Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 647: CHƯƠNG 647. DỊ THỨ NGUYÊN KHÔNG GIAN

Chương 610: Dị thứ nguyên không gian

"Ta hiện tại không có chút sức lực, ngươi leo lên hái mấy quả trái cây kia xuống, có lẽ chúng ta ăn xong liền tăng thực lực lên, kém nhất cũng có thể giúp ta khôi phục thương thế."

Trầm Tử Huyên lộ vẻ mặt chắc chắn nói.

". . . Ngươi nghiêm túc?" Lý Phong có chút bất đắc dĩ, nàng không biết cái gì càng màu mè càng nguy hiểm sao?

"Ta rất nghiêm túc, nơi này vừa xem xét đã biết là bảo địa, quả trên cây này khẳng định là bảo vật, trước kia ta từng ăn thứ tương tự, cho nên mới có thể nhanh chóng tiến vào Chí Tôn cảnh."

Lý Phong thấy lòng hơi động, hiếu kỳ hỏi: "Tử Long Sứ, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

Trước đó bộ dáng Trầm Tử Huyên chừng hơn 30 tuổi, dùng Đồng nhan thủy xong càng là trở về dung nhan năm 17, 18, Lý Phong không đoán ra được.

"Ngươi cảm thấy nhìn ta khoảng bao nhiêu tuổi?"

Trầm Tử Huyên nghiền ngẫm nói.

"Ách. . ." Lý Phong khẽ nhếch miệng, sau một lúc lâu mới lộ vẻ không xác định nói: "30?"

Đây lại là một vấn đề mất mạng, trả lời không tốt sẽ làm Trầm Tử Huyên mang thù, Lý Phong không dám đoán lớn hơn.

Nhưng nếu cố ý đoán quả nhỏ, tỉ như chừng 20, thì lại lộ ra hắn quá láu cá, không trung thực.

Cho nên Lý Phong đoán là 30, nhỏ hơn tuổi thật một chút, nhưng không quá khoa trương.

"Ngươi thật là xấu, cố ý làm tỷ tỷ vui vẻ đúng không? Tỷ tỷ năm nay đã 35, già rồi."

Giờ phút này nàng đâu còn giống một nữ nhân 35 tuổi, rõ ràng là một thiếu nữ đương tuổi trăng tròn.

Lý Phong nhìn mà ngẩn ngơ, tiếp theo lộ vẻ khoa trương nói: "Tỷ tỷ, ngươi nói đùa ta sao? Ngươi thật sự 35 rồi? Trời ơi, nếu ngươi nói ngươi 17 tuổi ta cũng tin tưởng."

Cái này gọi là thuận thế trèo lên, trước đó Lý Phong còn gọi Trầm Tử Huyên là Tử Long Sứ đây, hiện tại lại thành tỷ tỷ, âm thầm kéo gần quan hệ.

Trầm Tử Huyên cũng không chọc thủng thủ đoạn nhỏ của Lý Phong, cười nói: "Được rồi, bớt nói nhảm đi,...Chờ ngươi hái xuống rồi tán tỉnh tỷ tỷ cũng không muộn."

"Tỷ, ngươi mới nói mình từng ăn đồ vật tương tự, đó là cái gì? Còn nữa, tại sao ta không thấy ngươi có chút sốt ruột muốn ra ngoài nào vậy?" Lý Phong không làm theo lời Trầm Tử Huyên, mà hỏi một câu như vậy.

"Ngươi là một đại nam nhân, hỏi nhiều như vậy làm gì?"

Trầm Tử Huyên vốn không muốn trả lời, nhưng thấy Lý Phong ra vẻ ngươi không nói thì ta không đi hái, nàng chỉ có thể mở miệng: "Nơi này hẳn là không gian dị thứ nguyên, khi thời cơ chưa đến chúng ta không ra ngoài được."

Trải qua một đoạn thời gian quan sát, Trầm Tử Huyên đoán rằng nơi đây có thể là một cái không gian dị thứ nguyên.

(chắc là kiểu một thế giới riêng)

Đừng nói nàng hiện tại bị trọng thương, thực lực đại giảm, dù là ở thời kì toàn thịnh cũng không thể trực tiếp rời khỏi nơi này.

Cường giả Chí Tôn cảnh tuy mạnh, nhưng còn chưa đủ để động chạm tới phương diện không gian.

Vì vậy mới không hề nóng lòng.

"Không gian dị thứ nguyên?" Lý Phong nhướng mày một cái, mặt lộ vẻ kinh hãi.

Thực ra hắn cũng có suy đoán tương tự, nhưng đó là bởi vì hắn đã dò xét sơn cốc mấy lần, nhưng tại sao Trầm Tử Huyên cũng biết được?

"Hiếu kỳ sao?"

Trầm Tử Huyên cười nói: "Ta đã từng tiến vào một cái không gian dị thứ nguyên, các cường giả thế giới gọi nó là đại lục thứ bảy."

"Ta cảm thấy nơi này có khí tức rất giống với đại lục thứ bảy."

"Khí tức?" Lý Phong hít vào mấy hơi, nhưng không ngửi được mùi vị đặc thù gì.

Trầm Tử Huyên bật cười: "Khí tức ta nói không phải mùi, mà là một loại cảm giác, ngươi có thể hiểu là Giác Quan Thứ Sáu."

"Giác Quan Thứ Sáu. . . “ Lý Phong nói thầm.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại. . . Đại lục thứ bảy là cái gì?

"Ngươi nói tiếp đi." Lý Phong hắng giọng, thúc giục Trầm Tử Huyên.

Trầm Tử Huyên trả lời: "Bởi vì cảm giác hai chỗ rất giống nhau, nên ta đoán hai nơi này có cùng bản chất, thậm chí có thể lúc đầu cùng là một nhưng sau này tách ra."

"Mà ta cũng từng ăn một loại trái cây tương tự ở đại lục thứ bảy, cho nên thực lực mới đột nhiên tăng mạnh, 25 tuổi đã bước vào Chí Tôn sơ kỳ, 35 tuổi bước vào Chí Tôn trung kỳ."

"Long Đầu cùng ba vị Long Sứ khác cũng giống như vậy."

Nói đến đây, Trầm Tử Huyên dừng lại.

Lý Phong không nhịn được cảm thấy kích động, cơ duyên mà hệ thống nói chẳng lẽ chính là mấy quả trái cây này, vậy hắn ăn hết chẳng phải là sẽ thăng cấp nhanh chóng, lập tức trở thành Chí Tôn cảnh?

Nghĩ đến đây, Lý Phong không đoái hoài gì tới đại lục thứ bảy nữa, nhẹ nhàng để Trầm Tử Huyên xuống sau đó giẫm lên thân cây, dần lên trên cao.

"Tiểu tử này thật là không biết thương hoa tiếc ngọc, im lặng ném ta xuống đất chẳng thèm thông báo một câu, đúng là loại người gặp lợi quên mỹ nữ!"

Trầm Tử Huyên không khỏi nói thầm một tiếng, tiếp theo nhíu mày nói: "Màu sắc mấy quả trái cây này không thích hợp, ăn vào sẽ không sao chứ? Hmm. . . Đợi chút nữa để tiểu tử này ăn trước thử độc, nếu như không có vấn đề ta sẽ ăn, hắc hắc, ta thật là thông minh ~ "

Nếu Lý Phong biết được suy nghĩ trong lòng Trầm Tử Huyên, không biết có thể phun ra một ngụm máu tươi không.

Mẹ nó, tiểu gia cứu nàng, nàng lại coi tiểu gia là chuột bạch, trái tim quá đen tối rồi!

Bất quá hiện tại Lý Phong không biết những thứ này, trong mắt của hắn chỉ có mấy quả trái cây toàn thân xanh biếc.

Lý Phong giẫm cây mà như đi trên đất bằng, nhanh chóng bước lên độ cao hơn 50 mét.

Đi lên ngọn cây, hắn không lập tức hái trái cây, mà đưa mắt trông về phía xa, xem xét sơn cốc.

Sơn cốc vừa hẹp vừa dài, căn bản trông không thấy điểm cuối, tự nhiên không tìm được đường ra.

"Xem ra phương pháp bình thường thật sự không thể rời khỏi nơi đây. . ."

Lý Phong lắc đầu, quay đầu xem xét trái cây xanh biếc giấu ở trong lá.

Hết thảy có ba quả, lớn chừng quả táo, hình dáng rất tròn, nhìn kỹ có thể thấy thịt quả bên trong.

Thậm chí Lý Phong phát hiện ba quả trái cây còn đang nhảy nhót, giống như là có sinh mệnh!

"Quả nhiên thần kỳ!"

Lý Phong cảm thán một tiếng, muốn đưa tay hái xuống, đúng lúc này, tay hắn đột nhiên dừng lại.

Tiểu thuyết đều nói, phàm là thiên tài địa bảo, xung quanh đều sẽ có sinh vật cường đại trông coi, nếu như ba quả trái cây thật sự là bảo vật trời đất, thì sao có thể dễ dàng để hắn hái xuống như vậy?

"Này, tiểu tử, ngươi còn do dự làm gì, tranh thủ thời gian hái xuống đi, ta đói bụng rồi."

Đúng lúc này, Trầm Tử Huyên không kiên nhẫn hô một câu.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, nói ra lo lắng của mình.

"Ngươi bị ngáo à? Tiểu thuyết là tiểu thuyết, cái đó đều là tác giả tưởng tượng ra, sao có thể tin được? Lần trước tới đại lục thứ bảy chúng ta cũng không gặp phải sinh vật cường đại nào cả, tranh thủ thời gian hái đi, đừng lề mề nữa."

Trầm Tử Huyên lộ ra sắc mặt bất mãn nói..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!