Chương 486: Không tử tế
Bởi vì giải thưởng 100 vạn nguyên cộng thêm danh tiếng đang hot của Beethoven , nên chỉ ba ngày sau số người follow Micro Blog của Beethoven đã đột phá 10 triệu.
Ngay sau đó, Lý Phong tuyên bố mở thưởng.
Trong danh sách 100 người trúng thưởng có tên của Mộ Dung Tuyết !
"Ta nói mà, các ngươi nhìn đi! các ngươi nhìn đi! Mộ Dung Tuyết quả nhiên trúng thưởng!"
"Xong rồi, ta còn định xem ngươi ăn hết một con heo, không ngờ ngươi đúng , tức thật. . ."
"A a a a! Ta có cảm giác vé trúng thưởng của ta đã bị Mộ Dung Tuyết cướp đi, Mộ Dung Tuyết, trả cho ta 10 ngàn , nhanh!"
"Mộ Dung Tuyết, ngươi đã có tài hoa, tại sao còn may mắn như vậy ? Thật không công bằng!"
"Trúng thưởng rồi, trúng thưởng rồi, 10 ngàn tệ đã vào tay ta, ta có thể mua P30 pro rồi ~ "
Đối với người bình thường mà nói, 10 ngàn tệ là một khoản không nhỏ, đủ để bọn họ vui vẻ rất lâu.
Trò chơi may rủi là vậy, có người vui có người buồn, số không trúng thì buồn là đương nhiên.
"Con mẹ nó, đến 100 người trúng mà lại không có ta, trong này chắc chắn có gian lận!"
"Mộ Dung Tuyết vừa tham gia rút thưởng là đã trúng, chúng ta rút thưởng thì không trúng? Ta đoán chúng ta căn bản không được ngó ngàng tới!"
"Không nghĩ tới một người làm nghệ thuật như Beethoven cũng âm thầm đi cửa sau, đúng là mở rộng tầm nhìn !"
Có một số người cứ nghĩ mình đã nhìn thấu chân tướng , sau đó thì chỉ điểm giang sơn, thật ra họ không biết, trong mắt người khác họ chỉ là lũ ngốc.
Đối với loại người này, Lý Phong không rảnh để ý, hắn cũng không phải là tiền nhân dân tệ, nên không thể nào làm tất cả mọi người đều thích hắn, không lẽ bị chó cắn lại phải cắn ngược lại sao ?
"Những người không trúng thưởng cũng đừng nản chí, trò chơi rút thưởng kiểu này sau này sẽ tiếp tục, ví dụ như mỗi lần fan của ta tăng thêm 10 triệu, ta sẽ lại tổ chức rút thưởng 1 triệu, không giới hạn số lần~ "
Sau khi Lý Phong đăng status này, một đợt thảo luận sôi trào trên internet.
Những người kêu gào gian lận, những người đòi block Lý Phong, lại âm thầm follow hắn lần nữa.
Lý Phong cũng không thèm để ý, những người này chỉ là tiểu nhân vật, may mắn quá kém, cho dù cho các ngươi thêm mấy cơ hội nữa các ngươi cũng không rút trúng được!
Trên một con đường ở Kinh Thành, một chiếc Toyota Alpha đang chạy từ từ, chen chúc trong dòng xe cộ .
Trong xe, Mộ Dung Tuyết vừa mới biểu diễn xong đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng bấm điện thoại di động, lúc này nàng đang check danh sách trúng thưởng của Beethoven.
Sau khi Mộ Dung Tuyết thấy mình trúng thưởng, liền vui vẻ kêu to lên!
Tài xế lái xe có kinh nghiệm mà còn bị hù giật mình, suýt nữa đụng phải xe bên cạnh.
Trương Viện ngồi kế bên dở khóc dở cười hỏi: "Tiểu Tuyết, có chuyện gì khiến ngươi vui vẻ như vậy ?"
"Trúng thưởng, ta trúng thưởng!" Mộ Dung Tuyết vui vẻ khoa chân múa tay.
Trương Viện hứng thú hỏi: "Tiểu Tuyết, ngươi mua vé số sao, trúng bao nhiêu vậy?"
"Không phải vé số, là trúng giải thưởng trong trò rút thưởng của Beethoven trên Micro Blog, ta trúng được 10 ngàn tệ !" Mộ Dung Tuyết hưng phấn nói .
Tài xế: "? ? ?"
Trương Viện: "? ? ?"
Ngươi là Tiểu Thiên Hậu của giới ca hát , 10 ngàn tệ mà thôi, có cần phải hưng phấn đến vậy không?!
Theo cái nhìn của bọn họ, Mộ Dung Tuyết là ngôi sao hạng nhất , có nhiều hợp đồng quảng cáo, đại sứ thương hiệu, người mẫu ảnh, đối với nàng mà nói 10 ngàn tệ còn không đủ một bữa cơm.
Dù vậy nhưng Mộ Dung Tuyết vẫn rất vui vẻ, vì nàng là loại người mua vé số dù trúng năm tệ cũng sẽ vui mừng, dễ dàng thỏa mãn, cho nên cuộc sống trôi qua rất thoải mái.
"Cảm ơn Beethoven tiên sinh đã cho ta 10 ngàn tệ, nếu có cơ hội ta sẽ mời ngươi ăn cơm ~ "
Sau khi nhận được tiền thưởng, Mộ Dung Tuyết liền gửi tin nhắn cho Lý Phong.
"Được, có dịp nhớ mời."
Beethoven trả lời.
Mộ Dung Tuyết: ". . ."
Có cần trả lời qua loa như vậy không, dù sao bản tiểu thư cũng là nữ thần trong lòng của ngàn vạn người a!
Bởi vì cách trả lời cụt ngủn của Beethoven nên Mộ Dung Tuyết cũng mất hứng nhắn tin tiếp, quyết định seen hắn vài ngày rồi trả lời lại.
. . .
Trong hai ngày này Kim Kinh phát sinh ba chuyện lớn, một là Chung gia chuyển nhà, hai là tin tức Chung Hoành Đạt qua đời vì bệnh, ba là đệ nhị phú hào của Kim Kinh là Chương Hồng Tín bị cảnh sát bắt đi điều tra.
Hai cái tin tức đầu tiên tất nhiên sẽ tạo nên ảnh hưởng to lớn ở Kim Kinh, bởi vì việc này đại biểu từ nay về sau bá chủ của Kim Kinh không còn nữa, thế lực của Kim Kinh một lần nữa được phân chia lại.
Một số gia tộc trước đây bị Chung gia chén ép, bây giờ đang rục rịch, thậm chí đã có người nói bóng nói gió, muốn thu thế giới ngầm của Kim Kinh vào trong túi.
Còn tin tức thứ ba cũng tạo ra ảnh hưởng lớn không kém, Chương Hồng Tín là phú hào giàu thứ hai của Kim Kinh , gia tài mấy chục tỷ, lại đột nhiên bị cảnh sát mang đi điều tra khiến cho mọi người nghi ngờ.
Sau đó phía cảnh sát đã thông báo, nói có người tố cáo Chương Hồng Tín dính líu đếm một số vụ án hình sự, chứng cứ đã tạm đủ, chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu khởi tố Chương Hồng Tín .
Ngay lúc này, hai nhân vật đứng đầu của Kim Kinh cùng một lúc xảy ra chuyện, giới thượng lưu Kim Kinh lại chuẩn bị thế lực đấm nhau tranh giành lợi ích, mưa gió sắp nổi lên .
Ở một diễn biến khác Lý Phong và Tiết Tình vẫn học tập sinh hoạt một cách bình thường tại trường Kim Kinh, Chu Tử Ngang đã bị nghỉ học, bọn người Sử Phi, Lý Mãnh biết sự kinh khủng của Lý Phong, nếu nếu có thể bọn họ thậm chí còn tận lực không xuất hiện trước mặt Lý Phong .
Vương Nguyệt, Trương Thiến thì lại muốn nhân cơ hội tiếp cận Lý Phong, nhưng lại bị hắn bơ đẹp, hai người này dù sao vẫn chỉ là học sinh, so về tâm cơ thủ đoạn, và độ dày da mặt thì không thể nào bằng Trương Viện, sau khi bị Lý Phong chửi mắng té tát thì đã từ bỏ suy nghĩ tiếp cận hắn.
Lý Phong và Tiết Tình cũng rất ăn ý, không hề nhắc lại việc xảy ra hôm đó, việc này giống như là bỉ mật mà chỉ hai người biết , và bị hai người giấu ở đáy lòng, có lẽ một ngày nào đó nó sẽ đâm chồi nảy nở, và biến thành đại thụ che trời. . .
Trừ những chuyện này ra, còn có một việc làm cho Lý Phong cảm thấy khó chịu, chưa có sự cho phép của hắn mà Trần Tư lại nói bóng nói gió với bên ngoài về việc hắn muốn mua cổ phần.
Sau khi tin tức này truyền ra, cổ phần của công ty giải trí Thịnh Đường lập tức tăng giá rất mạnh!
Sau đó, Lý Phong nhận được cuộc điện thoại của Trần Tư, rằng hắn đã đến Kim Kinh, muốn gặp Lý Phong vào lúc 7 giờ tối ở đại khách sạn Kim Kinh để bàn về việc giao dịch cổ phần.
Lý Phong tất nhiên đồng ý việc này, hắn cũng muốn nhìn thử xem Trần Tư giải thích thế nào về việc để lộ tin tức hắn muốn mua cổ phần!
Hơn 7 giờ, Lý Phong và Tiết Tình ngồi lên taxi đi đến trước cửa đại khách sạn Kim Kinh, vừa xuống xe, đã thấy Trần Tư, Mộ Dung Tuyết đang chờ ở cửa ra vào .
"Lý tổng, kính đã lâu kính đã lâu a!"
Trần Tư tiến lên đón hắn, dùng sức để bắt tay Lý Phong .
Trần Tư là một người đàn ông trung niên có bề ngoài nho nhã, trên người mặc âu phục, cũng ra dáng doanh nhân thành đạt.
Còn Lý Phong thì chỉ mặc trang phục bình thường, người đi đường còn tưởng hắn là học sinh đại học.
Lý Phong rút tay lại, nhìn Mộ Dung Tuyết gật gật đầu, sau đó nói : "Trần tổng, ngươi không tử tế chút nào!"
Nghe câu này, sắc mặt Trần Tư đột biến!