Chương 515: Người nào ưu tú hơn
Không phải chứ. . . Tô Đồng có bạn trai? Thật hay giả, không nghe thấy nàng đề cập bao giờ a!
Không nói người khác, Cổ Nhã Kỳ là bạn thân của Tô Đồng, chuyện tìm bạn trai lớn như vậy mà Tô Đồng sao lại không nói cho Cổ Nhã Kỳ?
Hơn nữa Tô Đồng hiện tại đã là danh nhân, nàng có người yêu thì sớm đã bị đào ra, làm sao trên Internet không thấy được chút tin tức nào, Tống Dương không phải lầm chứ!
Mọi người ở đây đang sững sờ, Tô Đồng gật đầu nói: "Ừm, hắn nói muốn để ta và đồng học được ôn chuyện, cho nên sẽ tới trễ."
Lúc nói chuyện, trên khuôn mặt Tô Đồng lộ ra mấy phần ngọt ngào cùng thẹn thùng.
Nhìn thấy biểu tình này, mọi người liền biết Tô Đồng đã thật sự yêu đương, nữ nhân chỉ khi yêu đương mới lộ ra vẻ mặt này, muốn ngụy trang cũng không làm được.
Trên mặt Tống Dương nhất thời u ám, đáng chết, Tô Đồng thật sự yêu đương, mà nhìn bộ dáng của nàng, nàng cùng bạn trai còn có cảm tình rất sâu, như vậy hắn phải làm sao bây giờ?
Nhưng rất nhanh Tống Dương đã khôi phục tự tin: "Hừ, nàng đã từng thầm mến ta, ta đúng là không tin hiện tại nàng không có chút cảm giác gì với ta!"
Sau khi kinh ngạc, Cổ Nhã Kỳ giả vờ tức giận nói: "Tô Đồng, khi ta có Lưu Chính Vinh liền nói cho ngươi đầu tiên, ngươi có bạn trai lại không cho ta biết, không công bằng tí nào!"
Tô Đồng thè lưỡi, cười nói: "Được rồi Nhã Kỳ, ta sai rồi, chút nữa ta sẽ bồi tội với ngươi được chưa?"
"Vậy còn tạm được." Cổ Nhã Kỳ hất cằm lên, tiếp theo quay đầu nhìn về phía Tống Dương: "Ta nói này Tống đại lão bản, ngươi là người đề xuất tụ hội, không thể để chúng ta một mực đứng bên ngoài a?"
Tống Dương vỗ trán một cái, cười khổ nói: "Là ta sơ sót, gian phòng đã đặt trước, chúng ta đi vào rồi nói sau."
Tiếp theo, mọi người đi vào khách sạn.
Vì lần tụ hội này, Tống Dương đặc biệt chọn một căn phòng đủ lớn để dung nạp 20 người, bên trong có phòng khách, nhà hàng, sân thượng, phòng vệ sinh.
Một gian phòng như thế thấp nhất cũng phải tiêu phí 28888, vì cua đổ Tô Đồng, Tống Dương cũng coi như dốc hết vốn liếng.
Thời gian còn sớm, mọi người ngồi ở phòng khách uống nước trò chuyện, bồi dưỡng cảm tình.
"Ta nói này Tô Đồng, bạn trai ngươi rốt cuộc là ai, mau nói với chúng ta đi."
Cổ Nhã Kỳ là người không nhịn được đầu tiên, dò hỏi.
Người khác lập tức vểnh tai, bọn họ cũng tò mò, đến cùng là nam nhân nào có thể bắt được trái tim của mỹ nữ tổng giám đốc công ty Osvili.
"Hắn a. . . Vẫn là để hắn đến rồi tự giới thiệu đi."
Tô Đồng suy nghĩ một chút rồi nói.
Thân phận Lý Phong quá kinh người, nàng sợ mình nói ra các bạn học sẽ không tin, dù những người này tin, nàng cũng khó tránh khỏi có loại hiềm nghi khoe khoang.
Nàng không am hiểu loại chuyện này, vẫn nên để Lý Phong tới thì hơn.
Sắc mặt đám người Cổ Nhã Kỳ đều biến thành quái dị, giới thiệu bạn trai mà thôi, Tô Đồng sao phải ấp úng, chẳng lẽ trong này có ẩn tình gì?
"Thần bí như vậy. . . Vậy ngươi nói cho chúng ta biết, các ngươi ở chung với nhau từ bao giờ?"
Cổ Nhã Kỳ không cam tâm, tiếp tục hỏi.
"Chắc là chừng nửa năm trước. . ." Tô Đồng suy nghĩ một chút, nói.
"Nửa năm trước?" Tống Dương nhíu mày, tiếp theo hỏi: "Khi đó ngươi còn chưa phải tổng giám đốc Osvili?"
Người khác cũng phản ứng lại, vẻ quái dị trên mặt càng đậm.
Bọn họ còn tưởng rằng Tô Đồng ngồi lên chức tổng giám đốc Osvili, sau khi cấp bậc xã hội đề cao mới tìm người yêu, không nghĩ tới lại sớm như vậy.
"Chẳng lẽ hắn đồng nghiệp của ngươi khi còn ở tập đoàn Vị Lai ?"
Tống Dương dò hỏi.
Tô Đồng lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Đúng vậy, ngươi làm sao đoán được?"
"Đoán mò, đoán mò." Tống Dương gượng cười mấy tiếng, hoàn toàn yên tâm.
Sắc mặt mọi người càng thêm quái dị, nếu là đồng nghiệp của Tô Đồng tại tập đoàn Vị Lai, vậy thân phận của người này hẳn là không kinh người bao nhiêu, nhiều nhất cũng chỉ là ngang với Lưu Chính Vinh mà thôi.
Hiện tại Tô Đồng là tổng giám đốc Osvili, ánh mắt khẳng định cao hơn lúc làm trợ lý ở tập đoàn Vị Lai vô số lần, nàng có thể vừa mắt hắn sao?
Có suy đoán này, phản ứng quái dị trước đó của Tô Đồng liền có thể giải thích thông.
Tô Đồng khẳng định là sớm đã chướng mắt bạn trai hiện tại, mới cố ý không mang theo hắn tham gia họp lớp, cũng không có ý định giới thiệu cho các bạn học!
"Có tiền thì trở nên xấu xa." Câu này không chỉ thích hợp với nam nhân, còn có thể áp dụng với nữ nhân!
Mọi người tuy nghĩ như vậy, nhưng không có khả năng nói thẳng ra, thậm chí còn khen Tô Đồng mấy câu.
"Vậy hắn khẳng định vô cùng ưu tú, không thì làm sao có thể bắt được trái tim của hoa khôi lớp chúng ta a?"
Cổ Nhã Kỳ lôi kéo bàn tay Tô Đồng, trêu chọc một câu.
"Đúng vậy a, khẳng định vô cùng ưu tú nhỉ?" Tròng mắt Lưu Tuệ xoay động, nhìn về phía Tống Dương: "Ít nhất cũng phải cùng cấp bậc với Tống lớp trưởng."
Tống Dương liên tục khoát tay: "Ai ai ai, các ngươi nhắc tới ta làm gì, ta làm gì có điểm nào ưu tú."
"Tống lớp trưởng đừng khiêm nhường, người nào không biết lúc đi học Tô Đồng thầm mến. . ."
Nói đến đây, Lưu Tuệ vội vàng che miệng.
Người khác đều hơi biến sắc, bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ.
"Có lỗi với Tô Đồng, ta. . ." Lưu Tuệ biết mình lỡ miệng, rất tự trách.
"Không có việc gì, cái này cũng không phải là bí mật." Tô Đồng mỉm cười, không thèm để ý chút nào nói.
Loại chuyện này không có cách nào phủ nhận, mà nàng cũng không muốn phủ nhận, phủ nhận quá khứ không có ý nghĩa, chỉ cần nghĩ thoáng ra là được.
Chỉ là lời nói của Tô Đồng lại làm cho Tống Dương sinh ra hiểu lầm, Tô Đồng đã không phủ nhận điểm ấy, đây chẳng phải là nói. . . Tô Đồng còn có ý tứ với hắn?
Người khác cũng sinh ra hiểu lầm tương tự, trong lúc nhất thời không ngừngg hết nhìn Tô Đồng lại nhìn Tống Dương, làm Tống Dương mừng thầm trong lòng, còn Tô Đồng thì hơi nhíu mày.
"Vậy thì tốt." Lưu Tuệ lè lưỡi, tiếp theo nói: "Thực ra Tống lớp trưởng cũng rất ưu tú, tốt nghiệp hai năm rưỡi đã có công ty của riêng mình, bây giờ càng là phú hào một phương."
"Nếu như nói ai có thể xứng với Tô Đồng bây giờ, vậy ta thấy trừ Tống Dương ra không còn ai khác." Phùng Nghiễm phụ họa, hắn cùng Tống Dương là huynh đệ, lại biết mục đích của Tống Dương khi tổ chức lần họp lớp này, nên đương nhiên muốn giúp Tống Dương.
"Đúng vậy, trong người đồng lứa, Tống Dương là người ưu tú nhất ta từng gặp, thử hỏi trừ Tống Dương ra, trong chúng ta ai có thể không dựa vào gia đình mà ở tuổi 26 đã sở hữu gia sản 10 triệu?"
Trần Chí Đào cũng đứng ra nói.
"Cái khác không nói, bạn trai Tô Đồng chưa chắc đã ưu tú bằng Tống Dương." Cổ Nhã Kỳ khẳng định một câu.
"Đúng vậy a, bạn trai Tô Đồng là đi làm cho người khác, Tống Dương lại là tự mình lập nghiệp, hai người không thể so sánh với nhau." Lưu Tuệ phụ họa.
Lông mày Tô Đồng nhíu lại, có chút tức giận.
So sánh với người bình thường, Tống Dương rất ưu tú, như so với Lý Phong, Tống Dương căn bản là cặn bã!
Nếu như Lưu Tuệ, Cổ Nhã Kỳ biết nam nhân của nàng là Lý Phong, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.
"Khụ khụ, ta nói này, các ngươi không cần trêu đùa ta, ánh mắt Tô Đồng cao như vậy, chọn trúng nam nhân khẳng định có chỗ đặc biệt, dù sự nghiệp không bằng ta, cũng khẳng định có địa phương ưu tú của mình."
Tống Dương mặt ngoài khiêm tốn, kì thực rất kiêu ngạo nói.
Tô Đồng: ". . ."
Ai nói sự nghiệp của Lý Phong không bằng ngươi, so sự nghiệp, ngươi đến cả một phần vạn của Lý Phong cũng không bằng có được không? !
Ngay tại thời điểm Tô Đồng muốn nói ra thân phận của Lý Phong, tiếng chuông báo tin nhắn đến vang lên, Tô Đồng cầm lấy xem xét, tiếp theo khóe miệng khẽ nhếch nói: "Bạn trai ta đến rồi, ta đi đón hắn."