Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 571: CHƯƠNG 571. MẶT ĐỀU QUẤT SƯNG!

Chương 534: Mặt đều quất sưng!

Lý Phong giật giật khóe miệng, sững sờ!

Tiêu Lăng Phi giật giật khóe miệng, sững sờ!

Hứa Mạn Cao Khiết cũng giật giật khóe miệng, sững sờ!

Các nàng đang hoài nghi là mình có nghe lầm không, 10 tỷ a, toàn bộ Hoa Hạ được bao nhiêu người có 10 tỷ? Tính đi tính lại chắc không hơn 1000 người.

Phùng Khôn vừa mở miệng là đòi Lý Phong đưa 10 tỷ, đây là tiền mua mạng của bọn họ, hay là tiền mua thuốc bổ não cho hắn ?

Lý Phong cười trào phúng, định dạy Phùng Khôn cách làm người, ai ngờ âm thanh nhắc nhở của hệ thống lại đột nhiên vang lên.

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn kiểm tra hay không ?"

Lý Phong nói thầm "Kiểm tra."

Nhiệm vụ: Quét sạch chi chiến

Mô tả: Trấn áp hoặc giết chết Phùng Khôn, nắm giữ thế giới ngầm của Thiên Phủ, tìm ra tay trong ở Osvili.

Nhiệm vụ khen thưởng: 10 ngàn điểm kinh nghiệm, 500 ngàn điểm tích lũy.

Xem xong phần giới thiệu nhiệm vụ, Lý Phong bắt đầu hưng phấn!

Hắn còn thiếu 9500 điểm kinh nghiệm nữa để thăng cấp, như vậy chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này là hắn có thể bước vào Thánh cảnh !

Lúc đó hắn sẽ dễ dàng thu phục Tiêu Lăng Phi. . .

"Đợi tiểu gia thu phục được Tiêu Lăng Phi, điều đầu tiên là lột y phục. . . A không, là lột mặt nạ da người của nàng ra, hắc hắc hắc!"

Lý Phong đắc ý, cười xấu xa.

Phùng Khôn: "? ? ?"

Lão tử bắt hắn bỏ ra 10 tỷ để chuộc mạng, chứ có phải cho hắn 10 tỷ đâu mà hắn cười cái trứng gì ? Không lẽ người anh em này sợ đến mức bị khùng rồi?

Tiêu Lăng Phi đứng kế bên nhíu mày, nàng không thích nụ cười xấu xa của Lý Phong, bởi vì khi hắn cười như thế thì nàng có cảm giác mình giống như sắp bị hắn hãm hại. . .

"Ngươi mua ở đâu cái bàn công tác dởm này mà mới vỗ nhẹ đã nát vậy?" Lý Phong thu hồi nụ cười, lộ vẻ trào phúng.

Tiêu Lăng Phi cười cười phụ họa: "Đúng vậy đó, chất lượng quá kém, ta thấy ngươi nên tìm người bán cái bàn này, yêu cầu hắn bồi thường gấp ba vì mua phải hàng giả đi."

Hứa Mạn và Cao Khiết liếc nhau, thầm cảm thấy tội nghiệp cho Phùng Khôn.

Hai người này vốn dĩ là oan gia, nhưng bây giờ lại hợp tác để trêu chọc Phùng Khôn, có khi Phùng Khôn sẽ bị trêu đến phát điên mất...!

Khóe miệng Phùng Khôn giật một cái, tức giận nói: "Ngươi cho rằng do chất lượng cái bàn không tốt, nên ta mới có thể đập nó nát ?"

"Chứ gì nữa ? Chẳng lẽ tay ngươi cứng hơn gỗ lim? Ta không tin." Trên mặt Lý Phong biểu lộ như thể có đánh chết ta cũng sẽ không tin ngươi.

"Đúng vậy, cái này chắc chắn không phải đồ thật, ta cũng không tin." Tiêu Lăng Phi đứng kế bên đổ dầu vào lửa.

Phùng Khôn tức giận, cười gằn nói: "Do ánh mắt các ngươi thiển cận, nên các ngươi mới không tin!"

"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên, giả bộ hiếu kỳ nói: "Chẳng lẽ trên thế giới này còn có thứ mà ta không biết ? Ta không tin."

"Ta cũng không tin." Tiêu Lăng Phi đã hóa thân thành máy ghi âm của Lý Phong, chỉ cần Lý Phong nói gì nàng sẽ lặp lại để phụ họa theo.

Lý Phong quay đầu nhìn Tiêu Lăng Phi, dùng ánh mắt nói: "Ngươi thích đóng phim?"

Tiêu Lăng Phi lườm lại một cái, ánh mắt khiêu khích: "Do ngươi đóng phim trước nên bản tiểu thư mới nổi lên hứng thú, không được sao ?"

Lý Phong nháy mắt mấy cái: "Vậy ngươi có muốn diễn tiếp không ?"

"Diễn thì diễn, bản tiểu thư cũng muốn nhìn xem trình độ diễn xuất của ngươi như thế nào." Tiêu Lăng Phi nhún nhún vai, ra vẻ ”tùy ý ngươi”.

Lý Phong gật gật đầu: "Chơi ! "

Thấy hai người nhìn qua nhìn lại, Phùng Khôn hơi sửng sốt.

Mẹ nó. . . Lão tử đang đe dọa các ngươi, các ngươi có thể nghiêm túc chút được không ?

Hứa Mạn và Cao Khiết cạn lời, thậm chí trong lòng Hứa Mạn còn có chút ghen tuông, tại sao Lý Phong và Tiêu Lăng Phi lại ăn ý như vậy?

"Hô." Phùng Khôn thở ra một ngụm trọc khí, cố gắng dằn lửa giận xuống, rồi mới lên tiếng: "Có vẻ các ngươi thật sự không biết trên cái thế giới này có cường giả võ đạo."

"Cường giả võ đạo. . . Là cái gì, có ăn được không?" Lý Phong lộ ra vẻ tò mò, hỏi.

"Đúng vậy, ăn được không? Ăn ngon không? Chổ nào bán?" Tiêu Lăng Phi đã nhập tâm vào vai diễn, trong đầu chỉ còn nghĩ đến việc chọc giận Phùng Khôn, chơi vui đến mức quên cả trời đất.

". . ." Phùng Khôn nhìn hai người bằng ánh mắt như nhìn hai kẻ ngốc, cười nhạo nói: "Hừ, cho các ngươi ăn các ngươi dám ăn không? Đúng là một đám ngu ngốc!"

Nói đến đây, trên mặt Phùng Khôn lộ vẻ ngạo mạn, nói ra: "Đối với người bình thường mà nói, cường giả võ đạo cũng chính là thần tiên, đao thương bất nhập, sức lực vô cùng, giết người như ngóe!"

"Cái bàn gỗ lim này, ta chỉ cần đánh xuống một chưởng là nó đã nát bét, thử nghĩ xem nếu ta đánh vào người các ngươi, các ngươi sẽ thế nào?"

Lúc này Lý Phong thì thầm: "Có lẽ là tay ngươi sẽ bị gãy. . ."

"Cho nên ta khuyên ngươi ngoan ngoãn lấy 10 tỷ ra, ta có thể tha ngươi. . ." Phùng Khôn định nói tiếp, đột nhiên nghe được Lý Phong đang nói cái gì, sau đó sững sờ hỏi lại: "Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói tay ngươi sẽ bị gãy." Lý Phong đùa cợt nói.

"Đúng, tay ngươi sẽ bị gãy." Tiêu Lăng Phi bắt chước bộ dáng của Lý Phong, ngữ khí càng đùa cợt hơn.

"Các ngươi cho rằng lão tử không dám động tới ngươi? !" Phùng Khôn nổi giận, hắn định dùng uy thế để ép Lý Phong đưa tiền, nhưng Lý Phong lại khiêu khích hắn, bây giờ hắn đã hết kiên nhẫn.

"Lý Phong, so về tài sản ta kém ngươi, nhưng so thực lực, ta mạnh hơn ngươi vô số lần! Bởi vì. . . Ta là Tông Sư cảnh!"

Nói đến đây, Phùng Khôn phóng thích khí tức toàn thân ra ngoài!

Oanh!

Sau khi phát ra cỗ khí tức này, Phùng Khôn lập tức bước lên trước một bước, định dùng khí tức để đè ép bốn người Lý Phong quỳ xuống.

Có điều hình như Lý Phong và Tiêu Lăng Phi không cảm giác được bất cứ thứ gì, vẫn đứng yên tại chỗ, dùng ánh mắt vô tội nhìn hắn.

"Hử?" Phùng Khôn nhíu mày, sau đó quát một tiếng: "Quỳ xuống cho ta!"

Trong lúc quát lớn, thì Phùng Khôn cũng điều động khí tức ép về phía bốn người Lý Phong.

???!. . .

Bốn người Lý Phong vẫn không có tí phản ứng nào.

Phùng Khôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng sai chỗ nào thì hắn không biết.

Đúng lúc này, Tiêu Lăng Phi mất kiên nhẫn nói: "Móa, tên này quá ngu, bản tiểu thư lười diễn với hắn, Cao Khiết."

Nói xong, trên người Cao Khiết bộc phát ra cỗ khí tức của Tông Sư hậu kỳ!

Phùng Khôn: "? ? ?"

"Mạn Mạn, ngươi cũng bộc lộ tài năng đi." Lý Phong búng tay, cười nói.

Hứa Mạn cười khổ lắc đầu, sau đó phóng xuất khí tức.

Oanh!

Cũng là là Tông Sư hậu kỳ!

Phùng Khôn: "? ? ? !"

Chưa hết, ngay lúc Hứa Mạn phóng thích khí tức thì Lý Phong, Tiêu Lăng Phi cũng phóng thích khí tức.

Oanh! Oanh!

Hai cỗ khí tức khủng bố của Siêu Phàm hậu kỳ xuất hiện!

Phùng Khôn: "? ? ? ! ! !"

Cái gì. . . Hai Tông Sư hậu kỳ, hai Siêu Phàm hậu kỳ?

Lão tử gặp phải ảo giác sao ?

Nhớ lại việc hắn vừa mới trang bức trước mặt Siêu Phàm hậu kỳ, nói cái gì mà nắm sinh tử bọn họ trong tầm tay, bắt bọn họ giao 10 tỷ để mua mạng, mặt Phùng Khôn đen như đít nồi!

Con mẹ nó đúng là tự vả mặt, âm thanh vang vọng, tự vả đến mức sưng mặt!

Con mẹ nó, việc này còn ấu trĩ hơn cả múa đao trước mặt Quan Công a !

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!