Chương 535: Ai là nội ứng?
Lúc này sững sờ, chấn kinh, hoảng sợ, hối hận. . . Đủ loại suy nghĩ đang bao phủ Phùng Khôn!
Lý Phong tiến lên một bước: "Ngươi vừa bắt ai quỳ xuống cơ?"
"Phù phù "
Mặc dù Lý Phong chưa sự dụng khí tức để áp bách Phùng Khôn, nhưng áp lực tâm lý đã làm cho Phùng Khôn tự quỳ rạp xuống đất!
"Lý tổng, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ngươi coi như ta là cái rắm. . . Thả ta đi!"
Phùng Khôn dập đầu như giã tỏi, hối hận không thôi.
Mẹ nó, nếu biết tên Lý Phong này là cường giả Siêu Phàm hậu kỳ, thì cho hắn một trăm cái lá gan cũng không dám phách lối trước mặt Lý Phong.
Tình huống hiện tại, không còn là đá trúng thiết bản nữa, mà là đá vào hợp kim titan, gãy luôn chân rồi!
"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên, nghiền ngẫm nói: "Ngươi sai cái gì, tại sao ta không biết?"
Tiêu Lăng Phi ngoài cười trong không cười nói: "Đúng đúng đúng, nói ta nghe xem ngươi sai ở đâu, để chúng ta biết ngươi nói đúng hay không, nếu như sai một chỗ, ta chặt đứt tứ chi của ngươi, nếu sai hai chỗ, ta chặt luôn cái chi nhỏ giữa hai chân ngươi."
Lý Phong: "? ? ?"
Phùng Khôn: "? ? ?"
Hứa Mạn, Cao Khiết: "? ? ?"
Chi giữa hai chân ? Có thể nói chuyện văn minh một chút hay không ?
Bộ dáng thì xinh đẹp, tại sao lại nói chuyện thô tục như thế ? Có điều. . .
"Ta thích!" Lý Phong âm thầm nghĩ.
"Ta. . ." Phùng Khôn khóc không ra nước mắt, đây không phải là làm khó hắn sao?
"Không trả lời?" Tiêu Lăng Phi nhướng mày, cười lạnh nói: "Vậy ngươi đi chết đi."
Nói xong, nàng liền động thủ định giết Phùng Khôn.
"Đừng đừng, ta nói, ta nói." Phùng Khôn vội vàng van xin, đồng thời nhanh chóng động não, nghĩ xem từ lúc bắt đầu đến bây giờ đã phạm phải sai lầm gì .
"Ta. . . Ta không nên giả mạo nhãn hiệu của Osvili, ta không nên bán hàng giả, ta càng không nên uy hiếp Lý tổng trả 10 tỷ cho ta để giữ mạng, ta. . . Ta không nên phách lối, ta. . . Ta. . . Ta cạn lời rồi."
Nói đến đoạn sau, giọng của Phùng Khôn đã bắt đầu nghẹn ngào.
Trời ơi!
Hắn đường đường là bá chủ của thế giới ngầm Thiên Phủ, phú hào gia tài 10 tỷ, Tông Sư võ đạo, nhưng vẫn bị trêu đùa như thế này!
Nhưng dù đau khổ, hắn cũng phải nhịn, đừng nói chỉ là bắt hắn nói ra điểm sai, cho dù bắt hắn làm cháu trai hắn cũng phải cười gọi hai người này là ông bà!
Ai bảo người ta ta là Siêu Phàm hậu kỳ đây, sinh tử của hắn đã bị người ta nắm giữ!
"Hết rồi?" Tiêu Lăng Phi ngoài cười trong không cười nói.
Phùng Khôn vắt hết óc suy nghĩ lại lần nữa, sau đó khẩn trương nói : "Không còn nữa. . .."
"Ngươi còn thiếu một điều, đó là. . ." Tiêu Lăng Phi lắc đầu cười một tiếng, đùa cợt nói: "Đầu óc ngươi quá đần, cần phải cắt bỏ."
Ban nãy biểu hiện của nàng và Lý Phong đã rõ ràng đến như vậy, mà Phùng Khôn vẫn nghĩ bọn họ là người bình thường, không phải đần độn thì là gì?
Nếu như bọn họ thật sự là người bình thường, thì ngay lúc Phùng Khôn vỗ nát cái bàn, hai người đã bị bị dọa sợ run rồi, làm sao bình tĩnh được như thế ?
Mồ hôi trên trán Phùng Khôn chảy xuống, nói câu này thì rõ ràng là có ý muốn giết hắn rồi!
"Ngài nói đúng, đầu óc ta đúng là quá đần, nhưng mà xin ngài đừng cắt nó, ta trên có mẹ già 80 tuổi, dưới có con thơ 3 tuổi, ta chưa thể chết được."
"Xin ngài và Lý tổng tha ta một lần, kiếp sau Phùng Khôn ta. . . A không, đời này kiếp này ta sẽ làm trâu làm ngựa cho các ngươi!"
Trong lúc hoảng sợ, Phùng Khôn tiếp tục dập đầu cầu xin tha thứ.
Tiêu Lăng Phi cười lạnh một tiếng, định nói gì đó, nhưng bị Lý Phong ngăn lại: "Ta hỏi ngươi, có phải ngươi cài tay trong trong Osvili đúng không?"
Cho dù không nhận được nhiệm vụ, thì Lý Phong cũng có thể đoán được Osvili có nội ứng.
Bộ phận phục vụ khách hàng của Osvili chắc chắn có gì đó mờ ám, không những vậy còn dùng danh nghĩa của hắn!
Đối với loại ăn cây táo rào cây sung này, Lý Phong nhất định phải tìm ra, sau đó hung hăng dạy bảo một bài học!
Lông mày Tiêu Lăng Phi nhíu lại, cảm thấy trong lòng có chút phức tạp.
Nàng là lâu chủ Phong Vũ Lâu, lúc nàng nói chuyện làm gì có ai dám xen vào? Nhưng mà Lý Phong hết lần này tới lần khác lại dám cản nàng, nhưng nàng lại không có chút giận dữ. . .
Kỳ lạ!
Cao Khiết nhíu mày, mặt lộ vẻ suy tư.
Nàng biết tiểu thư luôn luôn làm việc bá đạo, nếu bị ngăn cản lúc đang cao hứng thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Nhưng mà tiểu thư không những không nổi giận, mà còn ngoan ngoãn ngậm miệng lại, việc này. . .
"Tuy điều kiện của Lý Phong rất tốt, nhưng hắn là một tên lăng nhăng, chẳng lẽ tiểu thư có ý với hắn? Nếu vậy thì hỏng bét!"
Cao Khiết suy tư.
Hứa Mạn thì không nghĩ nhiều như vậy , bởi vì tướng mạo của Tiêu Lăng Phi thật sự là. . . Rất bình thường, tuy Lý Phong hơi đào hoa một chút, nhưng nữ nhân của hắn có ai không phải là cực phẩm? Với tướng mạo như Tiêu Lăng Phi , rất khó làm cho Lý Phong động lòng. . .
Tuy nói vậy có vẻ hơi trông mặt mà bắt hình dong, nhưng mà đây là ý nghĩ chân thật của Hứa Mạn .
"Việc này. . ." Phùng Khôn lộ vẻ mặt khó xử, sau đó hắn cắn răng nói : "Lý tổng quả nhiên là mắt sáng như đuốc, chỉ liếc qua đã biết ta có bạn bè trong Osvili , ta bội phục Lý tổng như là thao thao giang thủy, liên miên bất tuyệt. . ."
Lý Phong nhịn không được cười lạnh: "Đủ rồi, bớt nịnh hót đi, mau nói cho ta tên hắn là ai."
Não của Phùng Khôn làm bằng đậu hũ hay sao, thời điểm nào rồi còn cố gắng nịnh hót ?Cho dù Phùng Khôn có nâng hắn lên trời, thì hắn cũng sẽ không buông tha Phùng Khôn !
"Ta nói, ta nói." Phùng Khôn lau mồ hôi trên trán, run rẩy nói : "Là Hạ Hồng, ta và hắn cấu kết với nhau."
"Hạ Hồng?" Lý Phong nhíu mày, cái tên này có vẻ hơi lạ.
Có điều hắn có thể xác định được Phùng Khôn không nói láo, bởi vì hắn vừa dùng Đọc Tâm Thuật với Phùng Khôn .
"Có lẽ nên hỏi lại Tô Đồng ."
Lý Phong thở dài, làm lão đại phía sau màn quá lâu rồi nên có một ít chuyện trong công ty hắn không biết gì cả.
Lấy điện thoại di động ra, hắn gọi cho Tô Đồng .
"Uy, Tô Đồng, ta hỏi ngươi một chuyện, Osvili có ai tên Hạ Hồng không?" Lý Phong hỏi thẳng vào chủ đề .
Đầu dây bên kia im lặng, sau một lúc lâu Tô Đồng mới nói : "Có, hắn là quản lý của bộ phận nhãn hiệu, sao vậy?"
"Quản lý của bộ phận nhãn hiệu? Vừa mới thăng cấp à?" Lý Phong hỏi.
"Đúng, quản lý trước đã đến tuổi về hưu , mà biểu hiện của Hạ Hồng ở bộ phận nhãn hiệu khá nổi bật, nên ta mới thăng chức cho hắn." Tô Đồng thành thật trả lời.
"Thì ra là vậy !" Lý Phong gật gật đầu.
Nhân viên phục vụ khách hàng của Osvili là nhân viên liên hệ trực tiếp với bên ngoài, còn nhân viên bộ phận nhãn hiệu lại có nhiệm vụ liên lạc với nhân viên phục vụ khách hàng.
Nếu như Hạ Hồng nói với nhân viên phục vụ khách hàng rằng Phùng Khôn và Lý Phong là bạn bè thân thiết và Lý Phong đặc cách cho Phùng Khôn mở một quầy chuyên doanh, thì nhân viên phục vụ khách hàng kia cũng sẽ tư vấn y như vậy.
Khách hàng không có lo nghĩ gì, nên sẽ mua sản phẩm của Osvili ở khu bán hàng của Phùng Khôn. . .
Một con sâu làm rầu nồi canh!
Nghĩ đến đây, Lý Phong lạnh lùng nói : "Tô Đồng, Hạ Hồng dính líu đến việc nhận hối lộ, ngươi lập tức nói với Hồng Nhạc Đào dẫn người đi khống chế hắn, sau đó giao cho cơ quan công an , chi tiết của việc này ta sẽ nói với ngươi sau."