Chương 514: Họp lớp
Ngày hôm sau, là tết Nguyên Tiêu.
Trước cửa đại khách sạn Minh Châu , Tống Dương đang đứng yên, hắn mặc một bộ âu phục màu trắng, ở bên cạnh hắn còn có hai người trẻ tuổi mặc âu phục đen.
Nếu so sánh với Tống Dương thì bề ngoài của hai người này còn kém xa, Tống Dương là hoa hồng, thì hai người kia chỉ là lá trên thân hoa.
Hai người này là Phùng Nghiễm, Trương Chí Đào, từng được Tống Dương nhắc tới khi nói chuyện với Tô Đồng.
"Tống Dương, ta rất bội phục ngươi, chúng ta mới tốt nghiệp ba năm rưỡi, ngươi đã tự mở công ty, còn kiếm được 10 triệu, đúng là trâu bò !"
Trương Chí Đào thổi ra một hơi thuốc, cảm thán nói.
"Đúng vậy đó, trong lớp chúng ta trừ Dương Tinh, thì Tống Dương là được nhất rồi "
Phùng Nghiễm rít mạnh hơi thuốc, nửa cảm thán nửa hâm mộ nói .
Dương Tinh là bạn gái cũ của Tống Dương , tài sản hơn trăm triệu, không cần phải phấn đấu cũng đã hơn rất nhiều người.
"Những thứ ta có chỉ là tạm thời, chỉ cần các ngươi nỗ lực, sẽ có một ngày giống như ta, thậm chí vượt qua ta cũng là điều bình thường."
Tống Dương khoát khoát tay, ngoài mặt khiêm tốn, nhưng trong lời nói thì lộ ra vẻ kiêu ngạo.
Không nói cái khác, Phùng Nghiễm và Trương Chí Đào, một người làm cho Cục thuế vụ,người làm cho Viện Kiểm Sát, tuy rằng đều làm cho nhà nước, phúc lợi về già rất tốt, có lương hưu, nhưng số tiền kiếm được kém rất xa Tống Dương.
Tống Dương vừa tốt nghiệp đã vào công ty của cha Dương Tinh , làm nhân viên bán hàng, từng bước leo lên vị trí quản lý.
Sau này, Tống Dương và Dương Tinh chia tay, khi đó hắn cũng rời công ty, tự lập công ty riêng, đồng thời lôi kéo một số lượng lớn khách hàng của cha Dương Tinh sang, nhờ vậy chỉ trong một năm ngắn ngủi hắn đã trở thành ông chủ có tài sản mấy triệu.
Nhưng mà, hắn luôn nói với mọi người tài sản của hắn gần 10 triệu. . .
Trong lúc ba người hút thuốc nói chuyện trên trời dưới đất, thì một chiếc Audi A8 mang biển số Giang Nam chạy đến trước khách sạn, sau khi xe dừng, hai nữ một nam đi xuống xe.
Người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi , mặc âu phục màu đen, mặt chữ điền, tóc vuốt ngược, kẹp một cái cặp táp dưới cánh tay, dáng đi long hành hổ bộ.
Còn nữ là bạn học của Tống Dương : Cổ Nhã Kỳ và Lưu Tuệ.
Cổ Nhã Kỳ mặc đầm dài hồng phấn, trang điểm rất đậm, khoác khăn choàng lông chồn , đi giày cao gót cao khoảng 15 cm, mang vớ da người.
Lúc còn đi học Cố Nhã Kỳ cũng là hoa khôi nhan sắc gần bằng Tô Đồng, dáng người rất đẹp, bộ trang phục nàng mặc giống như phu nhân của thế gia giàu có ở Giang Nam thời Dân quốc .
Sau khi xuống xe, Cổ Nhã Kỳ choàng tay ôm người đàn ông, lúc đi lắc lư hông, rất hấp dẫn sự chú ý của người qua đường.
Còn cách ăn mặc của Lưu Tuệ thì mộc mạc hơn nhiều, mặc một bộ áo khoác vàng nhạt, phía trong mặc một cái áo trắng cổ cao, quần bò màu xanh dương, đi giày ống cao màu vàng nhạt, lúc đi có gió thoảng qua, nhìn rất khí chất.
"Hắc, còn tưởng là ai, hóa ra là hai mỹ nữ lớp chúng ta."
Ba người Tống Dương vội vàng ném tàn thuốc trong tay , bước lên nghênh đón.
Sau một phen hàn huyên , Tống Dương hỏi: "Cổ đại mỹ nữ, mau giới thiệu cho chúng ta biết vị soái ca này là ai đi, chúng ta đang hiếu kỳ muốn chết đây, đây là thần thánh phương nào, mà có thể làm cho Cổ đại mỹ nữ rung động ? "
Nói xong câu này, Phùng Nghiễm và Trương Chí Đào không nhịn được cười ra tiếng.
Cổ Nhã Kỳ liếc Tống Dương một cái, quay đầu nhìn người đàn ông vuốt tóc ngược, cười nói : "Honey, để ta nói hay là tự ngươi nói đây?"
Người đàn ông kia cười một tiếng, móc trong ngực ra ba tấm danh thiếp đưa cho ba người Tống Dương , rụt rè nói: "Bỉ nhân tên Lưu Chính Vinh, là CEO của công ty tài chính Đại Mậu."
Nghe ba chữ "CEO" , sắc mặt ba người Tống Dương khẽ biến.
CEO nằm trong nhóm thu nhập cao, lương một năm ít nhất cũng 600~700 ngàn, có năm lương mấy triệu, công ty tài chính Đại Mậu cũng có thể nói là xếp hạng trung ở Trung Quốc, lương một năm của Lưu Chính Vinh ít nhất cũng phải hơn 1 triệu.
Đây chỉ là lương một năm ở vỏ ngoài, CEO còn nắm rất nhiều khoản thu nhập khác như cổ phiếu và mối làm ăn!
Nếu so sánh, thì ông chủ cỡ Tống Dương cũng kém Lưu Chính Vinh mấy phần.
Sau khi hết kinh ngạc, Tống Dương nhìn Lưu Chính Vinh, cười nói: "Thì ra Lưu ca là CEO, hèn gì bắt được trái tim của Cổ đại mỹ nữ ."
Lưu Chính Vinh rụt rè cười một tiếng: "Do ta may mắn, mới gặp được Nhã Kỳ."
Cổ Nhã Kỳ dựa đầu vào vai Lưu Chính Vinh , trên mặt lộ ra vẻ ngọt ngào .
"Ai, biết vậy ta không đi chung với các ngươi, nãy giờ ăn cẩu lương no cả bụng."
(cẩu lương:chỉ việc fa nhìn các cặp đôi khoe ân ái)
Lưu Tuệ đứng kế bên bất đắc dĩ nói.
Vừa nói xong, mọi người cười ha ha.
Tướng mạo và dáng người của Lưu Tuệ bình thường, nhưng lại là một học sinh giỏi, sau khi tốt nghiệp đã đi làm ở một xí nghiệp, qua ba năm phấn đấu thì được thăng chức làm chủ quản, lương một năm 200~300 ngàn.
Sau một phen nói chuyện phiếm, Tống Dương mới hiếu kỳ hỏi: "Cổ đại mỹ nữ, không phải ngươi nói đi máy bay tới sao, sao lại đi xe ?"
"Đi xe thuận tiện hơn." Cổ Nhã Kỳ cười nói.
Mọi người cũng gật đầu phụ họa, thực ra trong lòng rất rõ ràng.
Cái gì mà đi xe thuận tiện, nói thẳng ra bọn họ đi xe để làm màu ! Đây là Audi A8 a, còn là bản đặc biệt, người thường không mua nổi!
"Vốn dĩ ta nghĩ mình lăn lộn khá tốt, cả đời không cần lo lắng , nhưng mà so sánh với các người. . . Ta quá thảm."
Phùng Nghiễm hâm mộ nói .
"Phùng Nghiễm, ngươi nói như vậy không đúng, so sánh với Tô Đồng thì chúng ta cũng rất thảm."
Lưu Tuệ phản bác .
"Đúng vậy a, Tô Đồng là tổng giám đốc Osvili , quản lý một cái công ty gần 100 tỷ , thành tựu này chúng ta không so nổi !"
Cổ Nhã Kỳ ghen ghét nói .
Phùng Nghiễm gật đầu, cảm thán : "Không ai nghĩ tới Tô Đồng có thể đi đến bước này a? Ai, Tô Đồng đúng là đầu thai quá tốt!"
Trong lúc nói chuyện, mọi người hữu ý vô ý nhìn Tống Dương , mọi người đều biết lúc trước Tô Đồng thầm mến Tống Dương, nếu như Tống Dương không chọn Dương Tinh mà chọn Tô Đồng. . . Thì Tống Dương hôm nay sẽ là chồng của Tổng giám đốc.
Bị mọi người nhìn nên sắc mặt Tống Dương có chút mất tự nhiên.
Đúng lúc này, một chiếc Audi A6 màu đen từ từ chạy đến, dừng hẳn lại, tiếp theo một nữ nhân mặc đồ công sở màu đen bước ra.
"Oa, là Tô Đồng !" Lưu Tuệ là người đầu tiên nhận ra Tô Đồng.
"Tô Đồng, bên này!" Trên mặt Cổ Nhã Kỳ lộ ra vẻ sợ hãi pha lẫn vui mừng, vội vàng vẫy chào Tô Đồng .
Trong mắt Lưu Chính Vinh lóe lên một vệt kinh diễm sau đó vẻ kinh diễm này hóa thành tham lam, nhưng cuối cùng lại bị hắn che giấu.
Thấy Tô Đồng đến đây một mình, Tống Dương cũng sững sờ .
Hôm qua lúc video call thì nàng nói sẽ dẫn bạn theo, hôm nay lại đến đây một mình , không lẽ. . . Tô Đồng cố ý trêu hắn, thực tế Tô Đồng không có bạn trai?
Nghĩ tới khả năng này, Tống Dương cảm thấy vui vẻ!
Tô Đồng vừa đến, đã trở thành hạch tâm của cả tập thể, ngay cả Lưu Chính Vinh trước đó khá tự ngạo, nhưng bây giờ cũng không còn nữa.
Chỉ có Tống Dương vẫn còn ngạo nghễ thoải mái, sau khi Tô Đồng và bọn hắn nói chuyện xong, Tống Dương mới cười nói: "Tô Đồng, ngươi nói là dẫn bạn theo mà, tại sao lại đi một mình?"
Nghe xong câu này, mọi người biến sắc!