Chương 493: Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa
"Này, dậy đi, mặt trời chiếu tới cái mông rồi."
Lý Phong mở đèn trần xe lên, vỗ vỗ khuôn mặt của tên sát thủ nói.
Tiết Tình: ". . ."
Mặt trời ở đâu ra, đây rõ ràng là đèn trần xe có được không? Vả lại, có nàng ở đây mà Lý Phong không thể dùng từ cho văn minh hơn một chút sao ?
"A!"
Tên sát thủ mở hai mắt ra, vừa nhìn thấy Lý Phong đã hét ầm lên.
"Bốp ! "
Lý Phong vả một phát vào mặt tên sát thủ, cười lạnh nói: "Kêu la cái gì, ngươi có phải đàn bà không vậy?"
Tiết Tình ngồi sau trừng lớn mắt, đàn bà thì sao, ngươi muốn kỳ thị giới tính?
"Ách. . . Không phải là ta kỳ thị giới tính." Lý Phong thấy Tiết Tình trừng to mắt, lập tức xấu hổ giải thích.
Sắc mặt Tiết Tình lộ vẻ quái dị gật gật đầu, chỉ một động thái nhỏ của mình mà Lý Phong cũng phát hiện sao? Không lẽ Lý Phong cũng thích mình ! Aaaa, tại sao vừa nghĩ như vậy đáy lòng đã vui sướng như vậy, Tiết Tình a Tiết Tình, ngươi đúng là mê trai vứt hết liêm sỉ ~
"Ngươi. . . Ngươi là ai?"
Tên sát thủ hiện lên vẻ mặt kinh khủng.
Vốn tưởng nhiệm vụ này rất đơn giản, ai ngờ độ khó lại lên tới cấp địa ngục, quá đen đủi!
"Ta là ai không quan trọng, quan trọng là. . . Ngươi là ai, ngươi và Samantha có quan hệ gì?"
Trong lúc nói chuyện Lý Phong đã dùng tới Đọc Tâm Thuật.
Sát thủ giật mình, sau đó nói: "Ta không biết ngươi đang nói cái gì. . ."
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cá: "À. . . ra là vệ sĩ của Samantha . . . Thú vị."
Sát thủ mắt chữ O mồm chữ A, nhìn Lý Phong mà kinh hãi như gặp quỷ giữa ban ngày nói: "Ngươi làm sao. . ."
Lời nói được một nửa, hắn liền lấy tay che miệng, trên mặt lộ vẻ hối hận.
Ở ghế sau, Tiết Tình cũng lấy tay che miệng, vẻ mặt kinh ngạc, Lý Phong chỉ hỏi một câu mà đã đoán được, thật lợi hại!
"Nếu vậy thì ta sẽ cho ngươi làm nhân chứng ."
Lý Phong vỗ vỗ bả vai sát thủ, giống như là đã thỏa thuận xong với hắn.
Ánh mắt tên sát thủ lóe lên một cái , nói: "Anh bạn trẻ, chỉ cần ngươi không giết ta, ngươi muốn ta làm gì cũng được."
"Dù là đang ở trong phòng tắm ta làm rơi cục xà phòng rồi bắt ngươi nhặt lên ngươi cũng đồng ý sao?" Lý Phong hỏi ngược lại.
Sát thủ sững sờ!
Ngay cả Tiết Tình cũng đỏ mặt, không nhịn được nghĩ lung tung.
Không lẽ giới tính của Lý Phong có vấn đề?
Lý Phong thở dài, thất vọng nói: "Thôi đi, ngay cả nhặt cục xà phòng ngươi cũng không đồng ý làm, ta sao có thể tin tưởng ngươi?"
Sắc mặt sát thủ hơi biến, sau đó cắn răng nói: "Anh bạn TRẻ, nếu ngươi muốn như vậy thật, ta. . . Ta có thể cúi xuống nhặt!"
Chỉ cần có thể giữ mạng, nhặt xà phòng một lần thì có sao, ở trong tù rất nhiều phạm nhân cũng bị bắt nhặt xà phòng, cùng lắm thì vài ngày không ngồi được, không có vấn đề gì lớn!
"Dù vậy ta vẫn không tin ngươi." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, sau đó dùng tay ấn vào trán hắn, nói: "Nô ấn!"
Vừa nói xong, một luồng sáng lóe lên trong mắt hắn, tên sát thủ run bần bật như giật điện, vài giây sau, hắn ngừng run rẩy, trên mặt hiện lên vẻ ngờ nghệch, sau đó ôm quyền quỳ xuống hô lớn: "Victor bái kiến chủ nhân!"
Bởi vì không gian trong xe nhỏ hẹp, hình thể của tên sát thủ lại cao lớn, cho nên dáng quỳ của hắn rất tội nghiệp.
Mặc dù bộ dáng và lời nói của tên sát thủ rất hài hước, nhưng Tiết Tình không cười nổi: "Chủ. . . Chủ nhân? Trời ạ, đây mà là thôi miên sao, thật đáng sợ!"
Thử tưởng tượng mà xem, nếu như Lý Phong cũng thôi miên nàng giống như tên kia, vậy nàng cũng sẽ tôn thờ Lý Phong làm chủ nhân, sau đó... sau đó Lý Phong chẳng phải muốn làm gì nàng thì làm ?
Lúc này, trong đầu Tiết Tình hiện ra rất nhiều hình ảnh không thích hợp với trẻ em dưới 18 tuổi. . .
Tuy Tiết Tình không có kinh nghiệm yêu đương, Nhưng nàng ở Amsterdam, thủ đô của Hà Lan, nơi ăn chơi có tiếng trên thế giới, dù chưa ăn thịt heo nhưng đương nhiên từng thấy heo chạy, trong đầu có những hình ảnh kia cũng là bình thường.
Cũng may Lý Phong không dùng Đọc Tâm Thuật với Tiết Tình, nếu không sẽ tức phun máu.
Con mẹ, tiểu gia bỉ ổi như vậy sao? Nếu ta bỉ ổi như vậy, ngươi sao có thể bình yên tới Hà Lan? Đã sớm... khụ khụ...!
"Đưa chúng ta vào thành phố, sau đó ngươi trở về nói là đã hoàn thành nhiệm vụ, hiểu không?"
Lý Phong dặn dò.
Tất nhiên tên sát thủ sẽ đáp ứng, bây giờ trong đầu của hắn chỉ có chấp hành mệnh lệnh, lời Lý Phong nói chính là thánh chỉ, cho dù biết là làm không được vẫn sẽ tuân theo.
Lý Phong gật đầu, quay lại hàng ghế sau, taxi lại khởi động, đi vào trong thành phố .
"Lý. . . Lý Phong, thuật thôi miên của ngươi thật lợi hại, có thể duy trì được bao lâu ? sau khi hết hiệu lực hắn có nhớ được gì không?"
Tiết Tình vẫn còn lo lắng, nên thử dò hỏi.
"Chỉ cần ta không giải trừ, nó sẽ có tác dụng mãi mãi, sau khi giải trừ thì không thể nhớ ra đoạn ký ức này."
Lý Phong không cần suy nghĩ nhiều, trả lời ngay.
"A. . ." Sắc mặt Tiết Tình hơi biến , một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong não của nàng.
Có khi nào nàng từng bị Lý Phong thôi miên hay không ?
"Không, không phải, Lý Phong không phải loại người như vậy, ta phải tin hắn!"
Tiết Tình lắc lắc đầu, đá suy nghĩ này ra khỏi não, Lý Phong nàng biết sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy.
Với lại. . . Cho dù trí nhớ biến mất, nhưng thân thể vẫn sẽ cảm nhận được, ví dụ như phía dưới đau đớn …?
Trong lúc suy nghĩ miên man, taxi đã đi đến một khách sạn năm sao trong thành phố, hai người xuống xe, tên sát thủ làm theo yêu cầu của Lý Phong quay xe về trang viên.
Trước khi vào khách sạn, Lý Phong hỏi: "Ngươi muốn ở chung phòng với ta thật à?"
Hắn sợ Tiết Tình đổi ý, cho nên mới hỏi để xác nhận lại.
Sắc mặt Tiết Tình biến ảo mấy lần, sau đó cắn răng nói : "Đúng, có điều tuy ở chung phòng, nhưng ta ngủ bên ngoài, ngươi ngủ bên trong."
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, quả nhiên mọi thứ không được như hắn tưởng tượng : "Để ta ngủ bên ngoài ngươi ngủ bên trong đi, ta là nam , ngủ một đêm trên ghế sô pha cũng không có gì to tát."
Tiết Tình định nói tiếp gì đó, nhưng Lý Phong đã mở cửa đi vào, nên nàng đành từ bỏ.
Lúc hai người tới quầy tiếp tân, Lý Phong nói muốn thuê một phòng, nữ tiếp tân nói: "Xin lỗi ngài, khách sạn chỉ còn phòng tiêu chuẩn, ngài có muốn thuê hay không?"
Lý Phong: ". . ."
Tiết Tình: ". . ."
Con mẹ nó đúng là tính trước bước không qua!
"Làm sao bây giờ, hay là đổi khách sạn khác?" Lý Phong quay qua hỏi.
Tiết Tình khẽ cắn môi , sau đó lắc đầu nói: "Không được, muộn lắm rồi, cứ ở đây đi."
"Ở phòng tiêu chuẩn ?" Lý Phong nhíu mày, sau đó gật đầu nói: "Được rồi, để ta nằm dưới đất."
Tiết Tình há mồm muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.
Bởi vì hai người nói tiếng Hoa , nên nữ tiếp tân của khách sạn cũng không biết hai người đang nói gì.
Lát sau, hai người lên lầu, bước vào cửa, lúc này Tiết Tình nói: "Ngươi cũng ngủ trên giường đi, ngủ trên sàn không thoải mái."
Không đợi Lý Phong trả lời, Tiết Tình liền nói tiếp: "Ta. . . Ta đi tắm trước."
Nói xong, Tiết Tình mở vali lấy quần áo, chạy như bay vào phòng tắm.
"Tiết Tình đồng ý ngủ chung giường với ta ? Chuyện này có ý nghĩa gì không nhỉ ?"
Lý Phong sờ cằm trầm tư.