Chương 565: X nhân tố
Vốn dĩ Mộ Dung Hòa Nhạc nghĩ mình đã ôm được cái đùi to, ngày tháng tươi đẹp sắp đến, nhưng mà giờ bỗng nhiên phát hiện. . . Cái đùi này có nguy cơ bị nát bét!
Đúng lúc này, Mộ Dung Vũ Trí chợt nói: "Cha, ta cảm thấy chúng ta không cần lo lắng, nếu chúng ta có thể nghĩ ra được việc này, thì chắc chắn đại bá cũng có thể nghĩ tới."
Ánh mắt Mộ Dung Hòa Nhạc sáng lên: "Ý ngươi là. . . Đại bá ngươi sẽ thật sự dừng tay, không can thiệp vào việc của Tiểu Lý và Tiểu Tuyết nữa?”
Mộ Dung Vũ Trí gật đầu: "Chắc là vậy."
Mộ Dung Hòa Phong cũng là một lão hồ ly, một thiên tài yêu nghiệt như Lý Phong chắc chắn có bối cảnh và người chống lưng, chỉ cần hắn nghĩ đến việc này, chắc chắn sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ!
Có điều. . .
"Lý Phong, việc ngươi là cô nhi có nhiều người biết không?"
Đột nhiên Mộ Dung Vũ Trí nghĩ đến việc này, khẩn trương hỏi.
Mộ Dung Tuyết đứng đối diện hơi mất hứng: "Cha, ngươi đừng hỏi nữa!"
Nàng thật sự không biết việc Lý Phong là cô nhi, nhưng nếu việc này là thật, thì cũng không nên hỏi đi hỏi lại như thế.
"Không có gì." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, từ từ nói: "Việc ta là cô nhi không phải bí mật gì."
Nếu như trước đây có người hỏi về việc này chắc chắn Lý Phong sẽ mất hứng, nhưng bây giờ. . . Nghĩ đến việc mình sắp có đủ 10 triệu điểm tích lũy, mua Phục Hoạt Đan để phục sinh mẹ, Lý Phong liền cảm thấy hưng phấn, tự nhiên không còn bực bội.
Bởi vì Lý Phong là chủ nhân của Osvili, nên chỉ cần có người điều tra thì sẽ biết mẹ của Lý Phong là Lý Viện, ngày trước nàng mang theo Lý Phong đến Hoa Thành làm ăn, không có người nhà.
Hơn ba năm trước sau khi Lý Viện qua đời, Lý Phong đã thành cô nhi.
Nhưng ngược lại, việc hắn là con riêng của Vương gia lại là một bí mật không nhiều người biết.
Tất nhiên trừ khi ba huynh đệ Mộ Dung Triệt biết việc xảy ra ngày hôm nay, nếu bọn họ biết thì chắc chắn sẽ nói ra việc Lý Phong có quan hệ với Vương Tôn gia, thân phận thành viên của Long Hồn cũng sẽ bại lộ.
Mộ Dung Hòa Nhạc và Mộ Dung Vũ Trí liếc nhau, trên mặt hiện ra vẻ đắng chát.
Nhưng mà bọn hắn đã chọn ngồi chung thuyền với Lý Phong, bây giờ có hối hận cũng đã muộn, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước.
Sau đó bọn người Mộ Dung Hòa Nhạc lại hỏi Lý Phong một số vấn đề lòng vòng, tiếp theo thì cả nhà ra ngoài ăn cơm chiều.
Sau khi chủ và khách đều vui vẻ, mọi người trở lại biệt thự, tiếp tục trò chuyện rồi trở về phòng của mình nghỉ ngơi.
Hai vợ chồng Mộ Dung Hòa Nhạc, Viên Trân đi lên lầu hai, trở lại phòng ngủ.
Bọn họ vừa đi, La Thải Bình nhìn Mộ Dung Tuyết một cách thâm ý nói: "Tiểu Tuyết a, ta đã giúp ngươi chuẩn bị phòng ngủ, ngươi và Tiểu Lý nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong câu đó, La Thải Bình kéo Mộ Dung Vũ Trí lên lầu hai.
Mộ Dung Tuyết sững sờ, sau đó mặt đỏ bừng nói: "Mẹ, ta và Lý Phong còn chưa. . . Chưa phát triển đến mức đó đâu!"
Lý Phong sờ mũi một cái, cười gật đầu, không thể không nói "Bá mẫu, chúng ta chưa phát triển đến bước kia."
"Nha đầu này, trước mặt cha mẹ còn thẹn thùng cái gì?" La Thải Bình nhéo mũi Mộ Dung Tuyết một cái, trêu chọc nói: "Yên tâm đi, cha mẹ đều là người biết chuyện, các ngươi cũng đến tuổi cưới gả rồi, có một số chuyện đã có thể tự do làm."
"Nhưng mà. . ." Mộ Dung Tuyết định giải thích thêm, thế nhưng La Thải Bình ngắt lời: "Được rồi, thời gian không còn sớm, ngươi và Lý Phong mau trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Nói xong nàng liền kéo Mộ Dung Vũ Trí lên lầu hai, quay về phòng của mình.
"Thảm rồi, bọn họ muốn chúng ta ngủ chung một phòng. . ."
Mộ Dung Tuyết khóc không ra nước mắt, sao nàng lại quên việc này, biết vậy lúc trước đã thuê khách sạn bên ngoài rồi.
"Làm sao bây giờ?"
Lý Phong dựng lên bức tường chân khí, hỏi.
Nói thẳng ra, hắn rất mong chờ được ở cùng phòng với Mộ Dung Tuyết, có điều hẳn là Mộ Dung Tuyết sẽ không muốn, dù gì người ta cũng là hoàng hoa khuê nữ.
"Ta cũng không biết nên làm gì." Mộ Dung Tuyết cười khổ.
Nếu mẹ đã mở miệng, thì nàng nhất định phải ngủ chung phòng với Lý Phong, nếu không sẽ bị bọn họ hoài nghi.
Có điều nàng và Lý Phong lại không phải người yêu thật sự, làm sao ở chung một phòng được !
Lý Phong hơi trầm ngâm, sau đó quyết đoán nói: "Như vậy đi, ta nằm dưới sàn nhà, ngươi nằm trên giường."
Việc này hắn đã có kinh nghiệm.
"A? Như vậy không tốt lắm đâu. . ." Mộ Dung Tuyết cảm thấy làm như vậy không công bằng với Lý Phong, Lý Phong vì giúp nàng nên mới đến đây, sao có thể để Lý Phong ngủ dưới sàn nhà. . .
"Ta da dày thịt béo, không có vấn đề gì đâu. Đừng nói nữa, không thì cha mẹ ngươi sẽ sinh nghi, về phòng ngủ trước đi."
Nói xong Lý Phong giải trừ bức tường chân khí, đi lên lầu hai.
Thấy Lý Phong đã quyết định như vậy, Mộ Dung Tuyết cũng không tiện nhiều lời, vội vàng đuổi theo.
Mấy phút sau, hai người quay lại phòng ngủ.
Đây là khuê phòng của Mộ Dung Tuyết, bên trong có phòng vệ sinh riêng.
Sau khi hai người rửa mặt xong, Lý Phong định trải áo nằm trên sàn nhà, Mộ Dung Tuyết vội vàng lấy chăn lông trong tủ quần áo trải trên mặt đất.
"Cảm ơn." Trong lòng Lý Phong ấm áp, sau khi nói cảm ơn thì nằm xuống.
"Người nên nói cảm ơn là ta mới đúng." Mộ Dung Tuyết cười một tiếng, nói: "Nếu không phải nhờ ngươi giúp đỡ, thì ta đã bị ép gả cho một người xa lạ, vậy thì ta thà chết còn hơn."
"Tiện tay mà thôi, không cần cám ơn, hơn nữa, ngươi là nhân viên của ta, lại giúp ta kiếm được rất nhiều tiền, nếu như ngươi từ chức thì ta sẽ bị tổn thất lớn." Lý Phong nửa đùa nửa thật nói.
Mộ Dung Tuyết biết Lý Phong không phải giúp nàng vì lợi ích, nhưng nàng rất phối hợp với Lý Phong, giả bộ bất mãn nói: "Thì ra trong mắt ngươi ta chỉ là một công cụ để kiếm tiền à? !"
Lý Phong không dùng Đọc Tâm Thuật với Mộ Dung Tuyết, nên tưởng rằng Mộ Dung Tuyết giận thật, vội vàng giải thích: "Không phải, ta giỡn với ngươi thôi, trong mắt ta ngươi là một người bạn rất tốt."
"Chỉ là bạn thôi sao?" Mộ Dung Tuyết khẽ cắn môi, nhỏ giọng hỏi.
Lý Phong: "? ? ?"
Mộ Dung Tuyết có ý tứ gì, muốn ám chỉ điều gì với tiểu gia?
Lý Phong là cáo giá, nên nắm bắt cơ hội rất tốt, sau khi phát hiện lời nói của Mộ Dung Tuyết có hàm ý, hắn biết cơ hội của mình đã tới!
"Đương nhiên không chỉ là bạn, thực ra ta đã thích ngươi từ sớm." Lý Phong thở dài nói.
Thân thể Mộ Dung Tuyết chấn động, không dám tin vào tai mình.
Nữ nhân có ai mà không mong muốn được yêu đúng gu của mình? Ngôi sao lớn như Mộ Dung Tuyết cũng không ngoại lệ.
Trước đây trong tưởng tượng của nàng, nàng muốn gả cho một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, không cần có tiền, quyền, thế, nhưng nhất định phải có tinh thần chính nghĩa, dám hành hiệp trượng nghĩa.
Đương nhiên, nhất định phải đẹp trai, nữ nhân cũng không khác gì nam nhân, cũng dựa vào khuôn mặt để yêu đương. . .
Lúc Lý Phong xuất hiện, Mộ Dung Tuyết phát hiện mình đã tìm được bạch mã hoàng tử của đời mình, cho nên nàng quyết định chủ động một chút, kéo gần quan hệ giữa nàng và Lý Phong.
Nhưng mà nàng mới nói vậy, Lý Phong đã nói thích nàng, bây giờ nàng cũng không biết mình nên làm gì cho phải? Chẳng lẽ nói rằng mình cũng rất thích Lý Phong?