Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 532: CHƯƠNG 532. LẠI MỘT KINH HỈ?

Chương 494: Lại một kinh hỉ?

Trong tình huống bình thường, khi một nữ nhân không bài xích ngủ chung giường với nam nhân, vậy quan hệ hai người chỉ còn kém một tầng ngăn cách mỏng như giấy, một ngọn lửa nho nhỏ cũng có thể đốt cháy cả đồng bằng.

Chỉ là quan hệ của Lý Phong cùng Tiết Tình rất đặc thù, hai người không phải là người yêu, thuê chung một gian phòng cũng là vì tình thế bất đắc dĩ. . .

"Không nghĩ nữa, tóm lại đợi chút nữa ta phải trấn định mới được, miễn cho để Tiết Tình cảm thấy ta là loại đàn ông bỉ ổi."

Lý Phong hạ quyết tâm cứ ngồi ở trên giường an tĩnh chờ đợi.

Nửa giờ sau, Tiết Tình đi ra ngoài.

Nàng mặc một bộ váy ngủ hai dây trắng ngà, chất liệu là tơ lụa, áp sát vào người, phác hoạ ra từng đường cong mê người.

Tiết Tình đeo dép lê khách sạn, cặp chân trơn bóng thẳng tắp lộ ra ngoài, ở dưới ánh đèn tản ra màu sắc cực kì mê người.

Tiết Tình tay cầm khăn mặt lau tóc, chậm rãi đi tới trước mặt Lý Phong: "Ta tắm xong rồi, ngươi có thể vào tắm."

Nói tới đây, khuôn mặt Tiết Tình ửng đỏ, ánh mắt có chút trốn tránh.

Tuy nàng cùng Lý Phong đã ở chung một thời gian, nhưng khi đó bọn họ luôn ngủ ở hai căn phòng, vừa nghĩ tới chút nữa sẽ nằm cùng giường với Lý Phong, trái tim Tiết Tình liền không nhịn được đập bình bịch bình bịch.

"Được."

Lý Phong cầm quần áo, bước nhanh vào phòng tắm.

Ngay tại thời điểm Lý Phong muốn đóng lại cửa phòng, sắc mặt Tiết Tình đột nhiên kịch biến, gấp giọng hô: "Chờ một chút!"

Lý Phong đầu tiên là sững sờ, sau đó quay đầu lại hỏi: "Làm sao vậy?"

"Ta. . . Ta quên đồ trong đó."

Tiết Tình khóc không ra nước mắt, trước đó nàng tắm rửa một mực suy nghĩ lát nữa p hải làm như thế nào để đối mặt Lý Phong, một mực khẩn trương, sau đó lúc đi ra đã quên mang theo quần áo.

Đồ bên ngoài còn bình thường, mấu chốt lại là bộ nội y, nếu để cho Lý Phong nhìn thấy. . . Trời ạ, mắc cỡ chết người!

"Quên đồ?" Lý Phong đầu tiên là sững sờ, tiếp theo mới phản ứng lại, vô ý thức nhìn vào trong phòng tắm một chút, sau đó thấy được bộ nội y màu trắng.

"Ồ. . . Vậy mà là viền ren cotton?"

Lý Phong âm thầm nói.

Màu sắc nằm trong dự đoán của Lý Phong, Tiết Tình là người hướng nội, thậm chí có chút lạnh nhạt, nàng rất không có khả năng mặc đồ màu đỏ, màu tím các kiểu, màu đen, màu trắng thì vừa vặn phù hợp.

Trong hai loại màu sắc này, màu đen đại biểu cho thần bí, màu trắng là ẩn dụ của sự thuần khiết, Tiết Tình có tính cách không màng danh lợi, mặc đồ trắng không còn gì thích hợp bằng.

"A! Không cho phép nhìn!"

Tiết Tình quýnh lên, ngay sau đó muốn xông vào phòng tắm ôm lấy quần áo.

Chỉ là nàng chạy quá mau, bởi vì vừa tắm rửa, mặt đất phòng tắm có chút trơn, Tiết Tình vừa xông vào cửa, đã trượt chân ngã sấp mặt luôn.

Ngay tại thời điểm cái gáy Tiết Tình sắp tiếp xúc thân mật với mặt đất, một đôi tay mạnh mẽ có lực bế ngang nàng lên.

Trong chớp nhoáng này, trái tim Tiết Tình chậm đi một nhịp!

Một nam một nữ ở cùng một phòng, rất dễ dàng sinh sôi các loại tâm tình kì lạ, trong khoảng thời gian này, Tiết Tình một mực ở chung với Lý Phong, lại liên tiếp được Lý Phong cứu hai lần, cảm tình của nàng đối với Lý Phong cũng biến thành rất phức tạp.

Để tay lên ngực tự hỏi, đối mặt nam nhân ưu tú giống như Lý Phong, gần như không có nữ nhân nào không động tâm, Tiết Tình cũng vậy.

Tiết Tình năm nay 19 tuổi, chính là thời điểm thích mơ mộng về bạch mã hoàng tử, Lý Phong lại vượt qua tất cả tiêu chuẩn chọn bạn trai của nàng, nếu không phải nàng biết Lý Phong đã có bạn gái, có lẽ sẽ theo đuổi ngược Lý Phong a?

Dù như thế, Tiết Tình cũng không nhịn được sinh ra suy nghĩ linh tinh về Lý Phong, nhất là sau hai lần bọn họ vô thức tiếp xúc thân mật, loại cảm giác này càng thêm mãnh liệt.

Giờ phút này, nàng bị Lý Phong ôm lấy, ở sâu trong nội tâm vậy mà hi vọng thời gian có thể tạm dừng vĩnh cửu . .

"Ta chỉ là đứng xa xa nhìn một cái, cũng không dùng tay sờ vào, ngươi kích động như vậy làm gì?"

Lý Phong vừa bực mình vừa buồn cười nói.

Hắn không giống một ít người, cả ngày chỉ biết nghĩ tới mấy chuyện dâm dục, dù thế nào hắn cũng là một nam nhân có nhiều bạn gái cực phẩm, chút định lực này vẫn phải có.

"Ta. . . Ta. . ."

Tiết Tình muốn thanh minh cho bản thân mấy câu, nhưng nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ có thể bảo trì trầm mặc không nói.

Lý Phong lắc đầu, nâng Tiết Tình dậy nói: "Ngươi không bị trật chân chứ, có thể đi đường không?"

Lý Phong vừa buông tay, Tiết Tình đã có một loại cảm giác thất vọng mất mát, âm thầm thở dài.

Sau một lúc lâu, Tiết Tình thử nhấc chân, phát hiện không có bất cứ vấn đề gì, nàng liền lên tiếng: "Không có."

Sau đó, nàng cúi đầu bước nhanh vào trong cầm lấy bộ quần áo, quay người chạy trốn ra khỏi phòng tắm.

"Tiểu nha đầu này, da mặt quá mỏng rồi ~ "

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, đóng lại cửa phòng, bắt đầu tắm rửa.

Sau mười phút, mọi chuyện hoàn tất, Lý Phong lau tóc đi ra khỏi phòng tắm, lại phát hiện Tiết Tình đã nằm ở trên giường, đưa lưng về phía mình.

"Ngô. . . Đã ngủ rồi sao, cũng tốt, miễn đi không ít xấu hổ."

Lý Phong âm thầm cảm khái, đi tới bên giường nằm xuống.

Ngay tại thời điểm Lý Phong dự định thông qua đếm cừu để tiến vào mộng đẹp, Tiết Tình đột nhiên nói chuyện: "Lý Phong, ngươi. . . Ngủ chưa?"

Lý Phong đình chỉ đếm cừu, nhỏ giọng nói : "Còn chưa ngủ, làm sao?"

"Không sao cả, ta ngủ không nổi.” Thanh âm Tiết Tình rất nhỏ nhẹ.

"Là đang lo lắng sự tình ngày mai? Ngươi yên tâm đi, ngày mai, trước mặt các khách mời tham gia tang lễ, ta sẽ lấy ra chứng cứ chứng minh Samantha đã đầu độc chết Orlando."

Lý Phong nghĩ mình đã đoán được tâm sự của Tiết Tình, lên tiếng an ủi.

Tang lễ của Công Tước khẳng định sẽ có thật nhiều khách mời quyền cao chức trọng tham gia, nói không chừng đến cả Nữ Vương cũng có thể sẽ đích thân xuất hiện.

Chỉ cần ở trước mặt những vị khách mời này lấy ra chứng cứ đám người Samantha đã đầu độc chết Orlando, bọn hắn không chỉ không lấy được di sản cùng vị trí của Công Tước, còn phải vào ngồi tù mọt gông!

Đến lúc đó, Tiết Tình sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của Orlando !

"A?" Tiết Tình vốn không phải vì cái này mà không ngủ được, nhưng giờ phút này nghe Lý Phong nói vậy nhất thời nổi lên hứng thú: "Thật sao? Thế nhưng mà . . Ngươi lấy đâu ra chứng cứ ?"

Nàng cùng Lý Phong vừa tới Hà Lan chưa đủ một ngày, Lý Phong đã tìm ra chứng cứ?

"Ngươi không tin tưởng thủ đoạn của ta?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái.

"Không phải. . . Ta chỉ là cảm thấy rất khó tin mà thôi." Tiết Tình phun ra một ngụm trọc khí, chậm rãi nói.

Nếu như Lý Phong thật sự có được chứng cứ Samantha đã đầu độc giết chết phụ thân, vậy hắn thật sự quá đáng sợ!

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Lý Phong còn cho nàng ít kinh hỉ sao? Cho dù Lý Phong thật sự lấy ra chứng cứ, cũng chẳng qua là cho nàng thêm một lần kinh hỉ thôi!

"Lý Phong, ngươi. . . Ngươi có thể ôm ta ngủ không, ta. . . Ta có chút sợ hãi."

Nói xong câu đó, Tiết Tình e lệ nhắm lại hai mắt, khuôn mặt như bị một rặng mây hồng bao phủ.

May là hai người dựa lưng vào nhau, cho nên Lý Phong không nhìn thấy biểu lộ hiện tại của Tiết Tình, chỉ là một câu nói này đã làm Lý Phong phải sững sờ!

(chương sau ra vào chừng 10h30 tối)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!