Chương 517: Không trang, ngả bài
Hành động của Tống Dương đã vượt quá suy đoán của bọn người Trương Chí Đào, nên khi thấy cảnh này bọn họ há to mồm, giật mình thất thần.
Bọn họ nghĩ là những lời nói của mình đã đủ sỉ nhục Lý Phong, không nghĩ tới Tống Dương còn đi tới bước này.
Móc ra nhẫn kim cương, ở ngay trước mặt Lý Phong cầu hôn Tô Đồng, quả là trâu bò !
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, lửa giận bùng cháy!
Hắn vốn nghĩ hôm nay là ngày họp lớp của Tô Đồng, mình nên khiêm tốn một chút, ai ngờ hắn cố gắng khiêm tốn thì lại bị bọn người này khinh khi thậm chí là sỉ nhục!
Nếu không phải còn giữ được lý trí, hắn đã sớm xuất thủ đánh Tống Dương thành bã vụn, ngay cả những người Cổ Nhã Kỳ, Lưu Chính Vinh, hắn cũng sẽ không buông tha!
Giết thì sẽ không giết, nhưng phải hung hăng trừng phạt bọn họ!
Tô Đồng sững sờ, sau đó khuôn mặt lạnh lẽo!
Không cần biết Lý Phong có phải ông chủ của Osvili không, dù Lý Phong chỉ là một người bình thường, thì những người này cũng không có quyền phán xét tình cảm của nàng và Lý Phong .
Những người này lấy danh nghĩa bạn học, bạn thân, đòi chia rẽ tình cảm của nàng và Lý Phong, thật sự rất đáng giận!
Không đợi Lý Phong nổi bão, thì Tô Đồng đã cảm thấy không chịu được trước.
Cổ Nhã Kỳ chống hai tay lên cằm, trong mắt hiện ra vẻ hâm mộ nói : "Oa, thật là lãng mạn a ~! Chính Vinh, sau này ngươi sẽ cầu hôn ta thế nào đây, thật là mong chờ ~ "
"Cầu hôn kiểu này đúng là làm cho ta cảm thấy rất hâm mộ ~!" Lưu Tuệ cũng lộ ra vẻ mặt si mê, tán thưởng.
"Tô Đồng, Tống Dương một mực say mê ngươi, ngươi mau đồng ý đi!" Phùng Nghiễm nói.
Trương Chí Đào cũng cười ha hả nói: "Đúng vậy đó Tô Đồng, thời đại học ngươi không thể ở cùng với Tống Dương, bây giờ các ngươi đều có sự nghiệp, còn tương lai, có thể ở chung rồi !"
"Nếu các ngươi kết hôn, ta sẽ tặng lễ mừng thật lớn." Lưu Chính Vinh cười tủm tỉm nói.
Người ở trong xã hội, quan trọng nhất là mối quan hệ, bạn gái của hắn là bạn thân của Tô Đồng, như vậy hắn có thể thành lập mối quan hệ với Tô Đồng.
Bản thân Tống Dương cũng là ông chủ xí nghiệp, thiết lập mối quan hệ cùng hai người đều có lợi cho hắn, cho nên Lưu Chính Vinh mới nói giúp cho Tống Dương.
"Các ngươi. . ." Tô Đồng muốn bùng nổ.
Lý Phong giữ tay nàng lại, cười nói: "Giao cho ta."
Trong lúc nói chuyện hắn kéo Tô Đồng ra phía sau, bước lên trước mặt Tống Dương , dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Ngươi nói muốn Tô Đồng chia tay ta, và kết hôn với ngươi ?"
Tống Dương đứng dậy, không hề nhượng bộ nói : "Đúng, ta chính là nói như vậy. Có lẽ ngươi cảm thấy lời ta nói có chút tổn thương lòng tự tôn của ngươi , nhưng xin ngươi để tay lên ngực tự hỏi xem, ngươi cảm thấy mình có xứng với Tô Đồng không ?"
Chuyện đã đến nước này hắn đành phải vạch mặt với Lý Phong .
Lý Phong cười nhạt: "Ý ngươi là ta không xứng với Tô Đồng? Thành thật mà nói, cá nhân ta cho rằng, trên thế giới này không có nam nhân nào xứng với Tô Đồng, bao gồm cả ta."
"Trên cái thế giới này, số người đàn ông ưu tú hơn ta không được mấy người, và những người đó chắc chắn không phải các ngươi ."
Vừa nói, ngón tay Lý Phong vừa chỉ vào Tống Dương, Trương Chí Đào, Lưu Chính Vinh, Phùng Nghiễm .
Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh, bọn người Tống Dương đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng loạt cười vang.
"Cái gì, ngươi nói trên thế giới không có mấy người ưu tú hơn ngươi? Ta không nghe lầm chứ!" Cổ Nhã Kỳ là người đầu tiên phản bác: "Người khác ta không biết, nhưng mà riêng bạn trai ta Lưu Chính Vinh, 31 tuổi đã là CEO của công ty tài chính Đại Mậu, lương một năm 3 triệu."
"Còn ngươi, chỉ là một trợ lý giám đốc đi chiếc xe mấy trăm ngàn, muốn so cũng không có cửa để so với Chính Vinh nhà chúng ta!"
"Đúng vậy đó Lý Phong, đừng nói Lưu quản lý, ngay cả ta và Chí Đào cũng là nhân viên chính phủ, so với tên trợ lý giám đốc như ngươi chẳng lẽ cũng không bằng??" Phùng Nghiễm có chút kiêu ngạo nói.
Trương Chí Đào cười lạnh : "Càng đừng nói tới Tống Dương, hắn còn trẻ mà đã là ông chủ công ty, gia tài chục triệu, so với tên trợ lý giám đốc như ngươi mạnh hơn không biết bao nhiêu lần!"
Trên mặt Tống Dương lộ ra vẻ ngạo nghễ , khiêm tốn nói: "Được rồi Chí Đào, sự thật đã phơi bày trước mắt, chỉ cần là người biết chuyện là hiểu được, ngươi không cần thiết nhiều lời."
Nghe bọn họ đang tự thổi phồng, Lý Phong nhịn không được cười: "Vốn ta muốn lấy thân phận bình thường để ngồi chung với các ngươi, nhưng mà lại bị các ngươi khinh khi, đã như vậy ta không giả bộ nữa, ta là ông chủ của Osvili , ta ngả bài."
Bọn người Tống Dương : "? ? ?"
Cái gì. . . Mới vừa rồi còn nói mình là trợ lý của Ngụy Băng Khanh, bây giời lại nói mình là ông chủ của Osvili , câu đầu với câu sau không khớp a!
Rất rõ ràng, bọn họ không tin lời nói của Lý Phong .
"Các ngươi không tin?" Lý Phong nhếch miệng cười một cách trào phúng, chỉ vào Tống Dương nói : "Ngươi mở một công ty may mặc, đúng không?"
Tống Dương nhìn Tô Đồng: "Tô Đồng, ngươi nói cho hắn biết?"
Tô Đồng hừ lạnh một tiếng nghiêng đầu đi, biểu lộ vẻ chán ghét, nhưng mà bên trong vẻ chán ghét còn có khó hiểu.
Hôm qua nàng chỉ nói cho Lý Phong biết tên của Tống Dương, chứ chưa nói nghề nghiệp cụ thể của hắn , tại sao Lý Phong lại biết Tống Dương mở công ty may mặc ?
"Đừng nhìn Tô Đồng, tối hôm qua ta đã điều tra ra được." Lý Phong đùa cợt cười một tiếng, từ từ nói : "Công ty của ngươi tên là Hảo Mỹ Lệ, con đường tiêu thụ chủ yếu là Kinh Bảo, chiếm 90% sản lượng tiêu thụ , còn lại 10% là cửa hàng truyền thống."
"Bởi vì công ty Hảo Mỹ Lệ của ngươi nhắm vào khách hàng trung và cao cấp, cho nên cửa hàng đều được mở ở các trung tâm thương mại lớn, có 67% cửa hàng mở ở khu mua sắm Vị Lai, ta nói không sai đúng không ?"
Sắc mặt Tống Dương giống như gặp quỷ !
Lý Phong nói quá chính xác! Công ty của hắn chưa lên sàn, nên những dữ liệu mà Lý Phong nói chỉ có ở cao tầng công ty mới biết!
Nhưng mà Lý Phong chỉ dùng một buổi tối đã điều tra rõ ràng, sao hắn làm được?
Trong lúc Tống Dương còn đang chấn kinh , Lý Phong nói tiếp: "Bây giờ ta sẽ gọi điện thoại cho lão đại Trần Đống của tập đoàn điện thương nghiệp Kinh Bảo ."
Nghe xong câu này, mọi người nổi lên nghi ngờ, Tống Dương cũng có dự cảm không ổn .
Nói là làm , Lý Phong lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại, đồng thời bật loa ngoài lên.
Không đợi Lý Phong nói chuyện, một giọng nói vui mừng đã phát ra trong điện thoại: "Alo, ta là Trần Đống, xin hỏi có phải ngài là Lý Phong Lý tổng của Osvili không ?"
"Đúng, ta là Lý Phong, là như thế này, ta muốn ngươi giúp ta một việc." Lý Phong nhìn Tống Dương, ngoài cười trong không cười nói.
"A . ." Đối phương không ngờ Lý Phong lại nói như vậy , hơi sững sờ, sau một lúc lâu hắn mới phản ứng lại: "Lý tổng, ngài muốn ta làm gì?"
Lý Phong ccười trào phúng : "Ngươi biết công ty Hảo Mỹ lệ không ? Hắn có mở cửa hàng ở Kinh Bảo của ngươi, ta hi vọng ngươi ra lệnh đóng cửa tiệm này."
"Đương nhiên, ngươi cũng có thể không làm, nhưng nếu ngươi không làm thì Osvili sẽ phải tìm một khu thương nghiệp khác để hợp tác, ví dụ như. . . Bính Tịch Tịch."
Mọi người: "? ? ?"