Chương 579: Thúc cưới
Cái gì. . . Không phải Lý Phong là ông chủ của Osvili sao, tại sao lại là thành viên của Long Hồn rồi?
Lý Phong là thành viên của Long Hồn thì cũng thôi đi, vậy mà còn có huyết mạch của Vương Tôn gia?!
Nếu đây không phải là cháu trai hắn, thì Mộ Dung Hòa Trùng đã tát tới tấp 300 cái, mỗi cái tát sẽ hỏi một câu "Óc ngươi bị nước đổ vào rồi à ?"
Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer
"Lý thiếu, ta nói ra thân phận ngài, ngài sẽ không để tâm chứ?"
Bây giờ Mộ Dung Sơn lại trở nên khẩn trương.
Sau một hồi quan sát, thì Mộ Dung Sơn đã biết được Lý Phong chưa nói thân phận cho Mộ Dung Hòa Nhạc biết.
Tất cả mọi người nhìn về phía Lý Phong, đợi câu trả lời của hắn.
Lý Phong nhíu mày: "Không sao, dù sao sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ biết, bất quá ta muốn nhắc nhở ngươi một chút, ta không có quan hệ gì với Vương Tôn gia, Vương Tôn gia muốn ta quay trở lại gia phả, nhưng ta không muốn trở về."
Lý Phong có thể sử dụng tất cả những thứ mang đến lợi ích cho mình, nhưng hắn sẽ không chủ động nhắc đến quan hệ của mình và Vương Tôn gia.
Cho dù có người chỉ ra, hắn cũng sẽ không thừa nhận mình có quan hệ với Vương Tôn gia, còn người khác nghĩ như thế nào . . Thì hắn không thèm quản.
Ba huynh đệ Mộ Dung Hòa Phong càng sững sờ hơn!
Không có quan hệ gì với Vương Tôn gia? Là Vương Tôn gia đơn phương muốn Lý Phong trở về? Những lời này quá càn rỡ!
Bất quá bọn hắn nghĩ lại, với thiên phú của Lý Phong, chắc chắn Vương Tôn gia ước gì Lý Phong đồng ý trở về.
Mà Lý Phong cũng không phủ nhận mình có huyết mạch của Vương Tôn gia, như vậy là Mộ Dung Sơn không nói láo.
Chiến lực vượt xa cường giả Thánh cấp trung kỳ, là thành viên của Long Hồn, lại có huyết mạch của Vương Tôn gia, Lý Phong đúng là nghịch thiên!
Nếu sớm biết Lý Phong có những thân phận này, đừng nói là Mộ Dung Hòa Phong, ngay cả Tôn Hi Tường cũng không dám làm Lý Phong khó chịu!
Vậy là việc hai huynh đệ Tần Thừa Cơ chết sẽ không mang tới hậu quả gì, Vương Tôn gia sẽ không ra mặt thay Tần gia, Lý Phong an toàn, Mộ Dung Hòa Nhạc cũng an toàn!
Cả nhà Mộ Dung Hòa Nhạc cũng rất khiếp sợ, nhưng sau khi hết khiếp sợ thì lại cảm thấy hưng phấn.
Vốn dĩ bọn họ nghĩ Lý Phong có thực lực cường đại nhưng một thân một mình, ai ngờ bối cảnh của hắn lại khủng bố một cách bất hợp lý như vậy. Bây giờ chuyện trọng yếu là, nhất định phải nhanh chóng gả Tiểu Tuyết cho Lý Phong a, nhất định phải gả!
"A Sơn, sao ngươi không nói sớm, hại ta hiểu lầm Tam gia gia của ngươi."
Mộ Dung Hòa Trùng oán trách.
Khóe miệng Mộ Dung Sơn giật một cái, cười khổ: "Ta sợ Lý thiếu không thích. . ."
"Ừ Ừ, ngươi nói đúng, lần sau nhất định phải giữ mồm giữ miệng, nếu Lý thiếu chưa cho phép thì đừng nói lung tung."
Mộ Dung Hòa Trùng giáo huấn Mộ Dung Sơn một hồi, sau đó nhìn Mộ Dung Hòa Nhạc nói: "Tam đệ, vừa rồi ta trách oan ngươi, mong tam đệ đừng để bugnj."
Nếu như là trước kia, không chỉ nói sai, dù là làm sai, hắn cũng không cần xin lỗi Mộ Dung Hòa Nhạc.
Cường giả không xin lỗi kẻ yếu, huống chi bối phận của hắn còn là anh trai của Mộ Dung Hòa Nhạc.
Nhưng tình thế bây giờ đã khác, tuy Mộ Dung Hòa Nhạc không nói gì, nhưng chỉ cần nhìn qua là Mộ Dung Hòa Trùng biết được Lý Phong và Mộ Dung Tuyết có quan hệ không đơn giản.
Đoán được điểm này, liền có thể giải thích lí do tại sao đại ca khách khí như thế—— đại ca cũng đang nịnh nọt lão tam a!
"Móa, lão tam đúng là sinh được một cháu gái tốt, Mộ Dung gia sắp đổi trời rồi."
Mộ Dung Hòa Trùng thầm nghĩ.
"Nhị ca nói quá lời, ngươi cũng chỉ là cân nhắc cho Mộ Dung gia chúng ta mà thôi, việc này ta có thể hiểu được."
"Đừng nói chuyện ngoài lề nữa, hôm nay ta mời đại ca, nhị ca đến chủ yếu là vì thương lượng việc chọn lựa gia chủ."
Thừa dịp uy thế của Lý Phong đang thịnh, Mộ Dung Hòa Nhạc định đi thẳng vào vấn đề.
Mộ Dung Hòa Trùng giật mình, sau đó nhìn về phía Mộ Dung Hòa Phong: "Đại ca, việc này ngươi đã sớm biết sao?"
Mộ Dung Hòa Phong có biết việc này hay không rất quan trọng, nếu đã biết mà còn tới nơi này, nghĩa là hắn đã ngầm thừa nhận mình sẽ nhường lại chức vị gia chủ.
Nếu như đại ca giống như hắn, cũng chỉ vừa mới biết được. . . Thì kết quả cũng sẽ như vậy, nhưng quá trình sẽ không rất gian nan, thậm chí có thể xuất hiện tình huống huynh đệ tương tàn.
"Ừm, ta đã biết từ hôm qua." Mộ Dung Hòa Phong gật đầu, cười một cách đắng chát.
"Hôm qua đã biết?" Mộ Dung Hòa Trùng nhíu mày, bây giờ hắn mới phát hiện hình như hắn đã bỏ lỡ một việc gì đó rất quan trọng.
Đúng lúc này, Mộ Dung Hòa Nhạc nói: "Ai, nhị ca, thực không dám giấu giếm, hôm qua mấy người nhà đại ca chọc giận Lý thiếu, bị Lý thiếu phế bỏ đan điền rồi."
Mộ Dung Hòa Trùng: "? ? ?"
Ba huynh đệ Mộ Dung Sơn: "? ? ?"
Lý Phong giết bốn người Tôn Hi Tường thì cũng thôi đi, tại sao cả người một nhà cũng đánh?
Nhưng nghĩ lại thì bọn họ cũng đoán được, ba người Mộ Dung Hòa Phong khẳng định là bất kính với Lý Phong, nên gặp hậu quả như vậy.
Khó trách hôm nay bọn người Mộ Dung Hòa Phong toàn thân uể oải không phấn chấn, thì ra đã bị phế đan điền. . .
"*Khục, nếu đã như vậy, thì đúng là đại ca không thích hợp làm gia chủ nữa, tam đệ sẽ trở thành tân gia chủ."
"Ta cũng nghĩ như nhị đệ, để tam đệ trở thành tân gia chủ đi." Mộ Dung Hòa Phong thở dài, bây giờ hắn là phế nhân, Lý Phong lại mạnh như vậy, tốt nhất là bỏ đi suy nghĩ báo thù, an phận làm người bình thường.
Chắc hẳn lão tam sẽ nể mặt thân tình mà bảo vệ bọn hắn bình an cả đời.
Tuy Mộ Dung Hòa Nhạc đã sớm nghĩ tới kết quả này, nhưng giờ phút này vẫn có chút hưng phấn.
Chức vị gia chủ của Mộ Dung gia a, trước kia hắn mơ cũng không dám mơ, bây giờ lại đạt được một cách dễ dàng, cuối cùng thì cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực khi đi đường rồi!
Tuy hưng phấn, nhưng Mộ Dung Hòa Nhạc vẫn không mất lý trí, hắn biết tất cả chuyện này đều nhờ vào Lý Phong, bây giờ hắn chỉ hy vọng Tiểu Tuyết và Lý Phong mau chóng kết hôn, như thế địa vị của hắn mới vững chắc được.
Tiếp theo, Mộ Dung Hòa Nhạc ra lệnh cho bốn ông cháu Mộ Dung Trùng thu thập hiện trường sạch sẽ, rồi ra lệnh tiễn khách.
"Tiểu Lý a, chắc ngươi cực khổ lắm khi phải giấu chúng ta nhiều điều như vậy."
Trong phòng khách, Mộ Dung Hòa Nhạc rót cho Lý Phong một ly trà, đồng thời cười nói.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái: "Chẳng qua là ta cảm thấy không cần phải nói mà thôi, nếu như vì vậy mà làm Mộ Dung gia gia tức giận, ta thật sự rất xin lỗi."
"Ai, Tiểu Lý ! Sao ngươi lại nói thế, ta sẽ không giận ngươi, ngươi là cháu rể tương lai của ta, chúng ta là người một nhà a." Mộ Dung Hòa Nhạc ngửa mặt lên trời cười một tiếng, sau đó quay đầu nhìn Mộ Dung Tuyết: "Tiểu Lý a, ngươi định khi nào thành hôn với Tiểu Tuyết?"
Lý Phong: "? ? ?"
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"