Chương 590: Ngả bài
Buổi tối khoảng 7 giờ, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu xanh lam đi đến trước cửa biệt thự số 6.
Cửa biệt thự từ từ mở ra, sau đó chiếc xe chạy vào sân biệt thự, Ngụy Băng Khanh và Hoa Gian Hội Lý Hương đã chờ trước cửa từ sớm.
Sau khi Trần Viễn Phương và Đằng Điền Tường xuống xe, hai người ra nghênh đón.
Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Traile
"Hử?" Đồng tử Đằng Điền Tường co lại, âm thầm nói: "Tại sao chỉ có các nàng, Lý Phong đâu?"
Trần Viễn Phương cũng phát hiện ra vấn đề này, thầm đoán: "Chẳng lẽ hắn tránh ở trong chứ không ra? Hắn không muốn để người ta biết hắn tới này sao?"
"Trần tổng, thư ký Phương, hoan nghênh hoan nghênh."
Trong lúc hai người còn suy nghĩ thì Ngụy Băng Khanh đi tới.
Sau một phen hàn huyên, bốn người đi vào phòng khách, Hoa Gian Hội Lý Hương rót trà đưa đến trước mặt hai người.
"Cảm ơn Lý tiểu thư."
Từ lúc Đằng Điền Tường vào cửa đã nhìn chằm chằm vào Hoa Gian Hội Lý Hương, giống như rất si mê nàng.
Hoa Gian Hội Lý Hương bị hắn nhìn đến mức khó chịu, nhịn không được trợn mắt với Đằng Điền Tường một cái.
Nếu không phải nàng đang nể mặt nữ chủ nhân thì nàng đã đập chết tên họ Phương này, dám có ý tứ với nàng, đúng là không biết sống chết!
Mặt Đằng Điền Tường không hề đổi sắc, trong lòng thầm suy nghĩ.
Theo Đằng Điền Tường thấy thì Hoa Gian Hội Lý Hương đã bị trúng độc hoặc là bị uy hiếp, cho nên không dám nhận hắn, nhưng hắn đâu biết là Hoa Gian Hội Lý Hương bị nô ấn xóa bỏ trí nhớ, nên không hề biết hắn là ai !
Trần Viễn Phương ngồi kế bên vừa nói nhăng nói cuội với Ngụy Băng Khanh, vừa len lén đánh giá cảnh vật chung quanh.
Lý Phong không ra nghênh tiếp bọn họ, làm cho Trần Viễn Phương nghi hoặc, có điều theo sự quan sát của hắn thì trong phòng khách không có chỗ ẩn thân, cho nên Lý Phong không có khả năng đang trốn trong một để nghe trộm.
Khả năng lớn nhất có thể là Lý Phong trốn trong phòng ngủ lầu hai, có điều tại sao hắn lại trốn, quan hệ của hắn và Ngụy Băng Khanh cũng không phải là bí mật gì!
"Hừ, trốn thì sao, có Đằng Điền tiên sinh ở đây, Lý Phong có thể làm được gì ? Sau khi xong việc ta sẽ làm thịt Ngụy Băng Khanh ngay trước mặt Lý Phong, chắc chắn sẽ rất vui vẻ!"
Nghĩ đến đây, Trần Viễn Phương liền nhìn chằm chằm Ngụy Băng Khanh.
Từ lúc Ngụy Phó còn làm chủ tập đoàn Vị Lai, thì đã nhiều lần hợp tác với Trần Viễn Phương, cho nên hai người xem như bằng hữu cũ.
Khi Ngụy Băng Khanh học cấp 3, thì Trần Viễn Phương gặp nàng lần đầu, hắn đã sớm để ý sắc đẹp của nàng, nhưng có quá nhiều nguyên nhân làm hắn không cơ hội động thủ.
Sau khi tốt nghiệp đại học, thì Ngụy Băng Khanh được xưng là đệ nhất mỹ nữ Minh Châu, bây giờ được tình yêu tưới tắm, thì mị lực càng tăng lên, mỹ lệ không gì sánh được.
Cho nên trong lòng Trần Viễn Phương cứ ngứa ngáy như bị con mèo cào loạn. . .
Trần Viễn Phương không biết là, Lý Phong mà hắn ngỡ là đang trong phòng ngủ lầu hai, thực ra đang dùng Ẩn Thân Thuật, đứng kế bên quan sát hắn và Đằng Điền Tường.
Lúc ánh mắt Trần Viễn Phương lộ ra tà quang, thì trong mắt Lý Phong cũng lóe lên vẻ lạnh lùng!
Trần Viễn Phương tiếp tục trò chuyện với Ngụy Băng Khanh, còn Đằng Điền Tường chỉ nhìn chằm chằm Lý Hương, lại không nói lời nào, thấy vậy Trần Viễn Phương cười khổ nói: "Phương Tường, không phải ngươi muốn gặp lại Lý Hương tiểu thư sao, bây giờ gặp rồi, sao ngươi không nói chuyện?"
Mục đích bọn họ tới đây không phải là nói chuyện cho vui, Đằng Điền Tường có ý tứ gì ? Tại sao ngồi ở đó không nói lời nào, cũng không động thủ ? Không lẽ hắn chờ Ngụy Băng Khanh động thủ trước?
Đằng Điền Tường nâng cốc trà lên, nhấp một miếng, rồi mới lên tiếng: "Ta đang quan sát."
Vừa nói, khí chất trên thân thể Đằng Điền Tường vừa biến hóa, trước đó là thư ký, nhưng giờ lại càng giống ông chủ của Trần Viễn Phương hơn.
Không chỉ thế, trên người Đằng Điền Tường còn tản ra một cỗ khí tức nguy hiểm, giống như một con dã thú!
Ngụy Băng Khanh cảm nhận được khí tức nguy hiểm trên người Đằng Điền Tường, khuôn mặt hơi biến sắc.
Hoa Gian Hội Lý Hương cũng biến sắc, nhanh chóng cản ở trước mặt Ngụy Băng Khanh, cảnh giác nhìn Đằng Điền Tường: "Ngươi muốn làm gì?"
Đằng Điền Tường chần chừ, mặt lộ vẻ không dám tin: "Hoa Gian, ta tới cứu ngươi, tại sao ngươi đề phòng ta, che chở cho cô ta?"
Đằng Điền Tường nói bằng tiếng Nhật, Ngụy Băng Khanh chưa từng học tiếng Nhật, cho nên không hiểu Đằng Điền Tường nói gì, nhưng qua nét mặt của Đằng Điền Tường thì nàng cũng đoán được mấy phần.
Vậy là. . . Phương Tường là người của Đông Doanh, hơn nữa còn biết Lý Hương?
Lông mày của Hoa Gian Hội Lý Hương nhướng lên, hừ lạnh nói: "Nói năng bậy bạ, ta không biết ngươi!"
Sắc mặt Ngụy Băng Khanh đại biến, mặc dù Hoa Gian Hội Lý Hương nói tiếng Hoa, nhưng rõ ràng là nàng hiểu tiếng Nhật.
Có điều Ngụy Băng Khanh nghĩ lại, Hoa Gian Hội Lý Hương là thành viên của Long Hồn, nên biết nhiều thứ tiếng cũng là bình thường.
Sắc mặt Đằng Điền Tường biến ảo mấy lần, sau đó lắc đầu bật cười nói: "Ta đeo mặt nạ da người cho nên ngươi không biết ta, nhưng không lẽ giọng của ta ngươi cũng không nghe ra ?"
"Hoa Gian, ngươi đừng sợ, ta đã quan sát kỹ nơi này, nơi này chỉ có ngươi, Ngụy Băng Khanh, Lý Phong, ta còn mang máy chặn tín hiệu, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không thể liên lạc với bên ngoài."
Nói xong, Đằng Điền Tường đưa tay sờ lên mặt, một tấm mặt nạ da người bị bóc xuống, lộ ra khuôn mặt anh tuấn.
"A, mặt nạ da người?" Đây là lần đầu tiên Ngụy Băng Khanh nhìn thấy có người dùng mặt nạ da người, cho nên rất ngạc nhiên.
Đằng Điền Tường đắc ý nhìn Ngụy Băng Khanh, sau đó nói với Hoa Gian Hội Lý Hương: "Hoa Gian, ngươi đã nhận ra ta chưa?"
Hoa Gian Hội Lý Hương nhìn chằm chằm Đằng Điền Tường một hồi, sau đó cau mày nói: "Không biết, ta không biết ngươi là ai, cũng không muốn biết, tốt nhất là ngươi mau rời khỏi nơi này, đừng ép ta động thủ."
Hoa Gian Hội Lý Hương không phải là loại ngực lớn não nhỏ, nàng nhận ra được Đằng Điền Tường rất nguy hiểm, nàng lo mình không phải đối thủ của Đằng Điền Tường, cho nên không dám chủ động ra tay với Đằng Điền Tường, chỉ dám dùng lời nói hăm dọa đối phương rời đi.
Nghe câu này, lông mày Đằng Điền Tường nhăn lại.
Hắn đã nói rõ ràng như vậy, mặt nạ da người cũng đã gỡ ra, tại sao Hoa Gian Hội Lý Hương còn nói không biết hắn? Chẳng lẽ do Lý Phong ở chỗ này?
Không, không đúng, Hoa Gian Hội Lý Hương biết thực lực của hắn, so với hắn Lý Phong chỉ là một con gà què.
Nếu vậy, chắc chắn là nàng trúng kịch độc, vì giữ mạng nên mới không thể phản bội.
Có điều hắn cũng hiểu, người không vì mình, trời tru đất diệt, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, làm gì có ai lấy mạng ra đùa cợt?
"Hoa Gian, có phải ngươi trúng kịch độc hay không? Không sao, chỉ cần trở lại Nhật Bản, với năng lực của sư phụ chắc chắn có thể giúp ngươi ngăn chặn độc tố."
Nói xong, Đằng Điền Tường cũng không tiếp tục khuyên Hoa Gian Hội Lý Hương nữa.
Bất luận thế nào, hắn cũng phải cứu Hoa Gian Hội Lý Hương để đưa về Nhật Bản, mặc kệ nàng có đồng ý hay không!
Đằng Điền Tường nhìn Ngụy Băng Khanh: "Ngụy Băng Khanh, đưa code gốc của Vị Lai Cloud ra đây, ta có thể tha ngươi một mạng, nếu không. . . Trần Viễn Phương sẽ bắt ngươi đi."
Nghe thấy lời ấy, sắc mặt Ngụy Băng Khanh kịch biến!