Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 556: CHƯƠNG 556. CẦU BUÔNG THA?

Chương 518: Cầu buông tha?

Bọn người Lưu Chính Vinh bị lời nói của Lý Phong làm chấn kinh!

Không đóng cửa cửa hàng của Tống Dương tại Kinh Bảo, thì ngừng hợp tác với Kinh Bảo, chuyển qua hợp tác với Bính Tịch Tịch ?

Đây là uy hiếp a, uy hiếp trần trụi!!

Đây là lần đầu họ nghe được có thương gia dám uy hiếp Kinh Bảo, Lý Phong thật ngông cuồng!

Nếu Trần Đống đồng ý, công ty của Tống Dương sẽ bị giảm tới 90% con đường tiêu thụ, và trăm phần trăm phải phá sản!

Không chỉ bọn người Lưu Chính Vinh sững sờ, Trần Đống cũng sững sờ.

Trước đây, toàn là Kinh Bảo bắt nhà buôn lựa chọn, chứ làm gì có chuyện bị nhà buôn uy hiếp !

Nếu như đổi lại là công ty người khác, Trần Đống chắc chắn không nói hai lời, đóng cửa công ty của người uy hiếp trước, nhưng mà đây là ông chủ của Osvili, hắn phải cân nhắc lợi và hại thật kỹ.

Sản phẩm của Osvili là hàng hot của Kinh Bảo, có một không hai, từ độ săn đón, số lượng, và tốc độ tiêu thụ, đều là hạng nhất.

Sau nhiều năm phát triển, Kinh Bảo đã đạt đến đỉnh điểm của sự tăng trưởng, rất khó để phát triển hơn nữa, nhưng mà gần đây khách hàng mới của Kinh Bảo lại càng ngày càng nhiều !

Hội đồng quản trị của Kinh Bảo biết, đây là ảnh hưởng mà Osvili mang đến !

Một khi Osvili rời đi, thì lượng khách hàng này cũng sẽ biến mất!

Những sàn thương mại như Kinh Bảo thì có rất nhiều, nhưng mà công ty có thể sản xuất ra Đồng nhan thủy giúp mọi người trẻ lại 20 tuổi chỉ có một, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết bên nào cần bên nào!

Nhất là hiện giờ Kinh Bảo và Bính Tịch Tịch đang cạnh tranh ngày càng kịch liệt, nếu để Osvili gia nhập Bính Tịch Tịch thì không khác gì đâm một dao vào trái tim Kinh Bảo, đây là chuyện tuyệt đối không được!

Nhưng nếu xét tới công ty Hảo Mỹ Lệ. . . Mẹ nó, Trần Đống còn không nhớ nổi Kinh Bảo có cửa hàng như vậy!

Việc này có thể hiểu là công ty Hảo Mỹ Lệ không lớn, không nằm trong top 100, bởi vì top 100 của Kinh Bảo Trần Đống đều nhớ kỹ!

Sao sánh hai bên, Trần Đống cũng không cần suy nghĩ quá nhiều, lựa chọn ngay: "Xin Lý tổng yên tâm, ta sẽ lập tức cho người đóng cửa công ty đó!"

Nghe vậy, sắc mặt Tống Dương tái nhợt!

"Tốt, ta chờ tin tốt từ Trần tổng ."

Nói xong Lý Phong cúp điện thoại.

Trong phòng yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.

Sắc mặt bọn người Lưu Chính Vinh trở nên nghiêm trọng, sắc mặt Tống Dương càng thêm tái nhợt, trên trán phủ đầy mồ hôi .

Sau một lúc lâu, Tống Dương mới gượng cười nói: "Lý Phong, ngươi tìm đâu ra diễn viên này mà biểu diễn hay đến vậy ?."

Hắn vẫn chưa tin Lý Phong là ông chủ của Osvili, và Trần Đống kia chắc chắn cũng không phải là thật, mà là diễn viên Lý Phong mời đến !

Đám người Lưu Chính Vinh gật đầu phụ họa, trong tiềm thức, bọn họ không hy vọng Lý Phong là ông chủ của Osvili, nếu không những lời bọn họ nói trước đó sẽ trở thành trò cười!

"Ngươi cho rằng ta đang diễn xuất?" Lý Phong nhếch miệng lên nở nụ cười trào phúng: "Tùy ngươi nghĩ như thế nào cũng được."

Nói xong, Lý Phong lại gọi một cuộc điện thoại, cũng như lần trước hắn tiếp tục mở loa ngoài: "Uy, Băng Khanh, ta muốn nhờ ngươi làm một chuyện."

Lúc này sắc mặt đám người Tống Dương lại biến hóa.

Cái gì, Băng Khanh? Tổng giám đốc Ngụy Băng Khanh của tập đoàn Vị Lai ? Lý Phong gọi Ngụy Băng Khanh là Băng Khanh?

Đáng chết, hắn và Ngụy Băng Khanh là quan hệ như thế nào? Không lẽ. . . Đây cũng là diễn viên mà Lý Phong thuê ?

"Nói đi." Ngụy Băng Khanh ôn nhu nói.

"Hôm nay ta đi họp lớp cùng Tô Đồng, gặp phải một tên mắt mù, hắn mở một công ty tên là Hảo Mỹ Lệ, công ty này có cửa hàng ở khu mua sắm Vị Lai."

"Cho nên ta muốn nhờ ngươi cắt hợp đồng với công ty này ngay, ngươi làm được không?"

Khi nói chuyện với Ngụy Băng Khanh, Lý Phong tỏ ra rất thân mật.

"Ồ. . . hắn đắc tội ngươi sao? Ngươi đã yêu cầu thì ta nhất định sẽ làm."

Ngụy Băng Khanh cười cười nói.

"Tốt, ta chờ tin tốt của ngươi." Nói xong Lý Phong liền định cúp điện thoại.

Ai ngờ Ngụy Băng Khanh còn nói thêm: "Vậy ngươi lúc nào trở về, ta nhớ ngươi."

Tống Dương: "? ? ?"

Lưu Chính Vinh: "? ? ?"

Người khác: "? ? ?"

Con mẹ nó. . . Tình huống này là như thế nào, Lý Phong không phải là bạn trai của Tô Đồng sao, Ngụy Băng Khanh nói nhớ Lý Phong?

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, hơi xấu hổ nói : "Ách. . . Chờ ta họp lớp với Tô Đồng xong , ta sẽ trở về, ừm. . . Về chung với Tô Đồng, hai ngươi cũng đã lâu không gặp ."

Khuôn mặt Tô Đồng ửng đỏ, huých cùi chỏ vào hông Lý Phong một cái.

Tên chết tiệt này, có nhiều bạn gái thì cũng thôi đi, lại còn để bạn học của nàng biết, đúng là mắc cỡ chết người!

Ngụy Băng Khanh đáng yêu cười một tiếng: "Tốt, vậy ta chờ ngươi, moa~ "

Sắc mặt đám người Tống Dương càng đặc sắc hơn!

Con mẹ nó, giữa Lý Phong và Ngụy Băng Khanh tuyệt đối có gian tình, hơn nữa nhìn bộ dáng của Tô Đồng, hình như nàng cũng biết?

Trời xanh đất dày ơi, thế giới này biến thành cái gì vậy!

Sau khi Lý Phong trò chuyện với Ngụy Băng Khanh xong, trong phòng lại tiếp tục yên tĩnh.

Sau một lúc lâu, Tống Dương gượng cười nói: "Không thể không thừa nhận, ngươi đã dọa được ta, có điều ta biết ngươi chỉ hù dọa ta, ngươi. . ."

Không đợi hắn nói xong, thì chuông điện thoại di động đã vang lên.

Sắc mặt Tống Dương khẽ biến, cầm điện thoại di động lên thấy số điện thoại của thư ký hắn gọi tới, trong lòng hơi buông lỏng, bắt máy, học theo Lý Phong mở loa ngoài, bày ra dáng vẻ ông chủ: "Uy, ta là Tống Dương."

"Ông chủ, việc lớn không tốt, cửa hàng của chúng ta ở Kinh Bảo bị đóng cửa!" Trong điện thoại truyền đến một giọng nữ nghẹn ngào .

Thân thể Tống Dương lay động, sắc mặt trắng bệch !

Sắc mặt bọn người Lưu Chính Vinh cũng trắng theo!

Lý Phong vừa nói chuyện điện thoại được vài phút, thì công ty của Tống Dương ở Kinh Bảo đã bị đóng cửa? Con mẹ nó, người kia thật sự là Trần Đống? !

"Soạt Soạt "

Lúc mọi người còn đang chấn kinh, thì Tống Dương đột nhiên quỳ xuống trước mặt Lý Phong : "Lý tổng, ta sai rồi, là do ta mắt chó coi thường người khác, ta có mắt như mù, ta sai rồi, van cầu ngài bỏ qua cho ta đi."

Tình huống bây giờ rất rõ ràng, Lý Phong thật sự là ông chủ của Osvili , tài sản gần 100 tỷ . Nếu Lý Phong muốn bóp chết hắn thì cũng đơn giản như bóp chết một con kiến!

Nếu sớm biết bạn trai của Tô Đồng là người như vậy, hắn sao còn dám nghĩ đến chuyện đập chậu cướp hoa, cho dù hắn có đập, thì cũng không vỡ được chậu!

Bây giờ hắn không những gặp nạn, mà còn đẩy cả công ty vào vực sâu.

Tống Dương rất hối hận !

Sắc mặt đám người Lưu Chính Vinh chuyển thành màu gan heo!

Bọn họ vừa nói cái gì? Lý Phong và Tô Đồng không xứng đôi, còn là Lý Phong không xứng với Tô Đồng? Bọn họ ưu tú hơn Lý Phong ?

Con mẹ nó, ưu tú cái nỗi gì, so sánh với Lý Phong thì bọn họ giống như con giòi trong nhà vệ sinh !

Lần này bọn họ bị Lý Phong đánh cho sưng mặt.

"Tha ngươi? Mơ đẹp lắm.." Lý Phong nhếch miệng cười trào phúng, nói: "Lúc ngươi nổi lên tâm tư với Tô Đồng , thì kết cục này đã không bao giờ thay đổi.."

"Còn các ngươi nữa, người ta nói xúi đánh con không xúi bỏ vợ, các ngươi chưa biết gì đã xúi Tô Đồng bỏ ta, các ngươi không xứng làm bạn với Tô Đồng! Cũng không xứng nhận quà của ta!"

Nói xong, Lý Phong lấy lại Hồng nhan thủy trong tay mấy người bọn họ, bỏ ngược vào trong ba lô.

Mọi người: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!