Chương 580: Trở về
"Chúng ta dự định. . . Dự định. . . Tiểu Tuyết a, ngươi định bao giờ kết hôn? Ta nghe ngươi."
Lý Phong không ngừng nháy mắt với Mộ Dung Tuyết, hắn thật ra rất muốn kết hôn với nàng, nhưng phải chờ nàng đồng ý trước a.
Mộ Dung Tuyết khóc không ra nước mắt!
Nàng và Lý Phong chỉ là đóng giả người yêu, sao tự nhiên lại bị ép thành thật rồi?!
Xung quanh đó, đám người Mộ Dung Hòa Nhạc rất hài lòng với phản ứng của Lý Phong.
Gặp chuyện biết trưng cầu ý kiến nữ nhân, điều này nói rõ Lý Phong là một nam nhân yêu thương vợ con.
Tuy lý do bọn họ hi vọng Lý Phong cưới Tiểu Tuyết là vì thân phận, địa vị, võ lực của hắn, nhưng Lý Phong có thể yêu thương Tiểu Tuyết thì chẳng phải càng tốt hơn sao?
"Ta. . . Ta còn chưa nghĩ tới chuyện này."
Dưới cái nhìn soi mói của mọi người, Mộ Dung Tuyết ra vẻ xoắn xuýt nói.
"Cái này cần gì nghĩ nhiều, ta cảm thấy chọn ngày không bằng đụng ngày, hôm nay hai người các ngươi trực tiếp tới Cục dân chính đăng kí, sau đó chọn ngày lành tháng tốt tổ chức hôn lễ đi."
Mộ Dung Hòa Nhạc vung tay lên, nói.
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"
Bộ dáng của ta rất xấu sao? Ngươi gấp gáp gả ta ra ngoài như vậy làm gì?
Hơn nữa, ngươi vừa gặp Lý Phong, còn chưa hiểu gì nhiều, ngươi không sợ hắn có khuynh hướng bạo lực gia đình sao? Cường giả Thánh cấp a, nếu hắn thực sự muốn đánh, nàng còn không trở thành đống thịt nát?
Lý Phong mà biết được suy nghĩ trong lòng Mộ Dung Tuyết, khẳng định sẽ treo nàng lên đánh mông 69 cái, tiểu gia trước giờ nổi tiếng là nam nhân tốt, yêu thương ngươi còn không kịp, sao có thể đánh ngươi!
"Tiểu Tuyết a, ta cảm thấy gia gia ngươi nói chuyện rất có đạo lý."
Mộ Dung Vũ Trí tiếp lời, nói với La Thải Bình: "Thải Bình, ngươi lấy ra hộ khẩu, để hai đứa nhỏ tới Cục dân chính làm giấy chứng nhận kết hôn."
"Tốt!" La Thải Bình đứng dậy muốn đi lên lầu hai.
Lý Phong: ". . ."
Mộ Dung Tuyết: ". . ."
"Lý Phong, ngươi mau nói gì đi."
Mộ Dung Tuyết gấp gáp, nàng còn chưa nghĩ ra được cách đối mặt với tên Lý Phong siêu cấp lăng nhăng này, nếu thật sự làm giấy chứng nhận kết hôn, vậy chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn?
"Khụ khụ." Lý Phong vội ho một tiếng, cười khổ nói: "Ách. . . Ta và Tiểu Tuyết còn chưa nghĩ tới chuyện kết hôn, hơn nữa. . . Ta không mang theo hộ khẩu a."
"Mộ Dung gia gia, các ngươi có thể cho ta cùng Tiểu Tuyết một chút thời gian, để chúng ta suy nghĩ thật kỹ vấn đề này không?"
Lời nói của Lý Phong tự nhiên là đủ trọng lượng, dù Mộ Dung Hòa Nhạc cảm thấy rất cấp bách, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu : "Được rồi, sự tình người trẻ tuổi thế hệ trước như ta sẽ không động vào nữa, bất quá ta hi vọng ngươi có thể mau chóng cho Tiểu Tuyết một cái danh phận."
Hắn mượn nhờ uy thế của Lý Phong mới ngồi lên được chức gia chủ, một khi Lý Phong chia tay Tiểu Tuyết, để đại ca, nhị ca biết được, vậy hắn sẽ phải nhường lại chức gia chủ.
Đại ca bị phế, nhưng nhị ca vẫn là Siêu Phàm trung kỳ, hắn không thể bảo Lý Phong phế luôn đan điền của nhị ca a?
Không nói hắn có đủ nhẫn tâm không, Lý Phong đáp ứng hay từ chối đã là khó nói, hơn nữa một khi Mộ Dung gia gặp phải phiền phức, hắn còn cần nhị ca ra mặt giải quyết.
Cảnh giới của Lý Phong tuy đủ để chấn nhiếp kẻ có ý đồ xấu, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, mà hắn cũng không thể luôn luôn trông cậy vào Lý Phong.
Đây là điều Mộ Dung Hòa Nhạc cân nhắc rất lâu, chỉ cần Lý Phong cùng Tiểu Tuyết kết hôn, những vấn đề này đều sẽ được giải quyết dễ dàng.
"Mộ Dung gia gia yên tâm, chỉ cần Tiểu Tuyết nguyện ý, ta nhất định sẽ cưới nàng."
Lý Phong dùng ngữ khí nghiêm túc nói.
"Hắn đang nghiêm túc, hay chỉ là ứng phó qua loa người nhà của ta?"
Trái tim của Mộ Dung Tuyết không tự chủ được nhảy lên một cái, nghĩ thầm.
Đám người Mộ Dung Hòa Nhạc vừa ý gật gật đầu, bọn họ có thể nhìn ra Lý Phong không nói đối, bởi ngữ khí của hắn rất chân thành.
Tiểu Tuyết lần này tìm đúng người rồi!
Đột nhiên, thanh âm hệ thống nhắc nhở vang lên.
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ 'Cứu vãn nữ thần Mộ Dung Tuyết (2)' hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 10 ngàn điểm kinh nghiệm, 1 triệu điểm tích lũy, 20 điểm chinh phục."
"Rốt cục hoàn thành."
Lý Phong thầm thở dài, hôm qua giết Tôn Hi Tường, phế đan điền của Tôn Chí Thượng, nhiệm vụ lại không hoàn thành, quả thực là làm Lý Phong có chút lo lắng, hắn còn tưởng rằng muốn hoàn thành nhiệm vụ nhất định phải giết chết Tôn Chí Thượng.
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: SS-
Điểm kinh nghiệm: 30500/ 100000
Điểm tích lũy: 7467000
Điểm chinh phục: 389
Kỹ năng: 《 Khôn Nguyên Công 》, 《 Càn Khôn Nhất Quyền 》, 《 Phương Thốn Chi Gian 》, 《 Thanh Sơn Thủ Hộ 》, 《 Thiên Cương Tam Thập Lục thức 》, 《 Cuồng Bạo 》, 《 Thám Vân Thủ 》. . .
Nhiệm vụ đang chờ: Tám phương mưa gió để ta sử dụng.
"Không biết tới lúc nào mới có thể thu hoạch được Phong Vũ Lâu. . ."
Nhìn nhiệm vụ đang chờ, Lý Phong liền nghĩ đến lần cưỡi ngựa điên cuồng với Tiêu Lăng Phi lúc trước.
"Trước tiên thu phục Tiêu Lăng Phi, như vậy mới có thể gián tiếp thu Phong Vũ Lâu vào trong túi, chỉ bất quá Tiêu Lăng Phi này căn bản là một con ngựa hoang, rất khó thuần phục."
Lý Phong trầm ngâm, tạm thời không nghĩ ra biện pháp nào hữu hiệu, chỉ đành tạm thời bỏ đó.
Lý Phong lại nói chuyện với đám người Mộ Dung Hòa Nhạc một hồi, cuối cùng lấy cớ công ty có việc, cáo từ rời đi.
Đám người Mộ Dung Hòa Nhạc tự nhiên cực lực giữ lại, bất quá bọn hắn thấy Lý Phong đã quyết định đi, liền để Mộ Dung Tuyết đi theo Lý Phong.
Đối với cái này Mộ Dung Tuyết đương nhiên sẽ không phản đối, thực ra nàng cũng không muốn tiếp tục ở nhà, miễn cho người trong nhà hỏi lung tung . . .
Trên đường tới sân bay...
Ngắn ngủi hai ngày, Lý Phong lấy khí thế nhanh như sấm sét giải quyết sạch sẽ phiền phức quấy nhiễu nàng rất lâu, nàng tự nhiên cảm kích Lý Phong.
Trừ cái đó ra, Mộ Dung Tuyết cũng phát hiện tình cảm của mình dành cho Lý Phong đã vượt quá giới hạn bạn bè.
Nhưng Lý Phong có quá nhiều bạn gái, làm Mộ Dung Tuyết không quyết tâm được. . .
"Cám ơn ngươi, nếu như không có ngươi, chỉ sợ ta đã phải gả cho Tôn Chí Thượng."
Mộ Dung Tuyết đè xuống suy nghĩ trong lòng, nói.
"Không cần cám ơn, ta cũng là vì giữ lại nhân tài ưu tú cho công ty mà." Lý Phong mở cửa xe hơi, cười nói.
Mộ Dung Tuyết hơi biến sắc, khẽ cắn môi nói: "Chỉ vì lý do này sao?"
Lý Phong lại giả vờ không nghe, bởi vì hắn cũng không biết trả lời như thế nào.
"Không có gì. . ." Mộ Dung Tuyết thở dài lắc đầu, nói: "Chuyện ngươi đáp ứng giúp ta ra album còn tính không?"
Lý Phong gật đầu: "Đương nhiên là tính, đợi trở về, ta liền viết ra chín bài ca còn lại."
Mộ Dung Tuyết: "? ? ?"
Nàng muốn những bài siêu phẩm, mà không phải đống âm nhạc rỗng tuếch, lời ca không có ý cảnh gì. Sao Lý Phong nói hời hợt như vậy?
"Hoài nghi thực lực của ta?" Lý Phong khẽ nhếch khóe miệng: "Yên tâm đi, chín bài ca còn lại đều có chất lượng xấp xỉ 《 Gặp mặt 》 , bảo đảm sẽ làm ngươi hài lòng."
Trừ sáng tác bài hát cho Mộ Dung Tuyết, phim của Beethoven cũng phải mau chóng đẩy mạnh.
"Trở về rồi nói tiếp!"
Nghĩ như vậy, Lý Phong dẫm mạnh chân ga, mau chóng lao tới sân bay.