Chương 598: Gặp lại Trầm Tử Huyên
Lý Phong suy nghĩ nên trả lời như thế nào, hắn trầm ngâm một lúc sau đó liền nói: "Thanh Long Sứ đại nhân, thực không dám giấu giếm, tạm thời ta không có năng lực giải trừ cấm chế của Hoa Gian Hội Lý Hương, cũng không có cách nào khôi phục trí nhớ cuar nàng, như vậy có còn trao đổi với Ám Ảnh được không?"
Lông mày Mạc Vấn Thiên nhướng lên: "Không thể giải trừ, hay là. . . Không muốn giải trừ?"
"A?" Lý Phong sững sờ, chẳng lẽ Mạc Vấn Thiên cũng có Đọc Tâm Thuật?
Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer
Tuy hắn ở chung với Hoa Gian Hội Lý Hương không lâu, nhưng mà nữ nô khéo léo đáng yêu như thế, ai mà không thích?
"Ta nghe nói là nữ nhân Nhật Bản kia rất xinh đẹp, không thua kém gì Ngụy Băng Khanh."
Mạc Vấn Thiên ngoài cười trong không cười nói.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, cho dù là hắn cũng không qua nổi chữ tình, nếu không, thì sao hắn phải minh tranh ám đấu với Hắc Long Sứ nhiều năm như vậy ?
Cho nên ở phương diện này, hắn hiểu Lý Phong.
Sắc mặt Lý Phong hơi biến: "Ách. . . Ngài nghe ai nói?"
Thời gian mà Hoa Gian Hội Lý Hương dùng bộ mặt thật không nhiều, chẳng lẽ lúc hai người đi vào khách sạn đã bị ai đó phát hiện?
Nói đi cũng phải nói lại, hôm đó Hoa Gian Hội Lý Hương mặc kimono, đúng là rất thu hút sự chú ý.
"Ngươi cho rằng không ai biết việc ngươi và Hoa Gian Hội Lý Hương đi khách sạn với nhau? Nếu không phải ngươi vừa lập công thì đã bị ghép tội phản đồ và bắt về trụ sở Long Hồn nhận thẩm vấn rồi!"
Mạc Vấn Thiên hừ lạnh một tiếng.
Việc Lý Phong và Thu Điền Chân Nhất đại chiến gây ra động tĩnh rất lớn, phân bộ Long Hồn ở Minh Châu đã sơm sbiết việc này.
Còn việc Lý Phong thu phục Hoa Gian Hội Lý Hương và hai người cùng đi khách sạn, tất nhiên cũng bị phân bộ Minh Châu phát hiện rồi hồi báo cho Mạc Vấn Thiên.
Mạc Vấn Thiên biết được liền nhanh chóng đè ép việc này xuống, không nhờ hắn thì Hoa Gian Hội Lý Hương đã không thể ở cùng với Ngụy Băng Khanh lâu như vậy.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, giải thích: "Ách. . . Chúng ta chưa làm gì cả."
Ngoài mặt thì hắn xấu hổ, nhưng trong lòng đã mắng tám đời tổ tông Long Hồn .
Mẹ nó, lão tử đi khách sạn cũng bị giám sát, có biết cái gì gọi là quyền riêng tư không?
Đám người Long Hồn ăn no không có chuyện gì làm hay sao mà cứ theo dõi tiểu gia vậy ? Mẹ nó chứ!
"Cô nam quả nữ ở chung một phòng, ai biết các ngươi có làm gì không? Mà dù các ngươi có làm gì thì cũng không liên quan tới Long Hồn."
"Còn nữa, đừng nghĩ rằng ngươi bị giám sát, chỉ là ngươi làm việc quá ồn ào, người ta muốn không chú ý cũng không được."
"Lần sau có cùng gái lạ đi khách sạn thì nhớ ngụy trang một chút, tránh gây mâu thuẫn nội bộ."
Mạc Vấn Thiên trêu chọc .
Lý Phong: ". . ."
Lúc đầu Mạc Vấn Thiên còn nói chuyện rất nghiêm túc, tại sao đột nhiên lại như vậy.
Đúng là già mà không nên nết!
"Được rồi, đây chỉ là việc nhỏ không đáng kể, ngươi không vi phạm nguyên tắc thì vẫn là thành viên của Long Hồn."
Mạc Vấn Thiên cười ha hả.
Lý Phong: ". . ."
Trước khi gặp Mạc Vấn Thiên, Lý Phong nghĩ hắn là cao nhân ẩn sĩ, tuyệt thế cao thủ, nhất định sẽ cực kỳ lạnh lùng, nhưng sau khi gặp mặt mới phát hiện. . . Thì ra Mạc Vấn Thiên có chút bỉ ổi, còn có chút lắm mồm. . .
"Hèn gì Trầm Tử Huyên không thèm để mắt tới ngươi. . ."
Trong lòng Lý Phong oán thầm.
Sau đó, Mạc Vấn Thiên quay trở lại đề tài lúc đầu: "Có khôi phục ký ức không đều không sao, chúng ta có thể tương kế tựu kế, bẫy đám người Nhật Bản một phen."
Lông mày Lý Phong nhướng lên: " Ý của Thanh Long Sứ là sao?"
Mắt Mạc Vấn Thiên sáng lên: "Lại gần đây. . ."
Mười phút sau, Lý Phong rời khỏi tứ hợp viện, đón xe đi đến sân bay.
Thời gian sau, Lý Phong lại tiếp tục bôn ba qua những thành phố khác, giúp nữ nhân của mình đề cao cảnh giới.
Nhờ “nỗ lực không ngừng nghỉ” của Lý Phong, tất cả nữ nhân của hắn đều đột phá đến Siêu Phàm sơ kỳ.
Cùng lúc đó, Long Hồn và Ám Ảnh vẫn tiếp tục công việc đàm phán.
Một hôm, Lý Phong nhận được cuộc gọi của Tưởng Vận Trúc.
"Đàm phán đã kết thúc, tối ngày mai trao đổi con tin, lần đàm phán này do Tử Long Sứ dẫn đội, ngươi cũng sẽ đi theo."
Lý Phong sững sờ, sau đó trong đầu liền xuất hiện một người mặc váy dài xẻ tà màu tím.
Trầm Tử Huyên phụ trách dẫn đội, điều này cho thấy Long Hồn rất xem trọng hành động lần này.
"Lý Phong, đây là lần đầu tiên ngươi tham gia hành động tập thể với Long Hồn, ngươi phải cẩn thận."
Tưởng Vận Trúc dặn đi dặn lại, giống như một người vợ căn dặn chồng mình lúc sắp xuất chinh.
Giữa trưa ngày thứ hai, Lý Phong đến cửa khẩu Lam Đảo, ngồi lên một chiếc tàu loại 055.
Tàu khu trục 055 là loại tiên tiến nhất của Trung Quốc hiện nay.
Thân tàu có chiều dài là 180m, mạn tàu rộng 23m, trọng tải tiêu chuẩn là 11 ngàn tấn, trọng tải tối đa là 12 ngàn 500 tấn.
"Mẹ nó, chỉ là đi làm nhiệm vụ thôi mà Long Hồn dùng đến cả 055, quá khoa trương."
Sau khi lên chiến hạm, Lý Phong nhìn mà líu lưỡi.
Đến thời điểm này Lý Phong mới có cảm nhận trực quan với năng lực của Long Hồn, từ trước đến giờ chỉ có 8 chiếc 055 hạ thủy, vậy mà Long Hồn đi làm nhiệm vụ cũng có thể dùng một chiếc, trâu bò!
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, Lý Phong đi vào chỗ đài chỉ huy, nhìn thấy Trầm Tử Huyên.
"A, sao lại là tên nhóc con nhà ngươi?"
Nhìn thấy Lý Phong, Trầm Tử Huyên hơi kinh ngạc.
Tuy nàng là người phụ trách của hành động lần này, nhưng nàng làm việc rất tùy tiện, chưa một lần xem danh sách nhân viên.
Cho nên khi thấy Lý Phong, Trầm Tử Huyên không nhịn được cảm thấy kinh ngạc.
Lý Phong: ". . ."
Ai là nhóc con ? Mấy ngày nữa là sinh nhật lần thứ 24 của ta rồi đó!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không lẽ Trầm Tử Huyên rất già, có điều bộ dáng của nàng còn rất trẻ, chỉ khoảng 30 a !
“Hả??? Ngươi...” Trầm Tử Huyên không khỏi nhíu mày.
Trong chiến hạm không chỉ có hai người bọn họ, những người khác thấy Trầm Tử Huyên phản ứng như thế, cũng bắt đầu hiếu kỳ về thân phận của Lý Phong.
Người có thể làm cho Tử Long Sứ chú ý, chắc chắn không phải người bình thường.
"Thuộc hạ Lý Phong, xin chào Tử Long Sứ đại nhân." Lý Phong ôm quyền, khom người xuống.
"Tên nhóc nhà ngươi không tệ chút nào, lần trước hai ta gặp mặt ngươi mới chỉ là Siêu Phàm cảnh, bây giờ đã là Thánh cảnh, không uổng công ta cứu ngươi một mạng."
Mặt Trầm Tử Huyên lộ vẻ tán thưởng, vỗ vai Lý Phong nói.
Nghe xong câu này, mọi người trong chiến hạm hít sâu một hơi.