Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 582: CHƯƠNG 582. GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU

Chương 545: Giết người diệt khẩu

Bốn người Diệp Thừa Phong bị Lý Phong làm cho kinh hãi, hắn dám không để Diệp gia vào mắt, chẳng lẽ hắn không biết Diệp gia là tồn tại thế nào!

Lúc này Tiêu Lăng Phi bất mãn nói: "Phi, ai là tiểu cô nương? Năm nay ta đã 31 tuổi rồi!"

Ngoài mặt thì nàng cực kỳ bất mãn, nhưng trong lòng thì vui vẻ muốn nở hoa, nữ nhân nào không thích người khác nói mình trẻ?

"Ngươi 31 rồi sao? Đúng là nhìn không ra a, thoạt nhìn ngươi mới chỉ 17, 18 tuổi."

Lý Phong giả bộ giật mình nói, đúng là hắn không biết Tiêu Lăng Phi đã 31 tuổi, nhưng cũng có thể chắc chắn Tiêu Lăng Phi không phải mười bảy mười tám tuổi.

Khí chất trên người Tiêu Lăng Phi quá thành thục, không phải thiếu nữ ngây ngô, có điều. . . Làm cho nữ nhân vui vẻ chính là sở trường của Lý Phong.

Quả nhiên, khuôn mặt Tiêu Lăng Phi đỏ lên, hờn dỗi nói: "Phi, miệng lưỡi ngọt như vậy làm gì, ta cũng không phải là Hứa Mạn a~ "

Vừa nói, Tiêu Lăng Phi vừa dùng hai tay ôm cổ Lý Phong.

Lý Phong cảm thấy thân thể căng cứng, trái tim đập thình thịch.

Tiêu Lăng Phi có ý gì, muốn câu dẫn tiểu gia? Đừng a, tiểu gia còn phải đánh nhau, không thể phân tâm!

Bốn người Diệp Thừa Phong đứng đối diện nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Thoái hóa đạo đức, đây rõ ràng là thoái hóa đạo đức a! Ban ngày ban mặt, đôi cẩu nam nữ này lại dám không coi ai ra gì liếc mắt đưa tình, cho rằng bọn hắn không tồn tại sao?

"Có vẻ như ngươi rất khẩn trương a?" Tiêu Lăng Phi nhìn khuôn mặt đẹp trai của Lý Phong, ngoài cười trong không cười nói: "Vì ta mà ngươi khẩn trương. . . Hay bởi vì lão cẩu Diệp gia?"

Lý Phong không vui nói: "Ai khẩn trương? Ta còn lâu mới khẩn trương, một lão già họm hẹm gần đất xa trời mà thôi, có gì mà phải khẩn trương."

"Làm càn! Dám làm nhục Diệp tiền bối, các ngươi không muốn sống nữa sao!"

"Phách lối! Đây là Diệp Thừa Phong tiền bối, cường giả Thánh cấp, tên nhóc mồm còn hôi sữa như ngươi cũng dám nói vậy? !"

Cơ Phi và Bách Hiểu Sinh bắt được cơ hội nên nhanh chóng châm dầu vào lửa.

Cao Phong không dám thất lễ, vội vàng ôm quyền nói : "Diệp tiền bối, tên nhóc cuồng vọng này là Lý Phong, ông chủ của Osvili, sáng hôm nay ta vừa nảy sinh xung đột với hắn."

Cao Phong biết rõ, nếu mượn Diệp Thừa Phong đối phó Tiêu Lăng Phi thì chẳng khác nào dùng hổ đuổi sói, nếu Tiêu Lăng Phi bị diệt, ba người bọn họ cũng không thể vươn mình làm lâu chủ, vẫn sẽ làm chó trong tay Diệp Thừa Phong.

Nhưng dù gì Diệp Thừa Phong cũng đã đến, bọn họ nhất định phải biểu lộ vẻ thần phục, nếu không Tiêu Lăng Phi vừa chết, bọn họ cũng sẽ lên đường theo nàng!

Nghe Cao Phong nói vậy, sắc mặt Diệp Thừa Phong kịch biến: "Ngươi là Lý Phong của Osvili?"

Thấy vậy, trong lòng ba người Cao Phong lộp bộp một tiếng.

Chuyện gì xảy ra. . . Biểu lộ của Diệp Thừa Phong là có ý gì, chẳng lẽ Lý Phong là đại nhân vật?

Nghĩ đến đây, Cao Phong và Cơ Phi nghi ngờ nhìn về phía Bách Hiểu Sinh, Bách Hiểu Sinh là người có nhiệm vụ thu thập tình báo, nếu Lý Phong có thân phận khác thường, hẳn là Bách Hiểu Sanh phải biết mới đúng.

Bách Hiểu Sanh cũng lộ vẻ khó hiểu lắc đầu, Lý Phong không phải là ông chủ của Osvili sao, ngoài thân phận đó ra còn gì khác nữa?

Thực ra cũng không thể trách tình báo của Bách Hiểu Sinh kém, mà là Lý Phong quá thần bí.

Từ lúc nổi tiếng bằng Đồng nhan thủy đến nay, đã qua khoảng nửa năm, mà trên internet ngay cả một tấm ảnh của Lý Phong cũng không có, đây đương nhiên là công lao của hệ thống.

Do trên internet không có tin tức của Lý Phong, nên Phong Vũ Lâu cũng không cố điều tra, vì vậy Bách Hiểu Sinh không biết gì về Lý Phong cũng là hợp tình hợp lí.

Bách Hiểu Sinh không biết, Cao Phong và Cơ Phi đương nhiên cũng vậy. . .

Lúc này lông mày Lý Phong nhướng lên: "Đúng, vậy thì sao?"

Đồng tử Diệp Thừa Phong co rụt lại, lộ sắc mặt nghiêm trọng nói: "Nếu như ngươi chỉ là ông chủ của Osvili, thì không có gì để nói, chỉ tiếc là, ngươi không chỉ là ông chủ của Osvili, còn là thành viên của Long Hồn, và là thiên tài của Vương Tôn gia!"

Nghe xong mấy thân phận này, sắc mặt ba người Cao Phong kịch biến!

Thành viên của Long Hồn? Thiên tài của Vương Tôn gia?

Chỉ cần có một trong hai thân phận này, bọn họ đã không chọc nổi, vậy mà Lý Phong lại nắm giữ cả hai cái? Con mẹ nó đá trúng cục hợp kim titan rồi!

Diệp Thừa Phong sẽ làm thế nào? Nhận sợ rồi lui về, hay để ba người bọn lại làm bia đỡ đạn?

Nghĩ tới khả năng này, trong lòng ba người Cao Phong trở nên đắng chát.

"A?" Lông mày Lý Phong nhướng lên, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Ngay cả những thứ này mà ngươi cũng biết? Tin tức của ngươi rất linh thông."

" Lúc nha đầu Lăng Nhã về nhà có nhắc tới ngươi, lúc đó ta rất bội phục Lý tiên sinh." Trong mắt Diệp Thừa Phong lộ ra vẻ hồi tưởng, chậm rãi nói.

Sắc mặt Lý Phong hơi biến, nếu như hắn không đoán sai, thì Lăng Nhã trong miệng Diệp Thừa Phong chính là Tiêu Lăng Nhã, nếu vậy, không lẽ Diệp Thừa Phong và Tiêu Lăng Nhã là người thân?

Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng Lý Phong lại không hỏi nhiều, nhếch miệng cười trào phúng nói: "Đã biết thân phận của ta, còn không mau mau quỳ xuống xin lỗi?"

Nghe xong câu này, ba người Cao Phong cảm thấy trái tim nhảy lên tới cuống họng.

Ngay cả Tiêu Lăng Phi cũng là hai sáng mắt lên, trên mặt lộ vẻ chờ mong.

Diệp Thừa Phong mang đến áp lực quá lớn cho nàng, nếu Lý Phong có thể dọa lui Diệp Thừa Phong thì không còn gì tốt hơn!

"Quỳ xuống? Xin lỗi?" Diệp Thừa Phong sững sờ, sau đó ngửa mặt lên trời cười ha hả, tiếng cười văng vẳng khắp căn nhà.

Lý Phong nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"

Diệp Thừa Phong ngưng cười, dùng âm thanh lạnh lùng nói: "Đương nhiên là cười ngươi ngu ngốc! Ngươi là thành viên của Long Hồn thì thế nào, là con cháu thiên tài của Vương Tôn gia thì làm sao? Chỉ cần cảnh giới ngươi không bằng ta, thì trong mắt ta ngươi vẫn chỉ là con kiến!"

Nghe lời này, ba người Cao Phong lộ vẻ mừng như điên: "Diệp tiền bối uy vũ!"

"Diệp tiền bối bá đạo!"

"Diệp tiền bối. . . Trâu bò!"

Ba người Cao Phong đều là cáo già, nghe Diệp Thừa Phong nói câu này liền biết hắn muốn giết Lý Phong diệt khẩu, như vậy ba người bọn hắn cũng sẽ an toàn!

Sắc mặt Tiêu Lăng Phi trở nên khó coi: "Họ Diệp kia, ngươi có biết làm vậy sẽ gặp hậu quả gì không? Long Hồn sẽ không bỏ qua cho ngươi, Vương Tôn gia càng không bỏ qua cho ngươi, không chỉ ngươi, toàn bộ Diệp gia sẽ bị liên lụy! Ngươi. . ."

Diệp Thừa Phong đưa tay chặn lời của nàng, cười lạnh nói: "Chỉ cần các ngươi chết hết, thì không ai có thể lộ tin tức ra."

Bây giờ hắn đã giống như tên nằm trên dây cung, không thể không bắn.

Đợi hắn giết tất cả mọi người ở đây, sau đó phóng hỏa, thì thần không biết quỷ không hay, Long Hồn và Vương Tôn gia sao biết được là hắn làm?

Nghe xong câu này, sắc mặt ba người Cao Phong thay đổi, bây giờ họ nhận ra không chỉ Lý Phong và Tiêu Lăng Phi phải chết, mà bọn họ cũng sẽ như thế!

Trong đầu ba người nảy ra ý định len lén trốn chạy.

Nhưng mà Diệp Thừa Phong đã chú ý nhất cử nhất động của bọn họ, ngay lúc bọn họ lui lại, Diệp Thừa Phong liền cười nói: "Ba vị không cần vội vã rời đi, đợi ta giải quyết xong hai người bọn họ, chúng ta sẽ tìm một chỗ để uống mừng chiến thắng."

Ba người Cao Phong đồng loạt dừng bước, cười một cách đắng chát.

Sắc mặt Tiêu Lăng Phi cũng biến ảo mấy lần, sau đó cắn răng nói "Lý Phong, ngươi đi đi, không cần lo cho ta."

Nếu việc này không còn đường lui, vậy thì để một mình nàng chết, không cần phải kéo theo Lý Phong đi gặp Diêm Vương làm gì.

"Đi?" Lý Phong nhếch miệng, cười nói: "Từ lúc tiểu gia ôm lấy ngươi, thì đã không nghĩ đến việc bỏ đi. Ngươi mở mắt nhìn cho kỹ, xem tiểu gia làm thịt Diệp lão cẩu này như thế nào!"

Nói xong, Lý Phong đặt Tiêu Lăng Phi xuống đất, sau đó phóng thích khí tức bản thân!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!