Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 626: CHƯƠNG 626. TƯƠNG KẾ TỰU KẾ

Chương 589: Tương kế tựu kế

Lúc Hoa Gian Hội Lý Hương đi thì Ngụy Băng Khanh mới hoàn toàn buông lỏng.

Sau một hồi lâu. . .

"Ta đã đột phá, bây giờ ta muốn giúp ngươi bước vào Siêu Phàm cảnh."

Sau khi tâm sự một phen, hai người tới phòng khách, vừa ngồi xuống Lý Phong liền nói.

"A, thật sao?" Ngụy Băng Khanh che miệng kinh hô, trên khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

Dưới sự trợ giúp của Lý Phong, nàng đã bước vào Tông Sư hậu kỳ, tuy không có các loại võ kỹ mạnh mẽ như Lý Phong, nhưng mà lực lượng khủng khiếp cũng đủ làm Ngụy Băng Khanh mê luyến.

Bây giờ biết được mình có thể bước vào cảnh giới cao hơn, làm sao không mừng cho được?

"Đương nhiên là thật, ta lừa ngươi bao giờ chưa?" Lý Phong cưng chiều nhéo mũi Ngụy Băng Khanh một cái, cười nói: "Ngươi đang rất nôn nóng đúng không?"

Ngụy Băng Khanh sững sờ, sau đó mặt đỏ bừng nói: "Nói cái gì vậy, người ta đâu có ý này."

Nếu đang ở riêng, thì nàng sẽ không để ý việc “tu luyện” với Lý Phong, nhưng mà Lý Hương cũng ở đây, làm sao có thể…

Huống chi. . . Tối nay còn có khách đến, chuyện này tuyệt đối không được.

Lý Phong cười nham hiểm nói: "Thực lực ngươi vẫn còn quá thấp, bởi vậy khi ta ở xa liền cảm thấy không yên tâm, nên ta phải giúp ngươi đột phá đến Siêu Phàm cảnh càng nhanh càng tốt."

Nói xong, Lý Phong định nắm tay Ngụy Băng Khanh kéo vào phòng ngủ.

Đã lâu rồi hắn không được gặp tổng giám đốc lạnh lùng, hắn rất nhớ nàng, nếu bây giờ không tu luyện《 Song Tu Thần Công 》 thì còn chờ đến khi nào?

"Chờ một chút.“ Mặt Ngụy Băng Khanh lộ vẻ thẹn thùng, nói: "Tối nay chủ tịch Trần Viễn Phương sẽ đến nhà làm khách, chờ hắn đi về rồi chúng ta sẽ tu luyện. . . Được không?"

"Hả?" Lý Phong nhíu mày, Trần Viễn Phương cũng tới. . . Lúc trước gọi điện thoại sao nàng không nói gì?

"Đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta, lúc ngươi gọi điện thoại cho ta thì ta cũng chưa biết tin này, tới khi hắn gọi rồi, ta muốn báo lại với ngươi, thì ngươi đã ở trên máy bay."

Ngụy Băng Khanh sợ Lý Phong hiểu lầm, vội vàng giải thích.

Nghe xong Lý Phong liền hiểu được: "Hắn tới đây làm gì, chẳng lẽ hắn theo đuổi ngươi?"

Tuy nói như vậy, nhưng Lý Phong đã đại khái đoán được mục đích Trần Viễn Phương tới đây—— là vì Hoa Gian Hội Lý Hương!

Nhưng mà Ngụy Băng Khanh vẫn chưa biết chuyện này, Lý Phong cũng chưa muốn nói ra thân phận của Hoa Gian Hội Lý Hương, nên mới giả vờ không biết.

"Ngươi cảm thấy áp lực à?" Ngụy Băng Khanh trêu chọc.

"Thôi đi, chỉ là một tên Trần Viễn Phương thôi, còn chưa đủ gây áp lực cho ta." Lý Phong khinh thường đáp lời.

Trần Viễn Phương đã là đại thúc trung niên, gia sản, bề ngoài, tiềm lực phát triển, sức mạnh đều thua hắn, sao hắn lại có áp lực?

"Đô tự luyến ~" Ngụy Băng Khanh trợn mắt một cái, nhưng trong lòng thì ngọt ngào.

Lý Phong nói như vậy vừa là tự tin với bản thân, nhưng cũng vừa là có lòng tin với nàng.

"Không tự luyến thì sao có thể thành công bắt lấy trái tim của đệ nhất mỹ nữ Minh Châu?" Lý Phong ra vẻ khoe khoang nhưng cũng không quên tán dương tổng giám đốc một câu.

Ngụy Băng Khanh rất vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại nói: "Ngươi không sợ Uyển Quân tỷ và Tô Đồng sẽ nghe thấy, sau đó giận ngươi sao?"

"Khụ khụ" Mặt Lý Phong đỏ ửng, đánh trống lảng: "Ngươi còn chưa nói lí do Trần Viễn Phương tới đây đâu."

Trần Viễn Phương chắc chắn sẽ không nói thật, đương nhiên phải tìm cớ.

Cho nên Lý Phong rất ngạc nhiên, hắn lấy cớ gì, mà có thể làm tổng giám đốc băng sơn đồng ý cho hắn đến nhà làm khách.

Ngụy Băng Khanh vừa đi vừa liếc xung quanh, sau khi xác định Lý Hương không nghe lén mới ghé vào tai Lý Phong nói: "Là như vậy, thư ký mới của hắn cảm thấy Lý Hương không tệ, muốn tiếp xúc nhiều hơn với nàng, cho nên. . ."

"Cho nên Trần Viễn Phương muốn ngươi giúp hắn làm mai mối ?" Sắc mặt Lý Phong trở nên quái dị, thật lòng không nghĩ tới Trần Viễn Phương sẽ dùng lí do này!

Chỉ mới gặp mặt một lần đã thích Lý Hương? Duyên phận có thể đến đột nhiên như vậy sao? !

Quan trọng là Hoa Gian Hội Lý Hương đang dùng mặt nạ da người, với nhan sắc hiện tại cho dù ném nàng vào trong đám người cũng không ai để ý, đương nhiên, vóc dáng Lý Hương thì không thể che giấu được. . .

Không loại trừ khả năng tên kia là loại nhìn dáng không nhìn mặt, nếu vậy thì có thể giải thích tại sao hắn bị Lý Hương hấp dẫn.

"Ngươi thật thông minh." Ngụy Băng Khanh tán thưởng một câu, sau đó nhỏ giọng nói: "Ta biết Lý Hương là đồng nghiệp của ngươi, cho nên việc này ta có nói với Lý Hương."

"Nàng đồng ý?" Lý Phong kinh ngạc.

Từ khi sử dụng Nô ấn với Hoa Gian Hội Lý Hương, thì nàng chỉ cảm thấy thân thiết với mình hắn, còn với nam nhân khác thì đều là cự tuyệt từ ngoài ngàn dặm.

Nên Lý Phong không tin tưởng Hoa Gian Hội Lý Hương sẽ chịu "xem mắt" !

Ngụy Băng Khanh lắc đầu: "Tất nhiên nàng không đồng ý, nhưng mà ta cũng không tiện trực tiếp từ chối Trần Viễn Phương như vậy, cho nên đã thương lượng với Lý Hương một chút."

"Tối nay cứ đồng ý để hai người bọn họ tới, sau đó thì Lý Hương sẽ mở miệng cự tuyệt, như vậy vừa không ảnh hưởng đến sự hợp tác của tập đoàn Vị Lai và tập đoàn Viễn Phương, vừa không mang đến phiền phức cho Lý Hương."

Lý Phong gật đầu: "Phương án này không tệ, ta ủng hộ."

Thực ra thì đến giờ dù hắn ủng hộ hay không cũng không quan trọng, ván đã đóng thuyền, hắn không thể phản đối được.

Huống hồ hắn cũng muốn gặp đối phương, như vậy sẽ có thể biết rõ thân phận của đối phương, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Lúc này, một chiếc xe đang phóng nhanh trên đường.

"Đằng Điền Quân, vừa nhận tin tức mới nhất, ông chủ của Osvili là Lý Phong vừa mới đến biệt thự số 6 ở tiểu khu Tinh Huy."

Trần Viễn Phương cúp điện thoại, nói.

"Ồ?" Tài xế là Đằng Điền Tường nhướng mày một cái, trầm giọng nói: "Trừ hắn ra, còn có ai đi vào vào tiểu khu Tinh Huy không?"

"Không có." Trần Viễn Phương khẳng định: " Người của chúng ta đang theo dõi sát sao, chỉ nhìn thấy một mình Lý Phong đi vào."

"Nếu như chỉ có một mình hắn thì không vấn đề gì." Đằng Điền Tường gật đầu, trầm ngâm nói: "Hơn năm tháng trước Lý Phong vẫn chỉ là cường giả cấp A, hiện tại cao nhất cũng chỉ khoảng cấp A+, ta dùng một tay cũng diệt được hắn."

Hơn năm tháng trước, ở khu nhà Ngụy gia, Lý Phong đã dùng sức một mình chấn nhiếp hai đại thiếu gia ăn chơi trác táng Vệ Dương và Hoàng Bân, cộng thêm ba huynh đệ Mộ Dung Sơn.

Thời điểm đó, người của xã hội thượng lưu ở Minh Châu đã biết Lý Phong không chỉ là ông chủ của Osvili mà còn là một vị cường giả Tông Sư trung kỳ.

Không chỉ như thế, Lý Phong còn là thành viên của Long Hồn, có huyết mạch của Vương Tôn gia.

Từ đó về sau không ai dám chọc vào Ngụy gia nữa!

Nhờ chuyện này mà Đằng Điền Tường biết thực lực của Lý Phong.

Trong lúc nói chuyện Đằng Điền Tường quay đầu nhìn cái máy đằng sau, lạnh lùng nói: "Có cái máy cản tín hiệu quân dụng này, chúng ta có thể ngăn chặn tín hiệu từ biệt thự số 6, không cho bọn hắn gọi điện thoại cứu viện."

Trong mắt Trần Viễn Phương lóe lên một tia tà dị: "Đến lúc đó, bọn hắn sẽ thành cá trong chậu, chim trong lồng, chỉ có thể nghe lời chúng ta! Hi vọng Đằng Điền quân nói lời giữ lời, cho ta. . ."

Mắt Đằng Điền Tường sáng lên, cười dâm nói: "Yên tâm, chỉ cần có thể giải cứu tiểu sư muội của ta, thì Ngụy Băng Khanh tùy ngươi xử lí!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!