Chương 544: Phi Hỏa Lưu Tinh
"Tiểu thư!!!!!!!!"
Cao Khiết nhìn thấy Tiêu Lăng Phi phóng tới Diệp Thừa Phong, lập tức hoảng sợ đến mức hồn bay lên trời, lên tiếng kinh hô!
Diệp Thừa Phong rõ ràng là nương tay, nếu không Cao Khiết đã sớm thành một bãi bùn nhão.
Thấy thế, Cao Phong thở phào, hắn tuy rằng bất mãn Cao Khiết trung thành với Tiêu Lăng Phi, nhưng Cao Khiết dù sao cũng là muội muội ruột, hắn không muốn thấy Cao Khiết xảy ra chuyện.
Một bên khác, Cơ Phi, Bách Hiểu Sinh dữ tợn cười ra tiếng.
Tiêu Lăng Phi phóng tới Diệp Thừa Phong khác gì lấy trứng chọi đá?
Đối với Thánh cấp mà nói, Tông Sư hậu kỳ hay là Siêu Phàm hậu kỳ gần như không có khác nhau, đều là một quyền tan xác!
"Muốn chết!"
Diệp Thừa Phong không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, đưa tay vỗ ra một chưởng.
Một chưởng này hắn chỉ dùng tám thành sức lực, cũng không phải hắn muốn tha chết cho Tiêu Lăng Phi, mà là hắn tự nhận tám thành sức lực đã có thể xử lý Tiêu Lăng Phi!
"Phanh "
Một tiếng vang trầm đục xuất hiện, quanh người Tiêu Lăng Phi sáng lên một vòng kim quang, tiếp theo bay rớt ra sau.
Thân thể đang bay ở giữa không trung, Tiêu Lăng Phi đã há mồm phun ra một ngụm máu tươi!
Thế nhưng. . . Tiêu Lăng Phi chỉ là nôn một ngụm máu mà thôi, nàng chưa tan xác như Diệp Thừa Phong dự đoán!
"Ừm?" Diệp Thừa Phong nhíu mày, thấp giọng tự nói một câu "Thân thể cứng rắn như thế?", tiếp theo liền phóng tới chỗ Tiêu Lăng Phi, chuẩn bị lại bổ sung một chưởng.
Lần trước dùng tám thành sức lực chưa tiêu diệt được Tiêu Lăng Phi, vậy lần này hắn dùng 100%, Tiêu Lăng Phi phải chết không thể nghi ngờ!
Ngay tại thời điểm Diệp Thừa Phong vọt tới, một thân ảnh đột nhiên đi xuống từ lầu hai.
Chính là Lý Phong!
Lý Phong đột nhiên xuất hiện làm động tác Diệp Thừa Phong trì trệ trong nháy mắt!
Lý Phong nhìn tình hình dưới lầu, sắc mặt kịch biến, dùng tới 《 Phương Thốn Chi Gian 》, dịch chuyển tức thời tới chỗ Tiêu Lăng Phi.
Diệp Thừa Phong cũng là sắc mặt kịch biến, dùng hết toàn lực đánh 1 quyền về phía Tiêu Lăng Phi!
Một quyền đánh ra, một quả cầu lửa to như bóng rổ ập tới người Tiêu Lăng Phi!
Nhìn thấy hỏa cầu, Tiêu Lăng Phi lộ ra vẻ tuyệt vọng, đây là tuyệt kỹ của Diệp gia, Phi Hỏa Lưu Tinh, uy lực cường đại vô cùng, đừng nói nàng hiện tại bị trọng thương, dù nàng vẫn còn ở trạng thái đỉnh phong, cũng không có khả năng sống sót!
"Ta sắp phải chết rồi sao, thật là không cam tâm. . ."
Tự nói một câu, Tiêu Lăng Phi quay đầu nhìn về phía Lý Phong đang lao đến, âm thầm nói: "Gia hỏa này phát giác được có biến cố, cho nên xuống đây sao?"
"A, hắn đi ra thì sao, chỉ là thêm một kẻ chết oan dưới tay Diệp Thừa Phong mà thôi. . . Đáng tiếc a, lão nương đến chết mà vẫn còn trinh, đời này. . . Lỗ lớn rồi...!"
Tiêu Lăng Phi không hổ là lâu chủ Phong Vũ Lâu, dù là đứng trước tử vong, cũng không có cảm giác sợ hãi, nhưng mà. . .
Nếu Lý Phong biết được suy nghĩ của Tiêu Lăng Phi, nhất định sẽ trừng lớn mắt, nữ nhân a, còn chưa cưới chồng, mà sao ăn nói không biết e dè chút nào vậy?
Ngay tại thời điểm Phi Hỏa Lưu Tinh sắp đánh vào người Tiêu Lăng Phi, một thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, bế ngang nàng lên, tiếp theo. . .
"Bá "
Khung cảnh lóe lên, hai người đồng thời biến mất tại chỗ.
Đồng thời, Phi Hỏa Lưu Tinh xông qua địa phương hai người vừa đứng, đập trúng vách tường.
"Oanh!"
Một tiếng vang thật lớn xuất hiện, trên vách tường xuất hiện một cái lỗ hỗng nhỏ, Phi Hỏa Lưu Tinh vẫn bay về phía sau, liên tiếp xuyên thấu ba cái vách tường, đánh vào lớp tường bao bên ngoài biệt thự.
"Oanh "
Lại một tiếng thật lớn vang lên, Phi Hỏa Lưu Tinh nổ tung, trực tiếp khiến cả lớp tường đổ sụp!
Những chuyện này nói thì chậm chạp, thực ra chỉ phát sinh trong nháy mắt, nhanh đến mức ba người Cao Phong căn bản không kịp làm ra phản ứng!
Đợi đến khi Lý Phong ôm lấy Tiêu Lăng Phi xuất hiện bên cạnh Cao Khiết, ba người Cao Phong mới lên tiếng kinh hô: "Con mẹ nó. . . Thật là nhanh!"
"Vừa rồi phát sinh cái gì, vì sao ta cảm thấy hoa mắt như vậy?"
"Người trẻ tuổi này là ai, có cảnh giới gì? !"
Dù là Diệp Thừa Phong cũng nhịn không được co rụt đồng tử lại, trong lòng nâng cao cảnh giác!
Hắn muốn xử lý Tiêu Lăng Phi trước khi Lý Phong lao đến, nên mới dùng tuyệt kỹ Diệp gia Phi Hỏa Lưu Tinh, thế nhưng. . . Phi Hỏa Lưu Tinh nổi danh bao nhiêu năm nhờ vào tốc độ, vậy mà chậm hơn Lý Phong!
Quan trọng là hắn còn ở gần Tiêu Lăng Phi hơn Lý Phong a!
Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ tốc độ Lý Phong nhanh hơn Phi Hỏa Lưu Tinh, còn là nhanh hơn rất nhiều!
Dưới tình huống bình thường, tốc độ võ giả có quan hệ trực tiếp với cảnh giới, Siêu Phàm nhanh hơn Tông Sư, Thánh cảnh nhanh hơn Siêu Phàm, đây là kiến thức thông thường.
Lý Phong nhanh như vậy, chẳng lẽ cảnh giới còn trên Diệp Thừa Phong hắn? !
Nhưng Lý Phong mới bao nhiêu tuổi, thoạt nhìn cũng chỉ hơn 20, còn trẻ như vậy cảnh giới có thể cao đến đâu?
Trong lúc nhất thời, Diệp Thừa Phong kinh nghi bất định.
Đối diện, Tiêu Lăng Phi cũng rơi vào trạng thái sững sờ.
Không phải chứ. . . Bản tiểu thư được Lý Phong cứu? Trời ơi, không muốn a, như vậy về sau sao bản tiểu thư có thể trào phúng Lý Phong nữa?
"Nhìn không ra ngươi lại nặng như vậy."
Lý Phong bế ngang Tiêu Lăng Phi, nhạo báng nói.
Chớ nhìn hắn mặt ngoài nhẹ nhõm, kì thực nội tâm đã sợ hãi tới cực điểm, nếu như vừa rồi hắn chậm thêm một giây đồng hồ, Tiêu Lăng Phi đã đi đời bởi Phi Hỏa Lưu Tinh.
Không chỉ nhiệm vụ này thất bại, Tám phương mưa gió để ta sử dụng cũng hầu như thất bại, con mẹ nó tổn thất cực lớn a!
Huống chi đại mỹ nữ như Tiêu Lăng Phi chết đi cũng là một chuyện làm cho người ta vô cùng đau đớn.
Tiêu Lăng Phi: "? ? ?"
Nặng em gái ngươi a? Không biết cân nặng nữ nhân là chuyện rất nhạy cảm sao!
Âm thầm mắng Lý Phong một câu, Tiêu Lăng Phi cười lạnh nói: "Có câu nói rất hay, không có mỹ nhân nặng, chỉ có nam nhân yếu, xem ra ngươi vẫn còn rất “yếu” a."
Lý Phong quan sát tỉ mỉ nàng một hồi, lắc đầu nói: "Ngươi còn kém mỹ nữ một khuôn mặt mỹ lệ."
Dáng người Tiêu Lăng Phi tự nhiên là không chê vào đâu được, max điểm 100 thì Lý Phong phải cho nàng 95 điểm, chỉ là cái mặt nạ da người này có chút quá tầm thường.
"Đó là do mắt ngươi kém cỏi, chưa nhìn ra vẻ đẹp thật sự của ta, cũng đúng, ta thấy ngươi rõ là kẻ ngu, mỹ nữ ngay trong lòng cũng không nhìn ra." Tiêu Lăng Phi trợn mắt lườm Lý Phong một cái.
Khóe miệng Lý Phong giật giật, tức giận nói: "Ta chính là ân nhân cứu mạng của ngươi, phiền ngươi đối xử với ta tốt hơn một chút."
"Là tự ngươi muốn cứu ta, ta cũng đâu có xin ngươi." Tuy nói như thế, Tiêu Lăng Phi cũng không tiện nói kháy Lý Phong tiếp.
Đối diện, bốn người Diệp Thừa Phong: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Chiến cuộc còn đang đấm nhau căng thẳng, các ngươi còn có tâm tư liếc mắt đưa tình? Có thể nghiêm túc một chút không!
"Hô"
Diệp Thừa Phong phun ra một ngụm trọc khí, đè xuống tâm tình kinh nghi bất định, mặt không biểu tình hỏi: "Ngươi là ai, sao dám nhúng tay vào sự tình Diệp gia ta?"
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, duy trì tư thế bế ngang Tiêu Lăng Phi: "Diệp gia thì sao, vì sao ta không dám nhúng tay vào chuyện Diệp gia? Ngược lại là ngươi, tuổi đã cao còn bắt nạt một tiểu cô nương, có biết xấu hổ hay không?"
Diệp Thừa Phong: "? ? ?"
Ba người Cao Phong: "? ? ?"
Tiêu Lăng Phi: "? ? ?"