Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 646: CHƯƠNG 646. CẦN PHẢI LÀ ĐỒ TỐT

Chương 609: Cần phải là đồ tốt

Lý Phong trực tiếp sững sờ!

Trầm Tử Huyên uống nhầm thuốc hay là bị hắn đánh cho sang chấn tâm lý? Tại sao đột nhiên muốn hắn bế?

Quan trọng là trước đó nàng còn bởi vì cái này mà muốn đánh chết hắn, sẽ không phải là bẫy rập gì chứ?

"Thất thần làm gì, mau bế ta lên, toàn thân ta không còn sức lực rồi, ngươi bế ta tới bên kia đi."

Trầm Tử Huyên chỉ vào cây đại thụ nơi xa, mắt lộ ra tinh quang nói.

Nơi này cho nàng một loại cảm giác rất quen thuộc, hình như đã từng đi qua . . .

Lý Phong nhướng mày một cái, quay đầu nhìn về phía cây đại thụ, nói tiếp: "Ngươi cũng cảm thấy gốc cây kia không thích hợp?"

"Vừa rồi ta đang định ôm ngươi sang bên kia nhìn xem, kết quả ngươi đột nhiên. . . Bỏ đi, không nói nữa."

Nói đến đây Lý Phong ngậm miệng lại.

"Thế nào, có oán niệm với ta?" Trầm Tử Huyên giãy dụa đứng dậy, nắm lấy cái cằm của Lý Phong.

"Nam nữ thụ thụ bất thân." Lý Phong nhíu mày, đẩy tay của Trầm Tử Huyên ra.

Mẹ nó, tới bây giờ đều là tiểu gia đùa giỡn người khác, ngươi lại đòi đùa giỡn ta? Có biết ai là main truyện này không?

Ách, hình như Tống Uyển Quân cũng từng nhiều lần đùa giỡn tiểu gia, hiện tại lại có thêm một Trầm Tử Huyên.

Tuy cảm giác rất thoải mái, nhưng hắn có thể tuỳ tiện đi vào khuôn khổ sao? Tiểu gia đã đi theo lộ tuyến bá đạo, vậy phải làm tới cùng, miễn cho bị Trầm Tử Huyên xem nhẹ.

Muốn ngựa hoang phục tùng thì phải dùng chút thủ đoạn không tầm thường mới được.

"Nha, tiểu tử, ngươi vậy mà nỡ lòng đẩy ta ra? Tay ta rất thối sao?"

Trầm Tử Huyên càng nhìn Lý Phong càng cảm thấy thuận mắt.

Tiểu tử này rất đẹp trai, dáng người cũng rất tốt, nhất là bộ dáng cứng rắn này thật sự là đàn ông tới phát nổ bùm bùm bùm bùm.

Chỉ tiếc thực lực quá yếu, có thể nàng sẽ không thèm yêu đương nam nhân yếu hơn mình, nhưng cái này không trở ngại việc nàng trêu chọc Lý Phong.

Người sống trên đời nên tìm một chút niềm vui thú, chí ít hiện tại niềm vui thú của Trầm Tử Huyên chính là trêu chọc nam nhân từng hung hăng đánh mông nàng.

"Không có quan hệ gì với thơm hay thối, tiểu gia có tật thù dai." Lý Phong hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu đi.

"Tiểu tử tuổi còn nhỏ, nhưng tính cách lại rất lớn lối nha." Trầm Tử Huyên cười một tiếng, tiếp theo nghiêm mặt nói: "Được, tuy ta không biết ngươi cứu ta kiểu gì, nhưng ít nhất hiện tại ngươi không giống như nói dối, cho nên ta sẽ xin lỗi ngươi, thành thật xin lỗi."

Lý Phong nhướng mày một cái, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Đường đường là Tử Long Sứ, cường giả Chí Tôn cảnh, Trầm Tử Huyên vậy mà nói xin lỗi, hắn không nghe nhầm chứ?

"Ta đã xin lỗi ngươi, vậy coi như hai ta hòa nhau, thế nào?"

Lý Phong nhíu mày, nhìn chằm chằm Trầm Tử Huyên một hồi, sau cùng cười nói: "Được."

Vừa nói xong, Lý Phong đã tiến lên trước một bước, không để Trầm Tử Huyên kịp phản ứng đã ôm nàng vào trong ngực.

Lý Phong đột nhiên tập kích làm Trầm Tử Huyên nhịn không được lên tiếng kinh hô, tiếp theo nàng lấy tay đập ngực Lý Phong mấy cái: "Tiểu tử thối, ôm mà không thèm nói trước một tiếng, muốn ăn đòn sao?!"

Trầm Tử Huyên vốn đã tuyệt mỹ, bây giờ ra vẻ làm nũng đánh đùa Lý Phong lại càng như trăm hoa đua nở, làm trái tim Lý Phong đập bình bịch.

"Sao lại nhìn ta như vậy, ngươi muốn ăn ta à?"

Sắc mặt Trầm Tử Huyên ửng đỏ, hai mắt mê ly, kì thực trong lòng rất cảnh giác.

Nàng biết sức hấp dẫn của mình với nam nhân khác, dù là Mạc Vấn Thiên, Nhậm Thương Sinh cũng không chống cự được.

Lý Phong cũng là nam nhân, còn là ở lứa tuổi dễ xúc động nhất, tư thế hai người lại mập mờ như vậy, vạn nhất Lý Phong nhịn không được muốn làm gì, vậy nàng căn bản là vô lực phản kháng.

Cho nên nàng muốn thử dò xét Lý Phong một chút, nếu như Lý Phong có ý tưởng này, vậy nàng dù có tự bạo, cũng sẽ không để Lý Phong chiếm được!

Trầm Tử Huyên là Chí Tôn trung kỳ, dù đang bị trọng thương, nhưng tự bạo vẫn đủ để nổ chết Lý Phong.

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, nghiền ngẫm nói: "Là ngươi bảo ta bế lên, còn lặp lại hai lần, ta chẳng qua là làm theo ngươi yêu cầu, nếu Tử Long Sứ cảm thấy hành động của ta không ổn, vậy ta thành thật xin lỗi Tử Long Sứ."

Trầm Tử Huyên nhìn chằm chằm Lý Phong, rồi cười duyên nói: "Được rồi, ngươi nhận ra sai lầm của mình thì ta sẽ tha thứ cho ngươi."

Đang nói chuyện Trầm Tử Huyên ôm lấy cổ Lý Phong: "Đi, chúng ta tới chỗ gốc cây kia xem xét một phen, sau đó ngươi nói cho ta biết ngươi cứu ta kiểu gì, Ta quả thật rất tò mò."

"Ngươi bị người ta đánh ngất xỉu, Long Đầu dùng kiếm khí ngăn lại ba người phương Tây truy sát, để ngươi rơi vào trong biển."

"Ta liều chết nhảy xuống muốn cứu ngươi, nhưng ai biết trước mắt đột nhiên tối đen, lúc tỉnh lại đã tới nơi này."

Lý Phong nói thật ngắn gọn, tổng cộng chỉ có dăm ba câu.

Không có cách nào, không ngắn gọn không được, Ẩn Thân Thuật, Không gian truyền tống thuật đều không thể lộ ra.

Trầm Tử Huyên cũng không nghĩ nhiều, muốn cứu nàng trước mặt một đám địch nhân thì nhất định phải nhanh, không thể để địch nhân phát hiện, nếu không Lý Phong chỉ có một con đường chết.

Đã nhanh, vậy dĩ nhiên không có gì để nói.

Còn nữa, dù Trầm Tử Huyên là Chí Tôn cảnh, cũng căn bản không thể nghĩ đến Lý Phong biết Ân thân thuật, Không gian truyền tống thuật.

"Tiểu tử, trong tình huống đó còn cứu ta là chuyện rất nguy hiểm, đã như vậy vì sao ngươi còn phải cứu ta?"

Ánh mắt Trầm Tử Huyên lấp lóe, trong lòng có loại cảm giác không hiểu sinh sôi.

Anh hùng cứu mỹ nhân tuy rằng lỗi thời, nhưng hiệu quả lúc nào cũng rất mạnh.

Ít nhiều gì mỹ nữ cũng sẽ sinh ra ý nghĩ lấy thân báo đáp.

Đương nhiên, nếu như vị anh hùng kia xấu xí, vậy chỉ có thể để kiếp sau làm trâu làm ngựa. . .

Trùng hợp là, Lý Phong không chỉ không xấu, còn rất đẹp trai, Trầm Tử Huyên sinh ra một số suy nghĩ kì lạ cũng là nước chảy thành sông.

"Bởi vì ngươi từng cứu ta." Lý Phong không giải thích quá nhiều. Chẳng lẽ nói thực ra hắn không muốn, nhưng hệ thống yêu cầu nên không thể không làm?

"Tiểu tử, ngươi thật sự làm ta có chút giật mình. . ." Trầm Tử Huyên cảm khái một tiếng, tiếp theo nghiêng đầu đi không nhìn Lý Phong nữa.

Nàng có một loại dự cảm, tiếp tục mặt đối mặt như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. . .

Lý Phong nhướng mày một cái, cũng không nói thêm gì nữa, hai chân gia tốc chạy tới chỗ cây đại thụ kia.

Đi tới dưới gốc cây đại thụ, hai người ngẩng đầu nhìn lên tán cây, rất nhanh liền phát hiện mấy quả màu xanh ngọc bích.

"Mấy trái cây kia là đồ tốt, hay là hái xuống nếm thử đi?"

Trầm Tử Huyên mở miệng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!