Chương 608: Bá đạo tiểu gia hỏa
Trầm Tử Huyên giờ phút này vừa thẹn vừa giận, nàng vậy mà bị nam nhân khác ôm lấy, dám nhân cơ hội sàm sỡ ta? Đáng giết!
Bởi vì nổi giận, cho nên một tát này nàng đã dùng toàn lực, thề phải đập chết Lý Phong.
Tiểu Hoàn Đan dù có tác dụng kéo dài tính mạng, nhưng cũng chỉ là tạm thời áp chế thương thế, nên nàng đang cực kỳ suy yếu, cái tát này không có uy hiếp gì với Lý Phong.
Lý Phong bắt lấy tay Trầm Tử Huyên, bất đắc dĩ nói: "Tử Long Sứ, ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao?"
Trầm Tử Huyên nhíu mày, cười lạnh nói: "Ân nhân cứu mạng? Ngươi cứu ta? Sao ta lại không tin nhỉ?!"
Nếu nàng nhớ không lầm, nàng bị ba cường giả SSS đả thương, Lý Phong tuy yêu nghiệt, nhưng cũng chỉ là SS-.
Lý Phong có thể cứu nàng từ tay một đám cường giả cấp SSS? Căn bản là không có khả năng!
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, hận không thể treo Trầm Tử Huyên lên đánh sưng mông!
Con mẹ nó, dám xem thường tiểu gia? Cảnh giới thấp thì không thể cứu ngươi sao, logic kiểu gì đây!
Nghĩ thì nghĩ như vậy, Lý Phong cũng không dám thật sự đánh mông Trầm Tử Huyên, nàng đang suy yếu, nhưng khôi phục thực lực thì vẫn là Chí Tôn cảnh hàng thật giá thật.
Trừ khi bây giờ hắn phế bỏ đan điền của Trầm Tử Huyên, nhưng như vậy thì nhiệm vụ cứu Trầm Tử Huyên không cách nào hoàn thành.
"Khụ khụ. . . Tử. . ."
"Tử cái gì, chớ kéo gần quan hệ, tiểu tử, uổng công ta trước kia còn cảm thấy ngươi làm người không tệ, hôm nay không giết chết ngươi thì ta viết ngược lại tên!"
Trầm Tử Huyên lại dùng một cái tay khác đánh tới mặt Lý Phong.
Lý Phong nổi giận!
Lão hổ không phát uy ngươi lại tưởng ta là HelloKitty à?
Lý Phong trực tiếp ném Trầm Tử Huyên về phía trước.
"Bịch bịch "
Cái mông Trầm Tử Huyên chạm đất, cái tát cũng rơi vào hư không.
Điều này làm Trầm Tử Huyên trực tiếp sững sờ.
Nàng vậy mà bị người khác ném xuống đất?
Ngay tại thời điểm Trầm Tử Huyên choáng váng, Lý Phong đột nhiên tiến lên một bước, lật ngược thân thể nàng lại, bắt đầu đánh cái mông!
"Chát" "Chát" "Chát" . . .
Liên tiếp đánh mười mấy phát, Lý Phong mới dừng tay, nổi giận đùng đùng nói : "Trầm Tử Huyên, tiểu gia nể tình ngươi đã từng cứu mạng mình, nên mới không sợ chết tới cứu ngươi."
"Tiểu gia cửu tử nhất sinh cứu ngươi ra khỏi tuyệt cảnh, ngươi không những không cảm ơn, còn muốn đánh tiểu gia, Trầm Tử Huyên, ngươi có biết cái gì gọi là lương tâm không?!"
Lý Phong giận dữ, bởi vì vừa rồi Trầm Tử Huyên không phải chỉ là muốn tát hắn một cái, mà là muốn đánh chết hắn!
May mà Trầm Tử Huyên trọng thương chưa lành, nếu không hắn đã được các anh da đen khiêng quan tài trong nền nhạc Astronomia
rồi!
Lửa giận tăng vọt, Lý Phong cũng không lo được chuyện ngày sau Trầm Tử Huyên khôi phục thực lực, trực tiếp đánh mông nàng.
Nơi này rất có ý tứ, thịt nhiều mỡ dày, đánh rất vang, còn có nguyên nhân khác hay không. . . Vậy chỉ có Lý Phong biết.
Trầm Tử Huyên càng thêm sững sờ!
Ta bị người khác đánh cái mông? Tới cha nàng cũng chưa từng đánh mông nàng a!
Nhưng điều làm Trầm Tử Huyên kỳ quái là, nàng ngoại trừ có chút nổi giận, còn có một loại cảm giác vô cùng mới lạ.
Nàng là mỹ nữ, tuyệt thế mỹ nữ, nam nhân gặp được tim liền đập rộn ràng.
Vì thế, dù là ở thời điểm chưa thành Chí Tôn, nam nhân xung quanh cũng đều là dỗ dành cưng chiều nàng, sợ làm nàng không cao hứng.
Kiêu hùng như Mạc Vấn Thiên, Nhậm Thương Sinh, ở trước mặt Trầm Tử Huyên còn ân cần nịnh nọt, huống chi là người khác?
Cho nên đừng nói là đánh mông, đến một câu nặng lời những nam nhân kia cũng không dám nói.
Nhưng bây giờ Lý Phong không chỉ mắng nàng không có lương tâm, còn hung hăng đánh mông nàng mười mấy cái, loại cảm giác chưa bao giờ gặp này làm Trầm Tử Huyên có chút run sợ.
Lý Phong thì thầm đổ mồ hôi lạnh, chết rồi chết rồi, vừa rồi đánh quá sướng tay không ngừng lại được, Trầm Tử Huyên lại dữ như bà chằn, bây giờ bị tiểu gia đánh mông nhiều như vậy, về sau nàng khôi phục thực lực vậy kẻ xui xẻo chính là mình!
Nhưng mà... Tại sao khuôn mặt Trầm Tử Huyên đỏ như vậy, cứ như một quả táo chín mọng, nàng đang thẹn thùng?
“Khụ khụ, đã ý thức được sai lầm của bản thân chưa?"
Lý Phong là loại người ăn mềm không ăn cứng. Thấy Gặp Trầm Tử Huyên mềm xuống, hắn cũng không tiện tiếp tục cứng rắn.
Đương nhiên, hắn như vậy bởi vì Trầm Tử Huyên là nữ thần, nếu đổi thành Đằng Điền Tường. . . Ha ha, Lý Phong không chỉnh chết hắn đã là vô cùng nhẹ tay!
"Sai lầm gì?" Trầm Tử Huyên trợn mắt một cái.
Lý Phong nhìn mà ngẩn ngơ, vì sao hắn lại cảm thấy biểu lộ trợn mắt của Trầm Tử Huyên vô cùng xinh đẹp quyến rũ?
Nếu như Trầm Tử Huyên có sát ý với hắn, trợn mắt lên tuyệt đối sẽ không có loại cảm giác này.
Hay là cảm giác của hắn bị hormone giống đực lừa gạt, bị vẻ đẹp của Trầm Tử Huyên lừa gạt?
"Người ta đang hỏi ngươi đấy!" Trầm Tử Huyên còn nói thêm, ngữ khí hờn dỗi.
Lý Phong: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Trầm Tử Huyên đang làm nũng với tiểu gia? Đúng rồi, giọng nói này rõ ràng là làm nũng!
Nhưng người này là Trầm Tử Huyên a, hơn nữa tiểu gia còn vừa đánh nàng xong.
Nữ nhân này nhất định là đang ngụy trang, tiểu gia tuyệt đối sẽ không mắc lừa!
"Hừ, còn dám giả ngu, có tin tiểu gia đánh ngươi tiếp không?"
Lý Phong vung lên bàn tay, làm bộ muốn đánh.
Trầm Tử Huyên nhíu mày lại: "Có gan ngươi cứ đánh tiếp đi, có thể làm ta phát khóc thì coi như ngươi có bản lĩnh!"
"Hả?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, bàn tay to đập xuống.
"Chát" "Chát" "Chát" . . .
Lại là một trận đòn.
Trầm Tử Huyên cắn chặt môi không nói một lời, khuôn mặt ngày càng đỏ, ánh mắt cũng biến thành có chút mê ly.
Tiểu nam nhân trong mắt nàng vậy mà bá đạo ngập trời, mạnh hơn xa hai kẻ hèn nhát như Mạc Vấn Thiên, Nhậm Thương Sinh...
Hóa ra là ta thực sự ưa thích trai trẻ đẹp. . .
Có điều. . . Là hắn cứu ta thật sao, nơi đây là chỗ nào, sao lại là ban ngày, ta hôn mê rất lâu rồi?
Nghĩ như vậy, Trầm Tử Huyên quay đầu xem xét sơn cốc.
Trầm Tử Huyên mặc dù trọng thương chưa lành, nhưng nàng dù sao cũng là cường giả Chí Tôn cảnh, thân thể rèn luyện vô cùng mạnh mẽ, Lý Phong lại không vận dụng chân khí, cho nên đánh tiếp cũng chỉ là gãi ngứa cho nàng.
Lý Phong đánh một hồi, thấy Trầm Tử Huyên không rên một tiếng, cũng không định tiếp tục đánh nữa.
Lý Phong vừa dừng tay, Trầm Tử Huyên liền đùa cợt nói: "Nhanh như vậy đã không được? Sức bền bỉ còn chưa đủ nha."
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, muốn giơ tay đánh tiếp.
Ai ngờ Trầm Tử Huyên bất chợt nói: "Bế ta lên."
Lý Phong: "? ? ?"