Chương 639: Lý Phong có độc
Sau khi Cao Khiết đi vào trong bèn đóng cửa lại, đợi lát nữa chắc chắn tiểu thư và Lý Phong, sẽ “giao lưu” với nhau, tốt nhất là không nghe thì hơn.
Nhưng mà thừa dịp này nàng có thể làm một chút cơm trưa, sau khi “chiến đấu kịch liệt” như thế, khẳng định mọi người đều rất đói...
Đúng lúc này, một thân ảnh đột nhiên xuất hiện kế bên cửa sổ.
Thân ảnh này đột nhiên xuất hiện, làm cho Cao Khiết hoảng sợ kêu á một tiếng, lúc nàng phát hiện người tới là Nhậm Tiểu Lôi liền sững sờ.
Không phải phu nhân đi lên phòng ngủ ở lầu hai sao, tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi nháy mắt với Cao Khiết mấy cái.
Cao Khiết càng không hiểu ra sao cả, phu nhân trúng tà hay sao mà lại đứng kế bên cửa sổ?
"Nhìn khẩu hình của ta!" Nhậm Tiểu Lôi chỉ chỉ miệng mình, nói nhỏ: "Ngươi, im lặng."
Vừa nói, Nhậm Tiểu Lôi vừa không ngừng khoa tay múa chân.
Cuối cùng Cao Khiết cũng hiểu được ý của Nhậm Tiểu Lôi, dở khóc dở cười dựng lên một bức tường chân khí, sau đó mở cửa sổ ra, nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.
"Móa, gấp chết lão nương rồi." Thấy Cao Khiết đi ra, Nhậm Tiểu Lôi thở phào nói.
Cao Khiết cười khổ một tiếng: "Phu nhân, ngài gọi ta đi ra ngoài là vì. . . ?"
"Xuỵt!" Nhậm Tiểu Lôi đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, sau đó nhìn xung quanh một lượt, xác định không có ai theo dõi nàng mới dựng thêm một bức tường chân khí, rồi lên tiếng: "Ngươi hiểu rõ những gì về Lý Phong?"
Cao Khiết sững sờ, sau đó nói hết tất cả những gì mình biết về Lý Phong ra, trong đó có cả chuyện Lý Phong có nhiều nữ nhân bên cạnh.
Nghe Cao Khiết nói xong, sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi biến ảo mấy lần, sau đó cắn răng nói : "Con mẹ nó, thật sự là biết người biết mặt không biết lòng, lão nương còn tưởng rằng hắn là một người si tình hiếm hoi còn sót lại, ai ngờ cũng là một tên siêu cấp lăng nhăng!"
Cao Khiết gượng cười, nếu không phải nàng sớm biết Lý Phong có cả đống nữ nhân khác, thì nàng cũng sẽ bị biểu hiện của Lý Phong hôm nay lừa gạt.
Nói lừa gạt thì không quá chính xác, phải nói là cảm động mới đúng.
Vì bảo vệ Tiêu Lăng Phi, âm thầm bảo hộ trong bóng tối, trong lúc nguy cấp đứng ra cứu Tiêu Lăng Phi. . .
Đừng nói là nữ nhân, bất kể là ai cũng sẽ phải cảm động !
Trong lúc Cao Khiết suy nghĩ lung tung, Nhậm Tiểu Lôi thở dài nói: "Tuy Lý Phong có chút lăng nhăng, nhưng coi như có chút lương tâm, nam nhân mà, có mấy ai không lăng nhăng đâu, chỉ cần hắn đối xử tốt với Lăng Phi, chịu chết vì Lăng Phi, thì người làm mẹ như ta nguyện ý giao phó Lăng Phi cho hắn."
Cao Khiết: "? ? ?"
Phu nhân đang nghiêm túc sao?
Lúc Tiêu Lăng Phi còn bé, Nhậm Tiểu Lôi đã quán triệt tư tưởng là ”Nam nhân không có ai tốt” vào đầu Tiêu Lăng Phi, cũng vì lí do này mà Tiêu Lăng Phi không cho nữ nghệ sĩ của Phong Vũ Lâu nói chuyện yêu đương.
Không chỉ không cho nữ nghệ sĩ của Phong Vũ Lâu không được yêu đương, Tiêu Lăng Phi còn tuyên bố mình muốn sống độc thân cả đời.
Bây giờ tiểu thư động tâm với Lý Phong thì cũng thôi đi, nhưng tại sao cả phu nhân cũng thay đổi suy nghĩ?
Lý Phong có độc sao ?
"Nữ nhân a, lớn rồi liền không nghe lời cha mẹ nữa." Nhậm Tiểu Lôi lắc đầu thở dài, nói tiếp: "Ít ra Lý Phong có thể bảo hộ an toàn cho Lăng Phi, không phải sao?"
Lông mày Cao Khiết nhướng lên, gật gật đầu.
Tuy Tiêu Dã đã rời đi, nhưng phiền phức lớn còn đang chờ ở phía sau, với thân phận của phu nhân và tiểu thư thì đã định trước là các nàng sẽ không được ai giúp đỡ, mà Lý Phong thì ngược lại.
Nếu cảnh giới của Lý Phong đề cao, sau này hắn lại quay về gia phả của Vương Tôn gia, thì phu nhân và tiểu thư sẽ có cơ hội quang minh chính đại xuất hiện trên thế gian này!
"Có điều chúng ta cũng không thể ký thác hết hi vọng lên người Lý Phong. . . Nơi này không thể ở lâu, thu thập một chút, cơm cũng không cần ăn, chúng ta chuyển sang nơi khác thôi."
Nhậm Tiểu Lôi suy nghĩ một chút, sau đó quyết định dọn nhà.
Thỏ khôn phải có ba hang, chỉ cần các nàng chuyển sang nơi khác, ít ra trong thời gian ngắn sẽ không bị Tiêu gia tìm được.
Cao Khiết gật đầu, định xoay người đi ra phòng khách thông báo với Tiêu Lăng Phi.
Đúng lúc này, một tiếng "A" từ trong phòng khách truyền đến.
Nghe thấy tiếng này, sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi và Cao Khiết trở nên quái dị.
Sau một lúc lâu, Nhậm Tiểu Lôi mới nói: "Nha đầu này, tại sao lại vội vàng như thế, lão nương vẫn còn ở đây, aizzz, người làm mẹ như ta còn phải xấu hổ thay thay cho nàng!"
Lắc đầu, Nhậm Tiểu Lôi nói: "Chắc bọn họ sẽ cần một thời gian nữa mới xong việc được, chúng ta chờ ở bên ngoài đi."
Một phút trước.
Trong phòng khách hoang tàn, mọi nơi đều là mảnh vỡ các đồ vật, hoàn cảnh rất ác liệt, nói chung không phải nơi tốt để nói chuyện yêu đương.
Càng làm cho Lý Phong cảm thấy mệt mỏi hơn là, Tiêu Lăng Phi nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo, không giống nhìn ân nhân cứu mạng tí nào, mà ngược lại giống như hai người là địch nhân.
"Khục khục. . ." Lý Phong ho khan một tiếng, chuẩn bị nói chuyện.
"Ho cái gì, ra vẻ từng trải à?" Tiêu Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, hỏi Lý Phong một câu.
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, mặt đen như đít nồi.
Mẹ nó!!!!
"Tiêu Lăng Phi, tiểu gia vừa mới cứu ngươi, nếu tính toán ra, tiểu gia đã cứu ngươi hai lần, ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy sao?"
Lý Phong nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi.
Tiêu Lăng Phi cười lạnh: "Ồ, ta xin ngươi cứu ta sao?"
Lý Phong: ". . . Con mẹ nó. . .Thật là... Đau lòng!"
Tại sao hắn lại quên chiêu này, lần trước hắn cứu Tiêu Lăng Phi, Tiêu Lăng Phi cũng nói như vậy!
"Không nói được gì nữa sao?" Tiêu Lăng Phi rất đắc ý, có câu nói rất hay, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, vậy mà Lý Phong lại thua nàng hai lần chỉ bằng một kế, điều này nói lên cái gì?
Chắc chắn Lý Phong không ngu, chỉ có thể nói là nàng quá lợi hại, a ha ha ha ha.
Ngay lúc Tiêu Lăng Phi đắc ý và Lý Phong đang im lặng thì một con chuột đột nhiên nhảy ra .
Sau đó...
"A!"
Tiêu Lăng Phi rít lên một tiếng, nhảy vụt vào trong lòng Lý Phong.
Con chuột cũng kinh hãi, trong nháy mắt liền chạy mất tăm.
Lý Phong vô ý thức ôm lấy Tiêu Lăng Phi, sau đó thì sững sờ: "? ? ?"
Đường đường là lâu chủ của Phong Vũ Lâu, cường giả Siêu Phàm hậu kỳ, vậy mà sợ một con chuột? Con mẹ nó ngay cả con cọp ngươi cũng có thể một quyền đánh chết ! Có mất mặt hay không?!
Đương nhiên, việc này không quan trọng, quan trọng là Tiêu Lăng Phi chủ động đưa tới cửa, nếu hắn không nắm chặt cơ hội lấy lại danh dự, thì làm sao xứng đáng với cơ hội trời cho này?