Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 554: CHƯƠNG 554. KHUYÊN PHÂN

Chương 516: Khuyên phân

Sắc mặt mọi người hơi biến.

Trước đó bọn họ đã đoán là Tô Đồng không muốn mang bạn trai theo, tại sao giờ bạn trai nàng lại tới, chẳng lẽ là bọn họ hiểu lầm?

Vốn dĩ Tống Dương đang tràn đầy lòng tin, bây giờ lòng tin đó đã vụt mất.

Tô Đồng không hiểu được tâm lý phức tạp của bọn họ, nên định đứng dậy đi đón Lý Phong.

Thấy thế, Tống Dương vội vàng cảnh tỉnh nội tâm, đứng dậy nói: "Đi cùng đi, kẻo hắn nói chúng ta không chào đón hắn."

Thấy vậy, những người khác cũng đứng dậy.

Tô Đồng suy nghĩ sau đó nhoẻn miệng cười nói: "Cũng được."

Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, sau khi ra đến cửa khách sạn.

Lý Phong dừng xe Ferrari F12, cầm ba lô đi về phía khách sạn, chưa kịp tới cửa, đã thấy một đám người ra đón, Tô Đồng cũng ở trong nhóm đó.

"Lý Phong ~" Tô Đồng vui vẻ vọt về phía Lý Phong, vui vẻ ôm chầm lấy hắn.

Lý Phong vội vàng ôm nàng, trêu chọc nói: "Đừng làm vậy trước mặt bạn học a, mọi người sẽ cảm thấy ngại ngùng !"

Bị Lý Phong trêu chọc, khuôn mặt Tô Đồng đỏ lên, cười nói: "Có gì đâu, chúng ta quen nhau như vậy, ta không ngại~ "

Ở đằng xa, sắc mặt Tống Dương trở nên khó coi, còn sắc mặt đám người Cổ Nhã Kỳ cũng rất phức tạp.

Chẳng lẽ bọn họ đã đoán sai, hay là. . . Tô Đồng cố ý diễn cho bọn họ nhìn?

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, bạn trai Tô Đồng đúng là rất đẹp trai, Tống Dương cũng phải kém ba phần, khi Lý Phong mặc tây trang màu trắng, nhìn rất giống bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết.

Có điều, trên người mặc âu phục mà vai đeo ba lô lại hơi kỳ.

Lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Tô Đồng đã nắm tay Lý Phong đi đến trước mặt bọn hắn: "Xin giới thiệu với mọi người, đây là bạn trai ta, Lý Phong."

"Lý Phong? !"

Nghe xong cái tên này, bọn người Tống Dương tiếp tục biến sắc!

Nếu như bọn họ nhớ không lầm, thì ông chủ của Osvili cũng tên là Lý Phong!

"Tô Đồng, không phải ngươi nói bạn trai ngươi là đồng nghiệp ở tập đoàn Vị Lai sao?" Cổ Nhã Kỳ nhịn không được hỏi.

"Đúng vậy, trước đó chúng ta từng là đồng nghiệp." Tô Đồng không nghi ngờ gì, cười cười thừa nhận.

Lý Phong cũng gật đầu nói: "Đúng vậy, trước đây ta là trợ lý của Ngụy tổng, Tô Đồng cũng làm việc dưới trướng nàng."

Nghe xong câu này, Tống Dương mới thở dài nhẹ nhõm.

Cũng may cũng may, Lý Phong này không phải Lý Phong Osvili, nếu không thì những điều hắn nói trước đây quá mức ngu ngốc.

Sau khi biết nhau, Tống Dương giả vờ vô tình hỏi: "Lý tiên sinh đến đây bằng gì ?””

Hỏi phương tiện đi lại là một cách rất tốt để kiểm tra thực lực đối phương.

"À, lái xe tới." Lý Phong lười móc chìa khoá trong túi quần ra.

"A a, xe ở đâu, chắc cách đây không xa đúng không?" Tống Dương cười tủm tỉm hỏi.

"Không xa, ngay chỗ đó." Lý Phong chỉ tới chỗ xe Ferrari F12.

Vừa vặn, ngay vị trí mà bọn người Tống Dương nhìn qua, có một chiếc Honda màu đỏ đậu kế chiếc Ferrari F12 của Lý Phong.

Ngay sau đó Cổ Nhã Kỳ hỏi: "Chiếc xe màu đó kia sao?"

Lý Phong gật đầu.

Thấy vậy, bọn người Tống Dương càng chắc chắn Lý Phong không phải là ông chủ của Osvili.

Ở Trung Quốc có rất ít phú hào đi xe bình thường, những người này thường đi xe sang từ 10 triệu trở lên.

Vừa nói chuyện, mọi người vừa quay về phòng, sau khi ngồi xuống, Lý Phong mở ba lô, lấy ra mấy hộp quà: "Lần đầu gặp mặt, không biết tặng gì cho mọi người, nên ta mạo muội mang theo mấy bình Hồng nhan thủy, mỗi người một bình."

Trong lúc nói chuyện, Lý Phong phát quà cho từng người.

Bọn người Tống Dương: "? ? ?"

Cái gì. . . Thật sự là Hồng nhan thủy sao ? Hồng nhan thủy có giá 30 ngàn tệ trên thị trường ?

Bọn họ có 6 người, một người một bình là 180 ngàn tệ? Có cần tặng quà xa hoa như vậy không? !

Sau khi hết khiếp sợ, Cổ Nhã Kỳ vuốt ve bình Hồng nhan thủy trong tay, nói: "Tô Đồng, bạn trai ngươi đúng là rất hào phóng, tặng cho chúng ta lễ vật quý giá như vậy."

"Trước đó ta cũng có mua hai bình, hiệu quả đúng là khá tốt, có điều nói đi cũng phải nói lại. . ."

"Hồng nhan thủy này là do bạn trai ngươi tặng thật, hay là do ngươi muốn nịnh nọt bọn ta nên mượn danh nghĩa của hắn để đưa cho chúng ta?"

Lưu Tuệ cũng vuốt ve bình Hồng nhan thủy, nửa đùa nửa thật hỏi.

Sắc mặt Lý Phong trở nên quái dị, nịnh nọt các ngươi? Tiểu gia nịnh nọt các ngươi làm gì?

Nói thật, nếu không phải vì Tô Đồng, những người này sẽ không bao giờ có cơ hội gặp hắn, hắn tặng Hồng nhan thủy, là vì nể mặt Tô Đồng.

"Cái này. . ." Tô Đồng rất muốn nói cho bọn hắn, thực ra Lý Phong là ông chủ của Osvili, nhưng nàng sợ nói như vậy sẽ bị người ta nói là khoe khoang, nên lúc này nàng rất do dự.

Lúc này Tống Dương mở miệng nói: "Tô Đồng, không lẽ là Lý Phong dùng danh nghĩa của ngươi, đi vào Osvili để lấy free mấy bình này?"

Nghe xong câu này, trên mặt mọi người hiện lên vẻ “A ta hiểu rồi”.

Đúng vậy, Tô Đồng là tổng giám đốc của Osvili, Lý Phong dùng danh nghĩa của Tô Đồng đi mua thì ai dám lấy tiền?

"Làm như vậy không được, ngươi đang hại Tô Đồng đó!"

Ngay lập tức, Cổ Nhã Kỳ liền bất bình dùm cho Tô Đồng.

Lý Phong nhíu mày: "Các ngươi hiểu lầm, ta không mượn danh nghĩa Tô Đồng để đi lấy Hồng nhan thủy."

Tống Dương nhịn không được cười ra tiếng: " Ý ngươi là mấy bình Hồng nhan thủy này là do ngươi bỏ tiền mua?"

Lý Phong nhíu mi: "Không, ta không bỏ tiền mua."

Lấy đồ của công ty mình mà cũng phải bỏ tiền ra? Để người ta nghe được chẳng phải sẽ cười đến rụng răng!

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó lắc đầu, biểu lộ vẻ trào phúng, xem thường xen lẫn chán ghét.

Mới nãy còn nói mình không dựa vào danh nghĩa của Tô Đồng để lấy Hồng nhan thủy, bây giờ lại nói mình không dùng tiền để mua, lời nói quá mâu thuẫn!

Nghĩ đến đây, Tống Dương liền nháy mắt với Trương Chí Đào và Phùng Nghiễm.

"Lý Phong, tuy Tô Đồng thực sự là tổng giám đốc của Osvili, nhưng trên nàng còn có một người sếp nữa, ngươi làm vậy là đang hại nàng." Phùng Nghiễm than thở nói.

"Để lên được vị trí này Tô Đồng đã cố gắng rất nhiều, nếu vì ngươi mà nàng mất chức thì tội của ngươi rất nặng a!"

Trương Chí Đào dùng ngữ điệu “Nói mãi ngươi cũng không hiểu” để răn dạy Lý Phong.

"Tô Đồng, ta cảm thấy nếu ngươi tiếp tục ở chung với hắn, sẽ tự hại bản thân mình." Lưu Tuệ đưa ra ý kiến bản thân.

"Lý Phong, ta là bạn thân nhất của Tô Đồng, ta cảm thấy ta phải thay nàng nói vài lời, các ngươi đã không còn là người của cùng một thế giới, nếu muốn tốt cho Tô Đồng, thì ngươi hãy rời khỏi nàng đi."

Cổ Nhã Kỳ để bình Hồng nhan thủy xuống, trầm giọng nói.

Lý Phong: "? ? ?"

Tô Đồng: "? ? ?"

Đám người này không biết là đang suy nghĩ linh cái gì, sao lại nói mấy lời như vậy ? !

"Lý Phong, ta lớn hơn ngươi mấy tuổi, từng trải hơn ngươi, ta nghĩ ta có trách nhiệm nói với ngươi, ngươi và Tô Đồng không xứng đôi, rất khó có tương lai, bây giờ rời xa mới tốt cho cả hai."

Lưu Chính Vinh nhấc tách trà lên nhấp một miếng, chậm rãi nói.

Tống Dương biết thời cơ đã đến, hắn lập tức đứng dậy ra vẻ thâm tình nói: "Tô Đồng, thực ra người ta thích thời đại học là ngươi, nhưng mà lúc đó ta biết mình sẽ không thể mang hạnh phúc đến cho ngươi được, nên không lựa chọn nắm tay ngươi sống quãng đời còn lại."

"Bây giờ ta đã thành công, ta tự mở công ty, để dành được 10 triệu, ta đã có khả năng đem hạnh phúc đến cho ngươi."

"Bỏ Lý Phong đi, đi cùng với ta, ta sẽ cho ngươi hạnh phúc!"

Nói xong, Tống Dương móc một cái hộp trang sức từ trong ngực ra, bên trong có một cái nhẫn kim cương sáng chói, sau đó quỳ một chân trước mặt Tô Đồng, tràn ngập yêu thương nói: "Tô Đồng, gả cho ta đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!