta ra ngoài, tiếp xúc da thịt trần trụi như vậy chẳng phải còn ghê gớm hơn cả ngắm nhìn sao? !
Tiết Tình chỉ mong mặt đất có cái lỗ nào đó xuất hiện để chui vào.
19 năm nay, nàng còn chưa từng nắm tay của người con trai nào chứ đừng nói là. . .
"Ngươi giận ta?"
Lý Phong có chút buồn bực, hắn lòng mang ý tốt, nhưng mà ở tình thế ban nãy thì đúng là có chút xấu hổ, nếu hắn là Tiết Tình hắn cũng sẽ cảm thấy như nàng.
"Ngươi cứu ta, ta cảm ơn ngươi còn không kịp, sao lại giận ngươi được."
Tiết Tình thở dài, từ từ nói.
Nàng còn nói gì được, đây là lần đầu nàng gặp tình huống này , vả lại Lý Phong cũng có ý tốt, nàng không giận Lý Phong , chỉ là hơi thẹn thùng một chút. . .
"Vậy thì tốt." Lý Phong thở phào, sau đó móc trong ngực ra một bình sứ nói : "Cái bánh bao trên đầu ngươi cần được chăm sóc , đây là Đồng nhan thủy, thoa vào một chút sẽ tan nhanh thôi."
Tiết Tình: "? ? ?"
Cái gì. . . Lý Phong đang nghiêm túc sao, một bình Đồng nhan thủy có giá 200 triệu lại đưa cho nàng dùng để tiêu sưng?
Phung phí của trời a !
"Đừng cảm thấy có áp lực tâm lý, ngươi thoa một chút là được, ngày mai là thứ hai, không lẽ ngươi muốn để đầu sưng như vậy đi học?"
Nói xong, Lý Phong mở nắp bình, rót mấy giọt Đồng nhan thủy vào tay, vừa thổi vừa xoa vào cục u của nàng.
Lúc này, Tiết Tình có cảm giác trong lòng như hươu con nhảy loạn. . .
(theo giang hồ đồn đại thì ở chương 1k2 anh main đã có xấp xỉ 20 em, ai da, không còn sắp xếp tình huống cưa cẩm kĩ càng nữa thì hơi buồn thật)