Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 601: CHƯƠNG 601. TỌA SƠN QUAN HỔ ĐẤU

Chương 564: Tọa sơn quan hổ đấu

Sau khi đám người Mộ Dung Hòa Phong rời đi, Mộ Dung Hòa Nhạc ôm quyền nói: "Lý thiếu, ngài thả bọn họ đi như vậy, có phải là quá bất cẩn không. . ."

"Ồ?" Lý Phong quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Hòa Nhạc, biểu lộ có chút phức tạp.

Trước đó Mộ Dung Hòa Nhạc là người muốn đuổi hắn đi nhất, bây giờ lại ra vẻ cái gì cũng không phát sinh, còn không có vẻ xấu hổ.

Càng làm cho Lý Phong kinh ngạc là, nghe ý tứ của Mộ Dung Hòa Nhạc, hắn vậy mà không muốn thả Mộ Dung Hòa Phong đi, Mộ Dung Hòa Phong là đại ca ruột của hắn a.

Mộ Dung Hòa Nhạc cũng là lão hồ ly, nhanh chóng hiểu được ánh mắt Lý Phong, ngay sau đó giải thích: "Lý thiếu, vừa rồi là ta có mắt không tròng, không biết ngài là cường giả Thánh cấp, nếu có chỗ đắc tội, xin ngài nể tình Tiểu Tuyết mà bỏ qua cho ta."

"Đúng vậy a, chúng ta cũng đều là vì muốn tốt cho Tiểu Tuyết." Mộ Dung Vũ Trí cũng đi tới giải thích.

Nắm đấm lớn mới có thể nhận được tôn trọng, câu nói này đúng mọi nơi mọi lúc.

Lý Phong chưa bày ra thực lực, cha con Mộ Dung Hòa Nhạc căn bản không cho hắn mặt mũi, Lý Phong thể hiện ra thực lực rồi, cha con Mộ Dung Hòa Nhạc liền phải chú ý cẩn thận, sợ làm hắn không cao hứng.

Thái độ của hai người chuyển biến quá to lớn, thật sự là khiến người ta cảm khái.

"Hai vị trưởng bối không cần giải thích, những thứ này ta đều hiểu, làm cha làm mẹ người nào không hy vọng con gái được sống tốt? Còn nữa, hai ngài gọi ta một tiếng Tiểu Lý là được." Lý Phong hạ thấp tư thái.

Nói thật, hắn đã có ý tứ với Mộ Dung Tuyết, vì cuộc sống hạnh phúc về sau, hắn cần phải làm tốt quan hệ của Mộ Dung Hòa Nhạc, Mộ Dung Vũ Trí.

Nghe thấy lời ấy, cha con Mộ Dung Hòa Nhạc đều thở phào, bọn họ rất sợ thái độ trước đó của mình chọc giận Lý Phong, làm quan hệ đôi bên không còn cách nào vãn hồi, hiện tại xem ra bọn họ nghĩ nhiều.

"Tiểu Lý có thể hiểu được chúng ta là tốt rồi." Mộ Dung Hòa Nhạc an lòng nói.

"Ai, Tiểu Lý đúng là nhân tài một phương, còn là cường giả Thánh cấp, Tiểu Tuyết không biết đời trước làm chuyện tốt gì, vậy mà kiếp này được Tiểu Lý ưu ái."

"Tiểu Tuyết a, ngươi về sau nhất định phải đối xử thật tốt với Tiểu Lý, biết không?"

La Thải Bình kéo Mộ Dung Tuyết sang một bên, dặn dò.

Có câu nói rất hay, mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thuận mắt, bề ngoài của Lý Phong không chê vào đâu được, đẹp trai ngời ngời, cao to khỏe mạnh, gia sản hùng hậu, thực lực cá nhân cường đại, con rể như vậy quả thực là hoàn mỹ a.

La Thải Bình sợ Mộ Dung Tuyết không nắm chắc được trái tim Lý Phong, cho nên mới căn dặn Mộ Dung Tuyết.

Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Ngươi có phải mẹ ruột ta hay không, nói cứ như ta yêu Lý Phong là trèo cao vậy!

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Lý Phong quả thực rất ưu tú, ở trước mặt Lý Phong nàng thật sự có một chút tự ti. . .

Nếu người khác biết được suy nghĩ trong lòng Mộ Dung Tuyết, nhất định sẽ ngoác mồm kinh ngạc.

Ngươi là Tiểu Thiên Hậu giới âm nhạc a, nữ thần trong mộng của bao nhiêu nam nhân, vậy mà lại tự ti trước mặt một người đàn ông?

Thế nhưng Mộ Dung Tuyết rõ ràng, nam nhân như Lý Phong, căn bản không thiếu người theo đuổi, cái khác không nói, nếu như để những tiểu thư khuê các trong các thế gia cổ võ biết được sự lợi hại của hắn, tuyệt đối sẽ tranh nhau chen lấn để bò lên giường Lý Phong!

"Bá mẫu nói giỡn, có thể ở chung với Tiểu Tuyết đã là phúc ba đời của ta."

Lời này vừa nói ra, đám người Mộ Dung Hòa Nhạc vô cùng vui mừng, La Thải Bình càng là vui vẻ không ngậm miệng được.

Một bên khác, Mộ Dung Tuyết xấu hổ đỏ ửng mặt mày, trong nháy mắt nàng thậm chí quên mất mình và Lý Phong chỉ là giả vờ làm người yêu. . .

Sau một phen thổi phồng lẫn nhau, Mộ Dung Hòa Nhạc kéo đề tài về chính sự: "Tiểu Lý a, ngươi có khả năng không hiểu đại ca của ta, hắn không phải kẻ hiền lành.."

Tuy Mộ Dung Hòa Phong là đại ca hắn, nhưng Mộ Dung Hòa Phong căn bản không coi hắn là đệ đệ, thậm chí có thể nói, Mộ Dung Hòa Phong chưa từng để hắn vào mắt!

Điểm này, từ cuộc nói chuyện của hai người là có thể nhìn ra.

Đã như vậy, Mộ Dung Hòa Nhạc cần gì phải coi Mộ Dung Hòa Phong là đại ca?

Lý Phong nhướng mày một cái: "Mộ Dung gia gia lo lắng hắn sẽ cắn ngược ta sao?"

"Đúng vậy," Mộ Dung Hòa Nhạc gật gật đầu, cân nhắc từ ngữ nói: "Đại ca ta am hiểu nhất chính là miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo."

Mộ Dung Vũ Trí cũng phụ họa: "Đúng vậy, đừng nhìn hắn nhận sai với ngươi, còn cam đoan không can thiệp hôn sự của ngươi cùng Tiểu Tuyết, thực tế hắn muốn làm gì thì không ai biết được."

Hai mắt Lý Phong sáng lên, âm thầm nói: "Không ai biết được a. . ."

Hai cha con Mộ Dung Hòa Nhạc không biết rằng, Lý Phong không chỉ biết Mộ Dung Hòa Phong làm người lật mặt nhanh như tụt quần, còn biết dự định cụ thể của Mộ Dung Hòa Phong.

Vừa rồi trước khi Mộ Dung Hòa Phong rời đi, Lý Phong đã dùng tới Đọc Tâm Thuật, biết rõ ràng kế hoạch của Mộ Dung Hòa Phong !

"Ta cảm thấy, đại ca hắn rất có thể sẽ kể lại sự tình của ngươi cùng Tiểu Tuyết cho Tôn gia biết, để Tôn gia tới đối phó ngươi." Mộ Dung Hòa Nhạc lộ sắc mặt nghiêm túc nói.

Lý Phong nhướng mày một cái, Mộ Dung Hòa Nhạc vậy mà nói trúng rồi, vừa rồi Mộ Dung Hòa Phong quả thật nghĩ như vậy!

"Nếu vậy thì Tiểu Lý ngươi gặp nguy hiểm." Sắc mặt Mộ Dung Vũ Trí cũng biến thành ngưng trọng: "Tôn gia có hai cường giả Thánh cấp, gia chủ Tôn gia còn là Thánh cấp trung kỳ, lão nhị Tôn gia là Thánh cấp sơ kỳ. Tiểu Lý, ngươi khó lòng địch lại bọn họ liên thủ a."

Mộ Dung Tuyết che miệng kinh hô, tiếp theo lo lắng nói: "Vậy Lý Phong chẳng phải là gặp nguy hiểm rất lớn?"

Mộ Dung Hòa Nhạc gật gật đầu, nghiêm túc nói: "Rất nguy hiểm, cho nên. . . Lý Phong, ngươi cần phải nói việc này cho người nhà, để nhà ngươi đi tìm gia chủ Tôn gia nói chuyện."

Mộ Dung Vũ Trí phụ họa: "Đúng vậy a, oan gia nên giải không nên kết, nếu như ngươi có thể giải quyết việc này trong hòa bình với Tôn gia, tự nhiên là không còn gì tốt hơn."

Nói xong, hai người tràn ngập chờ mong chờ đợi Lý Phong trả lời.

Lý Phong trẻ tuổi như vậy đã là Thánh cấp, vậy hắn nhất định xuất từ cổ võ thế gia siêu cấp nào đó, cảnh giới trưởng bối trong nhà tất nhiên vô cùng khủng bố.

Đến lúc đó, người nhà Lý Phong vừa ra tay, Tôn gia còn dám nói không sao?!

Ngay tại thời điểm hai người ra sức tưởng tượng , Lý Phong nói: "Ách. . . Mộ Dung gia gia, Mộ Dung bá phụ, ta đã sớm nói ta là cô nhi a."

Mộ Dung Hòa Nhạc đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ vẻ không tin: "Tiểu Lý, ngươi đừng nói đùa nữa, ta biết lúc dó ngươi toàn là nói nhảm."

Mộ Dung Vũ Trí cũng gật đầu phụ họa.

Lý Phong cười khổ lắc đầu: "Ta thật sự không nói đùa, ta là cô nhi, điểm này Tiểu Tuyết có thể làm chứng."

Hai cha con Mộ Dung Hòa Nhạc quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Tuyết.

Mộ Dung Tuyết làm sao biết được tình huống trong nhà Lý Phong? Bất quá vì tín nhiệm Lý Phong, nàng vẫn vô ý thức gật gật đầu.

Mộ Dung Hòa Nhạc cùng Mộ Dung Vũ Trí khóc không ra nước mắt!

Không phải chứ. . . Lý Phong vậy mà thật sự là cô nhi, vậy hắn đối đầu Tôn gia chẳng phải là chỉ còn một con đường chết? Lý Phong thất bại, kết cục của bọn họ cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!