Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 644: CHƯƠNG 644. CƠ DUYÊN

Chương 607: Cơ duyên

Trong một sơn cốc hẹp dài, trăm hoa đua nở, trời trong gió nhẹ.

Hhai bên sơn cốc là hai ngọn núi cao đến cao mấy ngàn thước, cách nhau khoảng 100m, , trong sơn cốc có dòng suối nhỏ, trong suối là những con cá tung tăng bơi lội.

Bên cạnh dòng suối có hoa tươi rực rỡ, có thỏ rừng, nai con chay quanh, phong cảnh tú lệ.

Sâu trong thung lũng có một cây đại thụ che trời, trên cây có từng chùm quả dại, toàn thân chúng mang màu xanh biếc, vỏ rất mỏng, gần như có thể nhìn thấy thịt quả sáng long lanh bên trong, giống như như được điêu khắc từ ngọc bích.

Đột nhiên, một vòng xoáy xuất hiện giữa không trung.

Vòng xoáy này xuất hiện, phá hư sự yên tĩnh bên trong sơn cốc, dọa cho đám nai con, thỏ rừng chạy tán loạn, ngay cả ong rừng, bươm bướm cũng vậy.

Đúng lúc đó, hai thân ảnh đột nhiên bay ra từ trong vòng xoáy, sau đó rơi xuống đất.

Chính là Lý Phong và Trầm Tử Huyên!

"Con mẹ nó. . ."

Lý Phong mới chỉ là Thánh cảnh, tuy rất mạnh nhưng không thể bay trên không trung như Chí Tôn.

May mà hắn phản ứng kịp thời, lúc rơi xuống đất đã đứng vững gót chân, sau đó ôm Trầm Tử Huyên vào trong ngực.

Cảm giác mềm mại thơm ngát!

Có điều Lý Phong không có tâm tư để ý nhiều, bởi vì hắn đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc ngây người!

"Đây là nơi nào?"

Lý Phong rất kinh ngạc, địa điểm hắn nghĩ đến khi truyền tống rõ ràng là thành phố Minh Châu, nhưng lúc xuất hiện lại là một sơn cốc lạ lẫm.

Không chỉ thế, ban nãy rõ ràng là đêm khuya, nhưng ở đây lại có ánh nắng tươi sáng, chẳng lẽ hệ thống truyền tống hắn tới thế giới song song là Địa Cầu?

Còn nữa, Truyền tống không gian thường là tạo nên vết nứt màu đen, hắn phải cởi truồng xé vết nứt ra mới được.

Nhưng lúc này quần áo lại hoàn hảo không có chút tổn hại.

"Y phục của Trầm Tử Huyên cũng không bị mất đi, đột nhiên có chút thất vọng. . ."

Lý Phong cúi đầu nhìn Trầm Tử Huyên trong ngực, nói thầm.

Nhớ lại lúc hắn được Trầm Tử Huyên cứu, Trầm Tử Huyên xách hắn giống như một chú gà con, hắn không ngờ sẽ có một ngày mình được ôm Trầm Tử Huyên vào ngực!

Nhưng hôm nay đã thành sự thật.

Nói đi cũng phải nói lại, Trầm Tử Huyên rất nặng, chắc phải chừng năm mươi mấy kg.

Lý Phong dùng tay dò xét hơi thở của Trầm Tử Huyên.

Hơi thở quá yếu.

"Cho nàng ăn thử một viên Tiểu Hoàn Đan xem sao."

Tiểu Hoàn Đan là thần dược kéo dài tính mạng, bất kể thương thế nghiêm trọng đến đâu mà ăn vào cũng có thể sống thêm nửa năm.

Tiêu 1000 điểm tích lũy, Lý Phong mua về một viên Tiểu Hoàn Đan, giúp Trầm Tử Huyên nuốt vào, sau đó hắn ngẩng đầu quan sát tòa sơn cốc này.

"Nơi này là địa phương nào? Dùng GPS định vị thử xem."

Lý Phong để Trầm Tử Huyên xuống đất, móc điện thoại di động ra, lúc này mới biết là không có tín hiệu, sau đó hắn lại mở google map, nhưng điện thoại không thể định vị được.

"Con mẹ nó, rốt cục là chuyện gì xảy ra?"

Lý Phong hoàn toàn sững sờ! Không thể xác định vị trí của mình, Truyền tống thuật thì đang trong thời gian hồi chiêu, hiện tại hắn và Trầm Tử Huyên không thể rời khỏi nơi này.

"Cứ đi ra khỏi sơn cốc này rồi tính tiếp, biết đâu khi ra ngoài thì điện thoại sẽ có tín hiệu, hoặc là gặp ai đó hỏi thăm cũng đựơc."

Lý Phong đè sự nghi ngờ trong lòng xuống, ôm lấy Trầm Tử Huyên sau đó đi theo hướng dòng suối nhỏ.

Dựa vào tốc độ của Lý Phong, dù ôm theo Trầm Tử Huyên, thì nửa tiếng sau vẫn có thể di chuyển gần 10km.

Đi xa như vậy, nhưng nhìn tới phía trước thì cảnh tưởng vẫn là sơn cốc kéo dài vô tận, không hề có dấu hiệu sắp ra khỏi sơn cốc.

"Con mẹ nó, sơn cốc này lớn như vậy sao?"

Ngay lúc Lý Phong vừa đi vừa nghĩ có nên trèo lên sườn núi hay không thì hắn đột nhiên cảm thấy thân thể đụng phải một tấm màng mỏng, sau đó cảnh tượng phát sinh biến hóa.

" Tại sao nơi này lại quen thuộc như thế?"

Lý Phong phát hiện ra điểm bất hợp lý, hắn cảm giác như quay lại nơi mình và Trầm Tử Huyên rơi xuống lúc đầu!

Có điều tuy cảnh vật quen thuộc, nhưng Lý Phong lại không dám chắc chắn, biết đâu chỉ là cảnh giống cảnh thì sao?

Nhưng mà tấm màng mỏng hắn vừa đụng vào là cái gì? Bình chướng? Bức tường không gian? Trận pháp trong các tiểu thuyết tiên hiệp? Không lẽ hắn đã đi vào một thế giới mới?

"Đi lần thử nữa xem."

Để nghiệm chứng suy đoán của mình, Lý Phong dùng mũi chân vẽ một cái chữ thập trên đất, sau đó tiếp tục đi tới phía trước.

Sau 10 ngàn mét, cảm giác xuyên qua màng mỏng lại xuất hiện lần nữa, sau đó cảnh tượng trước mắt liền biến ảo.

"Đúng là đã trở lại chỗ ban đầu!"

Sau khi nhìn thấy chữ thập dưới chân, Lý phong kinh ngạc ngây người.

Hắn đi theo dòng suối, tuy dòng suối hơi cong, nhưng cũng là đi tiếp, chứ không chạy theo hình tròn.

Tình huống gì đây, chẳng lẽ là gặp quỷ đả tường trong truyền thuyết?

(quỷ đả tường:loài quỷ lấy tay che mắt làm con người lạc đường)

"Có khi nào là trận pháp thật? Tấm màng mỏng trong suốt là cửa trận pháp, ta đi tới đó liền bị truyền tống về nơi bắt đầu!"

"Hệ thống, ngươi có biết đây là địa phương nào không?"

Nghĩ mãi không ra, Lý Phong phải xin giúp đỡ từ hệ thống.

"Đây là một không gian siêu thực." Hệ thống hồi đáp.

Lý Phong nhíu mày: "Không gian siêu thực, có thuộc về Địa Cầu không?"

"Không liên quan gì đến nhau."

"Vậy ta phải làm thế nào mới có thể ra ngoài, sử dụng Thuật truyền tống được không?"

"Việc này phải do kí chủ tự thăm dò, hệ thống chỉ nhắc nhở một câu, có khả năng kí chủ sẽ thu hoạch được cơ duyên ở chỗ này, xin kí chủ kiên nhẫn tìm kiếm."

Lý Phong: ". . ."

Xem ra hệ thống biết đây là địa phương nào, nhưng lại cố tình không nói cho hắn.

Có điều hệ thống không nói, Lý Phong cũng đành chịu.

Nhưng mà. . . Cơ duyên là sao? Chẳng lẽ nơi này là động thiên phúc địa, bên trong có bảo vật vô giá?

Nghĩ đến đây, Lý Phong nhìn về phía cây đại thụ che trời nằm sâu trong thung lũng.

Nói nó che trời thì hơi khoa trương, nhưng mà cái cây này phải cao chừng 150m, cỡ một tòa nhà 50 tầng.

Có điều so với hai vách núi cao đến cao mấy nghìn mét thì nó vẫn còn chưa đáng kể.

"Xung quanh chỉ có cái cây này là tương đối đặc biệt, không lẽ cơ duyên mà hệ thống nhắc tới chính là ám chỉ nó?"

Bởi vì khoảng cách quá xa, cành lá trên cây lại rậm rạp, nên Lý Phong không phát hiện những quả màu ngọc bích trên cây.

Ngay lúc Lý Phong đang đi đến gần hơn để xem xét, thì Trầm Tử Huyên đột nhiên ưm một tiếng, mở mắt ra.

Lý Phong vội vàng cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Trầm Tử Huyên, bốn mắt nhìn nhau.

Trầm Tử Huyên lộ ra vẻ mờ mịt, sau đó đưa tay tát vào mặt Lý Phong!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!