Chương 533: Tự nhiên là vô cùng treo
"Lý tổng, các nàng đều là bạn của ngươi à?"
Trong thang máy, Phùng Khôn nhìn liếc qua ba người Hứa Mạn, sau đó hỏi một cách nghi hoặc.
Trong ba nữ nhân này, Cao Khiết thì không cần phải nói, tướng mạo, dáng người bình thường, tuổi tác hơi lớn.
Tiêu Lăng Phi tuy dáng người nóng bỏng, nhưng mà khuôn mặt quá bình thường, là kiểu người chìm nghỉm khi đứng trong một đám người, không có gì đặc biệt.
Còn Hứa Mạn thì. . . Tướng mạo có thể nói là xinh đẹp, tuy kém một chút nữa mới có thể nói là dung mạo mỹ miều, nhưng body cũng giống như Tiêu Lăng Phi, lồi lõm chập trùng.
Với thân phận và địa vị như Lý Phong, thì ba nữ nhân này chắc chắn sẽ không lọt được vào mắt xanh của hắn, nếu vậy thì hắn và ba nữ nhân này có quan hệ như thế nào?
"Ừm, hai người này là bạn ta, còn nàng là bạn gái của ta."
Trong lúc nói chuyện Lý Phong kéo Hứa Mạn vào trong ngực để khẳng định chủ quyền.
Mặt Hứa Mạn hiện lên vẻ thẹn thùng nhẹ nhàng cúi đầu, trong lòng thì ngọt ngào như được rót mật.
Tiêu Lăng Phi đứng bên kia bĩu môi, có chút khinh thường bất mãn.
Lông mày Phùng Khôn nhướng lên, giơ ngón cái về phía Lý Phong: "Ánh mắt Lý tổng đúng là rất tốt!"
Lý Phong cười ngạo nghễ: "Tất nhiên rồi."
Phùng Khôn cười cười gật đầu, nhưng trong lòng oán thầm nói: "Ánh mắt tốt cái rắm, người phụ nữ này ngoại trừ dáng người hơi đẹp một chút, thì còn gì nữa đâu? Hừ, theo ta thấy thì tên họ Lý này chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, mỹ quan rất bình thường!"
Trong lúc oán thầm, thang máy đã đến lầu năm, Phùng Khôn đi ra đầu tiên, dẫn bốn người Lý Phong tới phòng làm việc của tổng giám đốc .
"Các ngươi đứng chờ ở đây, không có sự cho phép của ta thì bất cứ ai cũng không được quấy rầy ta và Lý tổng."
Phùng Khôn ra lệnh cho thủ hạ, sau đó đẩy cửa đi vào, bốn người Lý Phong cũng đi theo, Phùng Khôn đóng cửa lại, sau đó nụ cười trên mặt hắn ngay lập tức ngừng lại.
Lý Phong không hề phát giác, hắn vẫn còn đang quan sát nội thất trong văn phòng: "Phùng tổng rất có phẩm vị a, không giống nhà giàu mới nổi tí nào."
Văn phòng này được thiết kế theo phong cách cổ điển, bàn công tác làm bằng gỗ lim, sàn nhà và giá sách bằng gỗ, trong tủ kính trưng bày bình sứ Thanh Hoa. . .
Một số tên nhà giàu mới nổi sẽ trang trí nhà và văn phòng theo kiểu vàng son lộng lẫy, cố gắng khiến người ta cảm thấy càng đáng tiền càng tốt.
Có điều câu nói này của Lý Phong nghe hơi kỳ lạ, không giống như là khen, mà giống châm chọc hơn.
Phùng Khôn làm người khôn khéo, vừa nghe câu nói của Lý Phong đã hiểu được sự trào phúng trong đó.
"Hừ, Lý Phong, có phải ngươi cảm thấy mình là ông chủ của Osvili, gia tài gần 100 tỷ, nên có thể vênh váo tự đắc, không kiêng nể gì cả ?"
Trong lúc nói chuyện Phùng Khôn đã đi đến ghế giám đốc, đặt mông ngồi xuống.
Lông mày Lý Phong nhướng lên, cười nói: " Thái độ của Phùng tổng với ta hình như thay đổi hơi nhiều nhỉ?"
"Nhìn ra rồi sao? Ngươi không quá ngu ngốc." Phùng Khôn mở ngăn kéo, lấy ra một điếu xì gà, nói một cách trào phúng.
Lý Phong móc một điếu thuốc thơm từ trong ngực ra, nhẹ nhàng đốt sau đó hút một hơi: "Vừa rồi ngươi còn ríu rít nhận lỗi, nhưng bây giờ lại như biến thành một người khác, sao nào, ngươi có ý tứ gì?"
Ba nữ liếc nhau, cùng cười.
Các nàng là người thông minh, sao lại không nhìn ra sự thay đổi trong thái độ của Phùng Khôn? Và tất nhiên cũng nhìn ra sự châm chọc của Lý Phong !
Có vẻ tên Phùng Khôn này không muốn buông vũ khí đầu hàng, nhưng không biết hắn sẽ làm gì để uy hiếp Lý Phong, tóm lại. . . Sắp có phim hay để xem.
"Đương nhiên là có ý rồi, lão tử ngang dọc Thiên Phủ mười mấy năm, chưa bao giờ bị mất mặt như hôm nay!"
Phùng Khôn cười lạnh một tiếng, rít một hơi thật sâu, rồi thổi ra một ngụm khói, sau đó gằn giọng nói.
Lý Phong trợn mắt, ngoài cười trong không cười nói: "Vậy ngươi định làm gì để lấy lại mặt mũi?"
"Hừ ! Ngươi có biết ta lập nghiệp bằng nghề gì không ?" Phùng Khôn hừ lạnh một tiếng.
Lý Phong trợn trừng mắt một cái: "Ngươi lập nghiệp bằng nghề gì kệ mẹ ngươi, hỏi ta làm gì ?"
Phùng Khôn: ". . ."
Ngươi phải hỏi ngược lại là "Ngươi lập nghiệp bằng nghề gì ?" chứ. Sai kịch bản rồi! Ngươi nói vậy ta tiếp lời thế nào được?
Một câu này của Lý Phong đã làm cho Phùng Khôn câm nín!
Sau khi bực bội, Phùng Khôn hít mạnh môt hơi nói: "Ta lập nghiệp từ thế giới ngầm, ngươi hiểu chưa? !"
Tuy câu trả lời của Lý Phong làm cho cuộc nói chuyện không có tí nghiêm túc nào, nhưng mà Phùng Khôn nhất định phải nói ra, nếu không sẽ không thể nào uy hiếp được Lý Phong.
Sau khi nói xong câu đó, Phùng Khôn lẳng lặng chờ đợi phản ứng kinh ngạc hoảng sợ từ Lý Phong.
Con mẹ nó. . . Sao tên này không có phản ứng gì vậy!
Không chỉ mình Lý Phong không có phản ứng, mà cả ba người Tiêu Lăng Phi cũng chả có tí phản ứng gì!
Lúc này Phùng Khôn bắt đầu phiền muộn: "Các ngươi. . . Có hiểu ta nói gì không?"
Lý Phong nhún nhún vai, đùa cợt nói: "Hiểu, có gì đâu mà không hiểu, ý ngươi là ngươi từng lăn lộn ở thế giới ngầm đúng không? Tiểu gia đây cũng từng lăn mấy vòng dưới đó rồi, có gì kì lạ."
Tiêu Lăng Phi gật gật đầu, kinh nghiệm hành nghề ở thế giới ngầm của Lý Phong rất phong phú, cái khác không nói, ít ra thì địa bàn của hắn ở thế giới ngầm rất rộng lớn.
Nếu Lý Phong biết suy nghĩ của Tiêu Lăng Phi, nhất định sẽ phun ra một búng máu!
Cái gì gọi là kinh nghiệm hành nghề ở thế giới ngầm rất phong phú? Ngươi mới hành nghề ở thế giới ngầm! Cả nhà các ngươi đều hành nghề ở thế giới ngầm!
Phùng Khôn: "? ? ?"
Cái gì. . . Lý Phong cũng lăn lộn ở thế giới ngầm? Giả thần giả quỷ!
Phùng Khôn rõ ràng không tin lời nói của Lý Phong, nên tiếp theo hắn cười lạnh nói: "Ngươi có biết ở thế giới ngầm của Thiên Phủ, ta có địa vị gì không ?"
"Ồ? Lông mày Lý Phong nhướng lên, hứng thú hỏi: "Nghe cách nói của ngươi, hình như ngươi rất trâu bò nhỉ?"
"Hừ, tất nhiên là vô cùng trâu bò!" Trên mặt Phùng Khôn hiện lên vẻ ngạo mạn, kẹp điếu xì gà trong tay cười lạnh nói: "Ta có địa vị tối cao ở toàn bộ thế giới ngầm ở Thiên Phủ này, ngươi nói xem có trâu bò hay không?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên, sau một lúc lâu mới gật đầu nói: "Chưa được bằng con trâu nhưng chắc cũng là con nghé."
Hứa Mạn: ". . ."
Tiêu Lăng Phi: ". . ."
Cao Khiết: ". . ."
Phùng Khôn: "? ? ?"
Con mẹ ngươi. . . Dám nhét chữ vào mồm ta? !
Ngươi dám xem thường lão tử? !
Ba người Hứa Mạn suýt bị Lý Phong chọc cười, tên khốn kiếp này, chắc chắn là đang cố ý đùa cợt Phùng Khôn, thật xấu bụng!
"Hừ, tuy tuổi của ngươi không lớn lắm, nhưng miệng lưỡi thì rất trơn tru!"
Nói xong, Phùng Khôn đập tay xuôgns bàn!
"Rầm "
Một tiếng vang thật lớn xuất hiện, cái bàn bằng gỗ lim lập tức lún xuống, hóa thành mảnh vụn!
"A!"
Hứa Mạn hét lên, nàng không phải bị Phùng Khôn hù sợ, mà là giật mình. . .
Việc Hứa Mạn hét lên khiến cho Phùng Khôn rất đắc ý, hắn cười ha hả một tiếng, đắc ý nói: "Cho dù miệng lưỡi ngươi lợi hại thì sao, mạng của các ngươi vẫn nằm trong tay ta !"
"Khôn hồn thì giao ra 11 tỷ để mua lại cái mạng, nếu không ta sẽ đập các ngươi thành thịt vụn!"