Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 636: CHƯƠNG 636. XUẤT PHÁT

Chương 599: Xuất phát

Cái gì ? Tử Long Sứ đại nhân từnng cứu Lý Phong? Hình như quan hệ giữa hai người này không đơn giản !

Còn nữa. . . Lý Phong trẻ như vậy, mà đã là một cường giả Thánh cấp? Trâu bò trâu bò!

Thành viên tham gia hành động lần này đều được tuyển chọn từ đám thủ hạ của Trầm Tử Huyên, Lý Phong lại không phải vô danh tiểu tốt, vậy nên rất nhanh có người nhận ra hắn.

Cứu Vãn Nữ Thần Hệ Thống Trailer

"Lý Phong? Ngươi là siêu cấp thiên tài đại náo Vương gia Giang Nam, sau đó được Vương Tôn Trọng ra mặt mời gia nhập Vương Tôn gia?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên, nhìn người kia gật gật đầu.

Lát nữa mọi người sẽ làm nhiệm vụ chung, nên hắn không thể biểu hiện quá lạnh lùng, nếu không sẽ làm người khác khó chịu, ảnh hưởng đến nhiệm vụ.

"Ồ, đúng là ngươi."

Người kia lộ vẻ kinh ngạc, nhịn không được nhìn đi nhìn lại Lý Phong vài lần.

"Lão Trịnh, đây là mãnh nhân mà ngươi từng nói sao?"

"Hắn là người giết thủ hạ Vương Thành của Hắc Long Sứ đại nhân, làm cho Hắc Long Sứ nổi giận đấy sao?"

"Hắn là ông chủ của Osvili, Đồng nhan thủy là sản phẩm của hắn?"

"Mẹ nó, sao ai cũng biết hắn vậy? Làm ta cảm thấy mình như người tối cổ."

"Ha ha, trong một dịp tình cờ ta mới biết được những việc này, tiểu tử này giữ bí mật thông tin rất tốt, trên internet không có ảnh hay video nào của hắn, ta cũng chỉ là nghe nói mà thôi, cho nên lúc mới gặp không nhận ra."

"Đúng, việc này chỉ được lưu truyền trong phạm vi nhỏ, số người biết không nhiều, cũng giống như quan hệ của hai vị Long Sứ kia và Long Sứ của chúng ta. . ."

"*Khụ khụ, thời tiết hôm nay thậà đẹp."

Có người nhanh mồm nhanh miệng mà quên mất tiêu Trầm Tử Huyên đang đứng ngay cạnh, suýt chút nữa nói ra cuộc tình tay ba của nàng cùng Hắc Long Sứ và Thanh Long Sứ, may là có người ngắt lời kịp thời.

Nói là tình tay ba, thực ra là Thanh Long Sứ và Hắc Long Sứ yêu đơn phương Trầm Tử Huyên, nếu không làm sao mà hai người lại đấu đá nhau nhiều năm như vậy?

Trầm Tử Huyên trừng mắt với người đó, dọa hắn sợ xanh mặt, nhìn trái ngó phải, không dám nhìn vào mắt nàng.

"Hừ, kẻ nào dám nói nhảm nữa ta sẽ ném hắn xuống biển nuôi cá mập, yên tâm, trước khi ném ta sẽ dùng dây thép trói tay chân và phong bế huyệt đạo hắn lại."

Trầm Tử Huyên hừ lạnh một tiếng.

Nghe xong câu này, mọi người liền hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt.

Bọn họ biết Trầm Tử Huyên không thích nói đùa, nếu như bị nàng ghi hận, chắc chắn sẽ có kẻ xui xẻo bị ném vào biển cho cá mập ăn.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, trong lòng hiểu thêm một chút về sự hung hãn của Trầm Tử Huyên.

Có điều nghe Trầm Tử Huyên nói như vậy, không hiểu sao nội tâm hắn rất thoải mái, mẹ nó, các ngươi ngon thì bàn về việc của tiểu gia nữa đi !

Nhưng mà. . . Tiểu gia nổi danh đến vậy sao?

Đúng lúc này, Trầm Tử Huyên nói: "Lý Phong, có hứng thú bỏ đội của Mạc Vấn Thiên, để về với đội của ta không? Nếu như ngươi muốn, chỉ cần đưa lên một bình Đồng nhan thủy là đủ, ta cam đoan Mạc Vấn Thiên không dám nói gì."

Lý Phong: "? ? ?"

Hắn còn tưởng rằng Trầm Tử Huyên ái tài, muốn đào góc tường của Mạc Vấn Thiên, ai ngờ lại là vì một bình Đồng nhan thủy!

"Tại sao lại dùng ánh mắt này nhìn ta, ngươi phải biết là có không biết bao nhiêu người muốn theo ta lăn lộn, ngay cả Long Sứ của ngươi, chỉ cần ta cho cơ hội làm thủ hạ của ta, hắn cũng sẽ vui mừng nhảy cẫng lên."

Trầm Tử Huyên nhìn chằm chằm Lý Phong, mặt lộ vẻ khó chịu nói.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, ôm quyền nói: "Ta tin ngươi, có điều Thanh Long Sứ đại nhân có ơn với ta, ta không muốn phản bội hắn."

"Đương nhiên, ta cũng rất khâm phục Tử Long Sứ, ta cũng muốn trả ơn việc Tử Long Sứ đại nhân cứu ta trong cơn nguy khốn, cho nên xin Tử Long Sứ đại nhân nhận lấy bình Đồng nhan thủy này."

Nói xong, Lý Phong móc từ trong ngực ra một bình Đồng nhan thủy, đưa đến trước mặt Trầm Tử Huyên.

Trầm Tử Huyên đã nói tới vậy, hắn sao có thể còn cố chấp không biết điều? Một bình Đồng nhan thủy trả một cái mạng, rất đáng! Chưa kể nó còn có thể giúp hắn làm tốt quan hệ với một vị cường giả Chí Tôn cảnh.

"Híttttttt "

Mọi người ở đây nhịn không được hít sâu một hơi, một bình Đồng nhan thủy có giá 200 triệu mà nói đưa thì đưa? Quá mức khủng bố.

Chờ chút. . . Lý Phong đi chấp hành nhiệm vụ, tại sao lại mang theo Đồng nhan thủy, hắn không sợ làm vỡ à?

Hay là. . . Hắn đã sớm muốn nịnh nọt Tử Long Sứ?

Thì ra tiểu tử này gian trá như vậy!

Lông mày Trầm Tử Huyên nhíu lại, nhìn Lý Phong một chút rồi nói: "Ngươi rất biết cách xử thế, không tệ không tệ."

Nói xong, Trầm Tử Huyên nhận lấy Đồng nhan thủy, trực tiếp mở ra uống vào.

Tất cả mọi người im lặng chăm chú quan sát.

Dưới sự chú ý của mọi người, da thịt Trầm Tử Huyên bắt đầu xuất hiện biến hóa, nếp nhăn nhanh chóng giảm bớt, tàn nhang li ti cũng lập tức biến mất.

Rất nhanh, Trầm Tử Huyên từ người thiếu phụ khoảng ba mươi trở thành bộ dáng như mười mấy tuổi, nếu không phải dáng người Trầm Tử Huyên nóng bỏng, đồng thời khí chất thành thục không thể che lấp, thì rất nhiều người sẽ lầm lẫn nàng thật sự chỉ là một cô gái nhỏ!

"Đồng nhan thủy quả nhiên danh bất hư truyền."

Trầm Tử Huyên sờ soạng khuôn mặt mình, cảm khái không thôi, sau đó nàng nhìn về phía Lý Phong, nói: "Chỉ có thể dùng một bình sao? Tám năm, mười năm nữa ta lại dùng một bình thì có hiệu quả không?"

Đồng nhan thủy có thể sử dụng nhiều lần là tốt nhất . . .

"Ách. . . Không thể, một người chỉ có thể dùng 20 ml, nhiều hơn cũng không có hiệu quả."

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, nhịn không được giải thích.

"Thật vậy sao?" Đôi mi thanh tú của Trầm Tử Huyên hơi nhíu lại, sau đó vỗ vai Lý Phong nói: "Ngươi về sau tập trung nghiên cứu Đồng nhan thủy phiên bản mới đi, cố lên, ta rất coi trọng ngươi."

Lý Phong: ". . ."

Trong lúc hai người nói chuyện, một cô gái yểu điệu đi tới, thu hút sự chú ý của mọi người.

Quan trọng là cô gái này đang mặc kimono, còn gọi Lý Phong là chủ nhân!

Người tới chính là Hoa Gian Hội Lý Hương!

Lý Phong cũng không nghĩ tới Hoa Gian Hội Lý Hương không những không đeo mặt nạ da người, còn mặc kimono.

"Đừng nhìn nữa, đây là ý tứ của ta, nếu không mặc như vậy, người của Ám Ảnh sẽ không dễ dàng đồng ý trao đổi con tin với chúng ta."

Trầm Tử Huyên nhìn hai người một chút, sau đó trầm giọng nói: "Mọi người đã đến đông đủ, xuất phát thôi!"

Rất nhanh, tàu 055 rời cảng khẩu, đi ra ngoài khơi xa. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!